Đêm xuống, Hoắc Giác về phủ, trước tiên vào thư phòng, sờ soạng trên giá sách bằng gỗ hoàng hoa lê một hồi, rồi từ một ngăn bí mật lấy ra một quyển sổ sách.
Quyển sổ này trông có vẻ đã cũ, nếu Tông Khuê có mặt ở đây, nhìn thấy nó chắc chắn sẽ trố mắt kinh ngạc, bởi vì nó giống hệt quyển sổ mà hôm nay Hoắc Giác “may mắn” tìm thấy ở Binh Bộ.
Hoắc Giác ngồi trên ghế, cẩn thận lật giở quyển sổ trong tay, rồi gọi Hà Chu vào phòng, nói: “Đem quyển sổ này đưa cho Ám Nhất.”
Hà Chu cung kính nhận lấy, lĩnh mệnh rồi lui ra.
Hắn ta không lạ gì quyển sổ này. Nửa năm nay, công tử luôn bận rộn làm cũ giấy tờ, hắn ta và Hà Ninh còn cùng nhau đi tìm mấy thỏi mực cổ.
Tốn không ít công sức mới làm được hai quyển sổ cũ kỹ như vậy.
Biết quyển sổ này chắc chắn là vật cực kỳ quan trọng, Hà Chu cẩn thận cuộn nó lại, nhét vào tay áo, bước nhanh ra khỏi cửa. Vừa ra ngoài, hắn ta tình cờ gặp Hà Ninh đang đi đến viện chính, nhưng cũng không kịp chào hỏi, chỉ gật đầu rồi vội vã rời đi.
Hà Ninh nhìn theo bóng lưng Hà Chu, lắc đầu, chậm rãi bước qua cửa, vừa vào thư phòng liền cung kính hành lễ, nói: “Thuộc hạ đã điều tra, vị Tú nương tử kia quả thực giống hệt người trong bức họa của công tử, hẳn là vị phu nhân mà công tử đã nói. Hôm nay thuộc hạ ở quán rượu cả ngày, không thấy bà ấy có gì khác thường. Cả ngày bà ấy hầu như đều bận rộn trong bếp, chỉ khi phu nhân ủ rượu mới ra khỏi bếp, cùng phu nhân đi ra sân.”
Hoắc Giác khẽ gật đầu, thần sắc bình tĩnh, không hề có chút ngạc nhiên. Việc Dư Tú Nương chính là Ngu Tú Vân vốn nằm trong dự liệu của hắn.
Ban đầu hắn tưởng phải mất một thời gian, Tiết Vô Vấn mới tìm được bà ấy, không ngờ bà ấy lại tự mình quay về Thịnh Kinh. Giờ bà ấy đã đến, lại còn ở trong quán rượu, đúng là đỡ cho hắn không ít công sức.
Hoắc Giác nhẹ nhàng xoa ngón tay, trầm ngâm một lúc, rồi mới nói: “Từ ngày mai, ngươi hãy canh chừng quán rượu, không rời nửa bước. Nếu không có gì bất ngờ, Tề Xương Lâm sẽ sớm tìm đến quán rượu. Nếu ông ta đến, ngươi cũng đừng kinh hoảng, cứ coi ông ta như khách bình thường là được, ông ta đến đó chắc chỉ muốn gặp Dư Tú Nương.”
Hà Ninh vội vàng đáp “Vâng”, nhưng không lui xuống, im lặng một lát, cẩn thận quan sát sắc mặt Hoắc Giác, rồi lại nói: “Còn một việc nữa, hôm nay vị Thế tử phủ Định Viễn Hầu đột nhiên đến quán rượu, uống rượu gần một canh giờ.”
TruyenLau
Hà Ninh biết chủ tử mình chán ghét vị Tuyên Thế tử này đến mức nào, quả nhiên vừa dứt lời, liền thấy Hoắc Giác ngước đôi mắt đen láy lên, lạnh lùng hỏi: “Phu nhân có gặp hắn không?”
