Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 109

Canh ba giờ Dần, Tiết Vô Vấn mở mắt.



Cô nương trong lòng ngủ say sưa, hơi thở nhẹ nhàng phớt qua cổ hắn. Đêm qua nàng khóc mệt, cằm tựa lên vai hắn, chẳng mấy chốc đã thiếp đi.

Tiết Vô Vấn khẽ chạm môi vào mái tóc đen mượt như tơ của nàng, hít một hơi thật sâu. Nàng thích điều chế hương, quanh thân lúc nào cũng thoang thoảng mùi thơm, ngay cả tóc cũng thơm đến lạ kỳ.

Yết hầu Tiết Vô Vấn khẽ động, rồi lại lặng xuống. Trong bóng tối, đôi mắt đào hoa vốn đa tình nay lại u ám, nén chịu đến cực điểm.

Nam nhân vào buổi sớm thường hừng hực khí huyết trào dâng, hắn không phải thánh nhân, vốn đã nhẫn nhịn bấy lâu, giờ đây người con gái đặt nơi đầu quả tim lại thơm tho mềm mại nằm gọn trong lòng, trời biết hắn nén nhịn khó khăn đến nhường nào?

Vệ Xuân vốn ngủ nông, từ lúc hắn đến gần ngửi nàng, đã mơ màng mở mắt.

“Chàng phải vào triều sao?”

“Không cần, Chu Nguyên Canh muốn dâng chiếu tạ tội, Khâm Thiên Giám vẫn chưa chọn được ngày lành tháng tốt.” Tiết Vô Vấn chậm rãi vuốt ve vòng eo thon mềm của nàng, giọng khàn khàn: “Ta có thể vào triều muộn hơn một chút.”

Chu Nguyên Canh muốn dâng chiếu tạ tội, còn vì chuyện gì nữa? Nhất định là vì chuyện động đất và Hoàng lăng.

Vệ Xuân nghe vậy, chút buồn ngủ cuối cùng cũng tan hết, vội vàng lên tiếng: “Chuyện Hoàng lăng đã tra ra được gì chưa?”

Chuyện bia công đức là do Hoắc Giác giở trò, đêm qua nàng khóc mệt, lại quên mất chuyện quan trọng này. Giờ nghe hắn nhắc đến, tự nhiên sốt ruột vô cùng.

Tiết Vô Vấn nhẹ nhàng véo eo nàng, cười nói: “Gấp cái gì? Nàng nghĩ ta và Triệu Bảo Anh có thể tra ra được gì? Đệ đệ của nàng tài giỏi lắm, chẳng tìm ra được chút manh mối nào, hôm qua vào cung, chúng ta đã nói với Chu Nguyên Canh, chuyện bia công đức nứt vỡ không phải do người làm.”

Tay hắn men theo đường cong của Vệ Xuân đi lên, giọng nói càng thêm khàn đặc: “Vệ Xuân, sau này những chuyện này nàng đừng nghĩ nữa, có ta và đệ đệ của nàng, nàng cần gì phải lo lắng? Muốn nghĩ thì hãy nghĩ đến ta, thương xót ta một chút, được không?”
Đọc truyện tại TruyenLau.com


Động tác trên tay hắn càng thêm phóng túng, Vệ Xuân sao có thể không biết hắn muốn nàng “thương xót” hắn chuyện gì?

Nàng nhắm chặt mắt, cũng không biết hắn làm gì, bỗng nhiên “xít” một tiếng.
Website TruyenLau.com
Âm thanh nhỏ nhẹ mềm mại, như tiếng mèo kêu.

Tiết Vô Vấn chỉ cảm thấy lý trí trong đầu như sợi dây căng chặt, “đinh” một tiếng liền đứt. Hắn áp sát, cắn lên dái tai nhỏ nhắn mềm mại của nàng, giọng khàn khàn: “Tổ tông, mạng ta cũng cho nàng rồi.”

***

Tuyết rơi lả tả, băng giá dưới mái hiên đã kết thành từng lớp dài.

Đồng ma ma từ ngoài viện đi vào, thấy Liên Kỳ, Liên Họa đang dẫn mấy bà v.ú lực lưỡng bê nước nóng vào phòng trong, không khỏi nhíu mày. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Sáng sớm thế này, sao cô nương lại muốn tắm rửa?

Bà ấy cũng không nghĩ đến chuyện kia, chỉ vì Vệ Xuân vốn ngủ nông, ngày thường Tiết Vô Vấn vì muốn nàng ấy ngủ ngon, sáng sớm ngay cả rửa mặt dùng bữa cũng đều ở ngoài viện, sợ làm nàng ấy tỉnh giấc, nên chưa bao giờ có chuyện sáng sớm cần nước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đồng ma ma theo mấy bà v.ú vào phòng, trong phòng không thấy bóng dáng Thế tử gia, nhưng chiếc giường gỗ lim vàng lúc này lại lộn xộn, chăn màn rối ren, dù sao bà ấy cũng là người từng trải, vừa nhìn đã biết đã xảy ra chuyện gì.

