Nói xong liền xoay người vào phòng, chầm chậm tiến lên, hành lễ, nói: “Thế tử gia.”
Tiết Vô Vấn ngước mắt, nhàn nhạt “Ừ” một tiếng, nói: “Tìm ta có việc gì?”
Nguyệt Phù gỡ khăn che mặt, lộ ra khuôn mặt thanh nhã như hoa phù dung, mỉm cười nói: “Còn không phải là phát hiện chút kỳ quặc ở chỗ Tề Thượng thư, nên đặc biệt đến báo cho Thế tử sao.”
Giọng nói của nàng ta cực kỳ dịu dàng, mang chút đáng yêu duyên dáng của người con gái, là giọng nói mềm mại mà nam nhân bình thường nghe thấy đều sẽ rung động.
Tiết Vô Vấn cúi đầu rót cho mình một chén rượu, nói: “Nói.”
Nguyệt Phù thấy bộ dạng lạnh nhạt không hề lay động này của hắn ta, ánh sáng trong mắt tối đi, nói: “Mỹ thiếp trong phủ Tề Thượng thư quả thật không ít, ít nhất cũng có hai mươi người. Ta ở phủ Thượng thư hơn một tháng, ông ta mới gặp ta bốn lần. Mỗi lần đều uống đến say khướt muốn ta đàn hát cho ông ta nghe, nghe một lúc ông ta liền ngủ thiếp đi, hình như không chịu được rượu.”
Tiết Vô Vấn đặt chén rượu xuống, ngước mắt nhìn Nguyệt Phù, ra hiệu nàng ta tiếp tục nói.
Nguyệt Phù lại tiếp tục nói: “Trước đây Tề Thượng thư vì Nguyệt Phù mà vung tiền như rác, tuyên bố dù có tán gia bại sản cũng muốn nạp ta làm thiếp. Nhưng khi Nguyệt Phù thật sự đến phủ Thượng thư, tuy ông ta bày ra bộ dạng háo sắc say khướt, nhưng theo Nguyệt Phù thấy, ông ta đối với ta là vô tình. Tất cả các kiều thiếp trong phủ Thượng thư, ông ta hẳn là một người cũng chưa chạm qua. Thậm chí, ngay cả say rượu cũng là giả vờ, mê hương ta mang theo cũng chưa dùng đến lần nào.”
Tiết Vô Vấn hơi nheo mắt, tỉ mỉ suy nghĩ những lời Nguyệt Phù vừa nói, không biết vì sao, lại nhớ đến câu nói của Hoắc Giác “Một người dù không có điểm yếu, vẫn có chỗ yếu lòng”.
Tề Xương Lâm là kẻ háo sắc nổi tiếng ở Thịnh Kinh, lúc trước chuyện ông ta bỏ vợ náo loạn cả Thịnh Kinh.
Website TruyenLau.com
Người vợ cả kia của ông ta là nữ tử nông gia mà cha mẹ cưới cho ông ta lúc ông ta sa cơ thất thế. Trong lời đồn, tính tình người vợ này rất mạnh mẽ , không con cái lại hay ghen, thành thân mười mấy năm không sinh được con thì thôi, lại còn không cho ông ta nạp thiếp.
Tề Xương Lâm nhịn không được, cuối cùng vào năm thứ ba làm Hình bộ Tả Thị lang đã bỏ vợ cả, viện cớ “Thất xuất chi điều” để hưu thê.
Người vợ cả kia cũng cứng cỏi, cầm lấy hưu thư, không khóc không nháo, cũng không nhìn Tề Xương Lâm một cái, liền rời khỏi Thịnh Kinh.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Từ đó về sau, Tề Xương Lâm coi như là hoàn toàn giải thoát, nạp thiếp thất về nhà hết người này đến người khác, lại thường xuyên ra vào kỹ viện, ôm ấp trái phải, trông thật hết ức vui vẻ.