Hà Ninh vội vàng lắc đầu: “Không ạ, phu nhân vừa vào quán rượu đã vào sân ủ rượu, căn bản không để ý đến Tuyên Thế tử. Lần này Tuyên Thế tử cũng kín đáo hơn lần trước ở ngoài Phi Tiên lâu, nhìn phu nhân một lúc rồi không có động tĩnh gì nữa.”
Website TruyenLau.com
Hoắc Giác cụp mắt xuống, đôi đồng tử đen láy khó đoán, như giếng sâu thăm thẳm trong đêm.
“Mấy hôm trước, ta bảo ngươi phái người đi tìm thuốc, đã tìm được chưa?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hà Ninh ngẩn ra, “thuốc” mà công tử nói thực chất là một loại cổ trùng Tây Vực.
Loại cổ trùng này Hà Ninh chưa từng nghe nói đến, may mà ở trại Bạch Thủy có một người trước đây từng buôn bán ở Tây Vực, biết tìm người chế cổ ở đâu, mới phái người đi.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Giờ nghe Hoắc Giác hỏi, trong lòng hắn ta chợt giật mình, nhỏ giọng nói: “Một tháng trước, lão Cát vừa ra khỏi Ngọc Môn Quan thì không có tin tức gì nữa. Công tử có muốn thuộc hạ phái thêm người đi không?”
Hoắc Giác khựng lại một chút, rồi lắc đầu. Vị vu sư Tây Vực kia tính tình cổ quái, nếu không phải người ông ấy vừa mắt thì phái thêm người cũng vô dụng.
“Không sao, cứ chờ xem.”
Cũng chỉ là để hắn ta sống thêm vài ngày, đợi đến khi phủ Định Viễn Hầu và Binh bộ Thượng thư kết thân, Tuyên Nghị cũng không thoát khỏi cái chết.
***
Sau khi Hà Ninh lui ra, Hoắc Giác đi đến phòng tắm tắm rửa sạch sẽ, thay một bộ thường phục sạch, rồi mới chậm rãi đi đến phòng ngủ.
Trong phòng thoang thoảng hương mơ, đèn đuốc sáng trưng, khắp nơi đều sáng rực.
Tiểu nương tử dựa vào gối lớn, cúi đầu đọc《Rượu Cổ Tạp Luận》, vừa thấy hắn bước vào, đôi mắt chất chứa tâm sự khẽ ngước lên, nhìn hắn chăm chú.
Hoắc Giác dừng bước, nhìn nàng một lát, rồi bước nhanh đến ngồi bên cạnh nàng, nói: “Nghe Hà Ninh nói, hôm nay nàng ủ rượu ở quán, ủ rượu gì vậy?”
Khương Lê đặt sách xuống, mỉm cười nói: “Ủ vài vò rượu dâu tằm và rượu đồ tô.”
Hoắc Giác khẽ “Ừ” một tiếng, nắm lấy tay Khương Lê, nhẹ nhàng xoa bóp, biết lúc này nàng nhất định có chuyện muốn nói với hắn, nên cũng không lên tiếng, chỉ kiên nhẫn chờ đợi.
Chờ một lát, quả nhiên nghe Khương Lê nói: “Hoắc Giác, chàng có không thích ta đến quán rượu không?”
Khương Lê hỏi rất khéo léo, ý nàng muốn hỏi hắn có chê nàng vì kinh doanh quán rượu mà ra ngoài xuất đầu lộ diện hay không.
Nhưng từ nhỏ nàng đã thấy Dương Huệ Nương kinh doanh quán rượu, không chỉ Dương Huệ Nương, trước đây ở phố Chu Phúc, những vị nữ chưởng quỹ nhìn nàng lớn lên, ai ai cũng đều tài giỏi, chế hương phấn, may y phục, bán trâm cài, không hề thua kém nam nhân.
Vì vậy, nàng không thích dùng từ “xuất đầu lộ diện” để hình dung bản thân và những nữ tử dựa vào kỹ năng của mình để kiếm tiền một cách đường hoàng như nàng.
Hoắc Giác nghe ra sự tủi thân và lo lắng trong lời nói của Khương Lê, động tác trên tay càng thêm nhẹ nhàng, ngước mắt lên, dịu dàng nói: “Sao ta lại không thích được?”
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.