Đang lúc A Lê thở dài sườn sượt, thì cách đó ngàn dặm, tại Thịnh Kinh phồn hoa, đèn đuốc sáng trưng, phố xá nhộn nhịp.
Trên phố Trường An, các quán rượu, kỹ viện, quán ăn tấp nập , náo nhiệt vô cùng.
Hà Dũng đảo mắt liên hồi, liếc các cô nương lầu xanh đang vung khăn thơm, thầm cảm thán: Quả nhiên chân thiên tử khác hẳn, ngay cả các cô nương cũng phóng khoáng hơn!
Lần đầu tiên đến Kinh đô áp tải hàng, đang lén lút nghĩ lúc về sẽ đến đây xem thử cho , thì gáy bỗng ai đó gõ mạnh một cái.
Tôn Bình trừng mắt: “Mạng sắp mất , còn tâm trí nghĩ đến nữ nhân!”
Hà Dũng kêu lên một tiếng “Ái chà!”: “Đại ca, chúng chẳng thuận lợi thoát khỏi hang ổ sơn tặc ! Người xưa câu ‘Đại nạn chết, ắt hậu phúc’. Chẳng nơi đây chính là để chúng hưởng phúc ?”
Tôn Bình chẳng buồn để ý đến cái lý lẽ méo mó của Hà Dũng, chỉ hận rèn sắt nên thép mà : “Chuyến áp tải hàng , hai mươi tám Long Thăng tiêu cục suýt nữa là bỏ mạng nơi hoang dã! Nếu nhờ Hoắc công tử giúp đỡ, chúng thể chuyển nguy thành an? Sớm xuống suối vàng gặp Diêm Vương !”
Hà Dũng nhớ đám sơn tặc gặp mười ngày ở trại Bạch Thủy, bất thình lình rùng một cái!
Hắn từng gặp kẻ g.i.ế.c chớp mắt, nhưng gặp kẻ nào g.i.ế.c tàn nhẫn đến thế!
Ngày đó, đội áp tải hàng trại Bạch Thủy cũng đến bảy, tám đội, nhưng vẹn sứt mẻ mà thì chỉ mỗi tiêu cục bọn họ.
Mà nhờ một pho tượng gỗ nhỏ của vị công tử thư sinh ! Thật sự cũng chẳng ai tin.
Hà Dũng nuốt nước miếng, chẳng còn chút tâm tư tìm hoa vấn liễu nào nữa, cùng Tôn Bình rảo bước xuyên qua phố Trường An và phố Như Ý, quẹo đường Chu Tước.
So với phố Trường An đèn hoa rực rỡ, náo nhiệt phi phàm, đường Chu Tước tĩnh lặng như tờ. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Bởi vì cư ngụ con phố đều là những bậc quyền quý, hào tộc danh giá nhất Kinh thành.
Nơi bọn họ cần đến là phủ Định Quốc Công, phủ Tiết gia ngay trung tâm đường Chu Tước, trong lòng Hà Dũng chút lo sợ, nhịn nhỏ giọng : “Đại ca, vị Hoắc công tử rốt cuộc là phận gì? Vừa là tượng Kỳ Lân, là phủ Định Quốc Công, đoán là…”
“Câm miệng!” Tôn Bình trừng mắt : “Đừng tự ý đoán mò phận của Hoắc công tử! Dù ngài là ai, ngươi chỉ cần nhớ, hai mươi tám mạng của Long Thăng tiêu cục đều là do Hoắc công tử cứu. Sau dù lên núi đao, xuống biển lửa, cũng báo đáp ân tình !”
Một khắc , Tôn Bình và Hà Dũng một góc cửa hông của phủ Định Quốc Công, nâng vòng đồng lên gõ “Cốc cốc cốc” cánh cửa son cổ kính. TruyenLau
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Sau cánh cửa nhanh chóng vang lên tiếng bước chân.
Vài thở , cửa “kẽo kẹt” một tiếng mở , một tiểu đồng trông coi cửa mặc áo vải màu chàm xanh, tay cầm lồng đèn giấy bước , đôi mắt tinh ranh nhanh chóng đánh giá hai Tôn Bình, hỏi: “Hai vị là ai?”
Tôn Bình nở một nụ chất phác, từ trong n.g.ự.c lấy hai ống trúc niêm phong, cung kính đưa tới.
“Tại hạ là tiêu đầu Tôn Bình của Long Thăng tiêu cục, đây là nghĩa Hà Dũng của . Huynh chúng nhận lời khác, đặc biệt đến đây đưa thư.”
***
Tôn Bình và Hà Dũng , tiểu đồng chằm chằm ống trúc trong tay vài , xách lồng đèn, bước nhanh tìm đại quản gia.
Quản gia từ Tĩnh Tâm đường của lão phu nhân , thấy tiểu đồng vội vã, nhíu mày hỏi: “Có việc gì mà hốt hoảng ?”
Tiểu đồng thở hổn hển, nở nụ nịnh nọt, : “Lâm quản gia, tiểu nhân ở cửa hông nhận hai ống trúc do đưa thư gửi đến, đều là gửi đến Vô Song viện. Ngài xem… cần trình lên cho Thế tử xem qua ạ?”
Lâm quản gia nhướn mày: “Là thư gửi cho vị ?”
“Không .” Tiểu đồng lắc đầu: “Là… là gửi cho Đồng ma ma bên cạnh hầu hạ Ngụy di nương.”
Lâm quản gia trầm ngâm một lúc, hôm nay Thế tử cung, cho gửi lời nhắn đêm nay sẽ nghỉ trong cung, đợi đến ngày mai tan triều trở về, cũng là buổi chiều.
Tuy rằng việc ở Vô Song viện, Thế tử đều hỏi han cặn kẽ.
… dù cũng chỉ là thư gửi cho một ma ma, liên quan đến vị , thật sự cần đợi Thế tử trở về mới quyết định.
Lâm quản gia phẩy tay: “Nếu là gửi cho Đồng ma ma, thì cứ đưa qua đó, đừng để Đồng ma ma đợi lâu.”
Tiểu đồng vội vàng đáp lời, cầm ống trúc vội vã rời . Tại Vô Song viện.
Đồng ma ma hầu hạ Vệ Xuân tắm rửa xong, liền thấy tiếng chuyện khe khẽ bên ngoài sân.
“Liên Cầm, Liên Kỳ, hai cô ở đây hầu hạ Ngụy di nương cho , lau khô tóc cho di nương sấy ấm. Ta ngoài xem ai ở ngoài đó.”
Đồng ma ma xong, liền vén rèm bước .
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240:
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.