Nhưng nếu thật như Nguyệt Phù nói, những thiếp thất này, ông ta chưa động đến một ai…
Không biết nghĩ đến điều gì, Tiết Vô Vấn đột nhiên đứng dậy, gật đầu nhẹ với Nguyệt Phù, nói một câu “Làm tốt lắm”, rồi sải bước ra khỏi Văn Oanh các. TruyenLau.com
Nguyệt Phù nhìn bóng lưng đa tình lại tuyệt tình của hắn ta, khẽ cười cay đắng.
Tô Ngọc Nương vào cửa, thấy nàng ta như vậy liền thở dài một tiếng, nói: “Ngươi khổ sở cái gì? Truyền tin tức cũng không cần ngươi tự mình đến. Ngươi là người thông minh, Thế tử đối với ngươi có ý hay không chẳng lẽ còn không nhìn ra? Đừng tự lừa mình dối người nữa.”
Đôi mắt Nguyệt Phù ướt át nhìn Tô Ngọc Nương, cười cười: “Ma ma, người đã từng gặp vị ở Vô Song viện kia chưa?”
Tô Ngọc Nương liếc nàng ta: “Thế tử gia nâng niu như bảo bối, ngay cả Ám Nhất đại nhân cũng không thường xuyên gặp được, ta là một lão bà kỹ viện làm sao gặp được?”
“Thật không cam tâm.” Nguyệt Phù khẽ lẩm bẩm, một lúc lâu, dường như đã nghĩ thông suốt, mỉm cười dịu dàng, nói: “Thôi, ta vẫn nên học tập Huệ Dương Trưởng Công chúa, tích góp nhiều bạc, ngày sau nuôi mười tám nam sủng, ngày tháng như vậy chẳng phải thú vị sao!”
Nói đến Huệ Dương Trưởng Công chúa, Nguyệt Phù không khỏi lại nghĩ đến vị lang quân vừa rồi gặp ở hành lang, do dự một lát, cuối cùng vẫn hỏi ra miệng: “Ma ma, thân phận vị lang quân vừa rồi rốt cuộc có gì đặc biệt? Thật không giấu gì ma ma, vừa rồi nhìn thấy hắn lại làm Nguyệt Phù nhớ đến một cố nhân.”
Tô Ngọc Nương biết nàng ta nói là ai.
Thật vậy lần đầu tiên bà ta gặp Hoắc Giác cũng thật sự nhớ đến Lục công tử Triệu Vân của phủ Phụ Quốc Tướng quân. Không phải vì hai người họ giống nhau về ngoại hình, mà bởi khí chất kiên cường như tùng tuyết đứng hiên ngang giữa trời đất.
Đoạn quá khứ của Triệu Vân và Huệ Dương Trưởng Công chúa quả thật khiến người ta thở dài, nhưng Hoắc công tử rốt cuộc không phải Triệu đại nhân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tô Ngọc Nương trừng mắt nhìn Nguyệt Phù, giọng nghiêm nghị nói:
“Đã nói ngươi đừng có ý đồ gì rồi, nhất là trước mặt Huệ Dương Trưởng Công chúa, chớ có nhắc đến Hoắc công tử. Hoắc công tử và vị ở Vô Song viện kia quan hệ mật thiết, Thế tử rất coi trọng, đừng để Thế tử và Huệ Dương Trưởng Công chúa vì Hoắc công tử mà nảy sinh mâu thuẫn.”
Nguyệt Phù nghe vậy, thần sắc nghiêm túc hơn vài phần, gật đầu nói: “Ta biết rồi.”
***
Tiết Vô Vấn ra khỏi Ngọc Kinh lâu, vừa lên xe ngựa liền phân phó: “Ám Nhị, đi tra xem vợ trước của Tề Xương Lâm đã đi đâu, còn lai lịch của những thiếp thất ông ta nạp vào phủ cũng điều tra rõ ràng cho ta.”
“Vâng.” Ám Nhị lĩnh mệnh lui xuống, nhanh chóng biến mất trong màn đêm mịt mù.
Bên kia Ám Nhất cầm roi ngựa, len lén nhìn Tiết Vô Vấn, trong lòng đang tò mò Thế tử gặp Nguyệt Phù sẽ có phản ứng gì.
Nhiệm vụ của Tề Thượng thư này hẳn là nhiệm vụ cuối cùng của Nguyệt Phù ở Ngọc Kinh lâu rồi, sau đó Nguyệt Phù sẽ tự do. Nguyệt Phù là hoa khôi đệ nhất Thịnh Kinh, sinh ra xinh đẹp lại giỏi dùng độc dược, thật là một quân cờ tốt, Thế tử thật sự nỡ để Nguyệt Phù đi sao?
Ai cũng biết Nguyệt Phù thích Thế tử đến nhường nào, chỉ cần Thế tử nói một câu giữ lại, nàng ta nhất định sẽ không chút do dự tiếp tục vì Thế tử mà tận lực.
Chậc, nghĩ thôi cũng thấy cảm động.
Tiết Vô Vấn nhìn đôi mắt sáng long lanh của Ám Nhất, khóe miệng giật giật.
Hắn sai rồi, hắn không nên để Ám Nhị đi tra, nên để Ám Nhất đi, tránh cho tên này quá nhàn rỗi, đầu óc toàn là hí kịch.
Tiết Vô Vấn nhìn Ám Nhất chằm chằm, lạnh giọng nói: “Sao vậy? Đợi ta tự mình đánh xe đưa ngươi về phủ Quốc Công?”
Ám Nhất giật mình, vội vàng đóng cửa xe, nhanh chóng đánh xe ngựa hướng về phố Chu Tước. Tiếng vó ngựa vang lên, giẫm lên mặt tuyết phủ ánh bạc, nửa canh giờ sau liền đến phủ Định Quốc Công.
Tiết Vô Vấn xuống xe ngựa liền đi thẳng đến Vô Song viện, vừa đẩy cửa phòng ra, một luồng hương thơm ấm áp phả vào mặt, là hương trầm thủy thanh thanh nhàn nhạt, nếu ngửi kỹ, có thể ngửi thấy một chút hương cam thoang thoảng.
Đây là hương mà Vệ Xuân vẫn luôn thích dùng.
Tiết Vô Vấn vén rèm bước vào nội thất, thấy cô nương nhà hắn đang ngồi trên giường, xung quanh mấy đại nha hoàn đang bận trước bận sau sấy tóc cho nàng.
Cô nương này vẫn luôn thích sạch sẽ, dù là ngày tuyết rơi giữa mùa đông, hai ba ngày không gội đầu trong lòng cũng sẽ không thoải mái. Vì sợ nàng bị lạnh, địa long trong phòng ngủ được đốt rất mạnh, bên cạnh giường còn đặt mấy chậu than mới thay.
Tiết Vô Vấn vốn sợ nóng, vừa vào chưa được bao lâu, lưng đã hơi đổ mồ hôi, Vệ Xuân thấy hắn như vậy, liền nói: “Có cần dọn bớt mấy chậu than không?”
Tiết Vô Vấn lười biếng nói: “Dọn cái gì? Lát nữa nàng bị lạnh, người đau lòng chẳng phải vẫn là ta sao?”
Mấy nha hoàn trong phòng ở Vô Song viện hầu hạ đã mấy năm nên không phải lần đầu tiên nghe Thế tử nhà mình nói những lời này, bất kể trong lòng nghĩ gì, trên mặt đều rất bình tĩnh.
Dù sao mỗi lần Thế tử nói những lời này, di nương cũng sẽ không đáp lời.
Quả nhiên Vệ Xuân rất nhanh thì cúi đầu, tiếp tục chọn tấm lụa Hàng Châu trên tay. Tiết Vô Vấn nhìn theo, chú ý đến một cái giỏ tre đặt trên bàn nhỏ bên cạnh giường, bên trong đựng kim chỉ vải vóc.
Đột nhiên nhớ lại sáng hôm trước, nàng đột nhiên vòng tay ôm eo hắn, hình như đang đo đạc cái gì. Hắn hiếm khi thấy nàng chủ động như vậy nên làm nũng, cố ý giữ chặt cánh tay nàng, không cho nàng buông ra, suýt nữa lại chọc nàng tức giận.
Bây giờ nhìn thấy cái giỏ tre và tấm lụa Hàng Châu trên tay nàng, làm sao còn không hiểu rõ?
Cô nương này muốn làm y phục cho hắn.
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.