Vội vàng bước nhanh vào phòng tắm, cách một tấm bình phong gỗ lê vàng, nói với Vệ Xuân bên trong: “Di nương, lão nô vào hầu hạ người.”

Trong làn khói trắng mờ ảo, giọng nói thanh nhã của Vệ Xuân truyền ra từ bên trong: “Ma ma vào đi.”

Đồng ma ma vừa vào trong, liền thấy làn da mịn màng của cô nương nhà mình đầy những dấu vết đỏ hồng, trong lòng lập tức có chút oán trách Tiết Vô Vấn.

Thân thể cô nương nhà mình yếu ớt, Thế tử gia sao lại không biết thương hoa tiếc ngọc một chút?

Cho dù hai người xa cách một thời gian, nhất thời tình nồng ý mật có chút quá đà, nhưng cũng không nên tàn nhẫn như vậy chứ? Nhìn những dấu trên người cô nương, không mười ngày nửa tháng cũng không tan hết.



Đồng ma ma cầm lấy một miếng xà phòng thơm, nâng cánh tay ướt đẫm của Vệ Xuân lên, vừa lau vừa nói: “Sau khi cô nương dùng bữa, có muốn ngủ thêm một lát không?”

Vệ Xuân thấy vẻ mặt Đồng ma ma đau lòng, không khỏi cong môi cười nói: “Không cần, hôm qua ta khó có được giấc ngủ ngon, vừa rồi lại ngủ thêm một giấc, giờ tinh thần rất tốt. Ma ma đừng lo.”

Vệ Xuân từ hôm qua đến hôm nay, quả thật ngủ nhiều hơn bình thường. Vừa rồi tỉnh dậy, Tiết Vô Vấn đã xuất phủ vào cung rồi.

Nàng thậm chí còn không biết hắn rời đi khi nào, chỉ mơ màng nhớ hắn mổ nhẹ lên khóe môi nàng, bảo nàng ngủ thêm một chút.

Đồng ma ma lúc vào bị những dấu vết trên người Vệ Xuân thu hút hết sự chú ý, lúc này nghe nàng nói vậy, mới ngước mắt lên, cẩn thận đánh giá cô nương nhà mình.

Liền thấy vẻ u sầu thường trực quanh ấn đường nàng dường như đã tan đi không ít, đôi má vốn không có chút huyết sắc nào cũng ửng hồng nhạt, nhìn lại có vẻ khỏe mạnh hơn.

Sắc mặt Đồng ma ma cuối cùng cũng tốt hơn một chút, cầm lấy chiếc gáo múc nước bằng gỗ trầm hương, múc nước từ từ dội lên bờ vai gầy guộc trắng nõn của Vệ Xuân.

Thấy bờ vai in hằn hai vệt đỏ sẫm, lại thở dài một tiếng: “Nếu sau này cô nương cảm thấy không chịu nổi, đừng nhịn, nhất định phải nói với Thế tử gia. Nam nhân đôi khi hứng chí lên sẽ mất kiểm soát. Người không nói thì người chịu khổ vẫn là cô nương.”

Vệ Xuân nhớ lại cảnh tượng vừa rồi, hiếm khi thấy nàng ngượng ngùng như vậy.

Thật ra Tiết Vô Vấn luôn rất ân cần đối với nàng trong chuyện đó. Sáng nay quả thật có chút mất kiểm soát, nhưng không thể trách hắn, chỉ có thể trách nàng, ai bảo nàng lại nhiệt tình đáp lại hắn như vậy?

Chỉ là những lời này nàng không thể nói ra, tuy rằng nàng và Đồng ma ma từ trước đến nay thân thiết, nhưng những chuyện này dù sao cũng kín đáo, dù thân thiết đến đâu, cũng không nói ra được.

Vệ Xuân rủ mắt, quấy cánh hoa nổi trên mặt nước, khẽ cong khóe môi, nhẹ nhàng “Ừm” một tiếng.

***



Thời gian ngày qua ngày trôi, thoắt cái đã đến cuối tháng.

Trải qua nửa tháng cứu trợ và xây dựng lại, hàng vạn nạn dân ở thành Lâm An cuối cùng đã trở về quê hương. Lần động đất này đến đột ngột

và dữ dội, nhưng do chạy thoát kịp thời, số người thương vong chỉ có vài trăm, quả thực là trong bất hạnh có may mắn lớn.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu