Tiết Chân ở trong núi lạnh lẽo suốt một đêm, trở về liền sốt cao liên miên mấy ngày. Tiết phu nhân Tào thị mời đại phu giỏi nhất, tìm bà mụ nhất ngày đêm túc trực bên giường nàng .
Những lời đồn đại về Tiết Chân trong thành sớm Tào thị dập tắt. Nay bá tánh trong thành buôn chuyện còn bàn tán việc Tiết Chân bắt cóc nữa, mà là chuyện Huyện lệnh sủng diệt thê.
Tiết Chân tỉnh , việc đầu tiên nàng hỏi là về Tùy Vụ: “Mẹ, xử lý Tùy Vụ xong ? Chỉ cần nó chết, chuyện con bắt cóc sẽ c.h.ế.t đối chứng.”
Tiết Chân vô cùng may mắn, khi tìm thấy, tóc tai nàng rối bời, căn bản ai thấy mặt. Mọi chuyện đổ lên đầu Tùy Vụ là xong, chỉ là Tùy Vụ xưa nay thành thật, chắc ngoan ngoãn lời, giữ một mạng của nàng chung quy vẫn an .
Tào thị lấy khăn lau mặt cho nàng , gật đầu : “Chuyện Tùy Vụ tự sắp xếp, con cứ dưỡng bệnh cho khỏe. Khỏi bệnh , sẽ đưa con về nhà ngoại.”
Tiết Chân ngẩn , ngước mắt Tào thị, : “Con .”
Tào thị ném khăn xuống đất, quát lớn: “Không cũng . Ta chuyện với bà ngoại của con , nửa năm nữa, con sẽ thành với biểu ca con, thành xong lúc thể cùng lên Kinh ứng thí.
Bà ngoại con một lòng con gả Tào gia, con xưa nay thương con. Hôn sự như , khác cầu còn !”
“Biểu ca hôn ước từ , vị Trần cô nương hiện đang ở nhà , còn chuẩn sính lễ cho nàng . Con thích, tại giành duyên phận của khác?”
“Tại ? Con còn tại ?” Tào thị tức giận đến n.g.ự.c đau nhói: “Con thật sự cho rằng đẩy Tùy Vụ là xong chuyện ? Con ngoài hỏi xem, trong thành bao nhiêu tin lời con ?”
TruyenLau.com
Tiết Chân mặt mày tái mét: “Con quản khác, chỉ cần Hoắc Giác nguyện ý tin là , con sẽ tự với . Không nữa, con sẽ cầu xin cha, để cha với , lời của cha nhất định sẽ tin.”
Tào thị : “Tính tình cha con con rõ ? Con nghĩ cha con còn gả con cho nữa ?”
Tiết Chân cắn môi , hốc mắt dần đỏ lên.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tào thị chung quy vẫn thương con gái, nắm lấy tay Tiết Chân, dịu giọng : “Chân nhi, lời , con bây giờ thể ở Đồng An nữa. Biểu ca con tài hoa hơn , từ nhỏ ý với con, nào chỗ nào thua kém Hoắc Giác? Còn vị Trần cô nương , con cần lo lắng, chẳng qua chỉ là một cô nhi nhà nghèo, tùy tiện gán cái tội tư thông với khác, là thể đuổi nàng khỏi phủ. Chân nhi, xưa nay con phân biệt nặng nhẹ, đừng hồ đồ, biểu ca con bây giờ mới là chồng nhất cho con.”
***
Thời tiết ngày một nóng hơn, chớp mắt đến tháng năm, trong thành Đồng An đều y phục mỏng nhẹ.
TruyenLau.com
Tiết Chân trong xe ngựa, thần sắc hững hờ.
Tùy Vân run rẩy rót cho nàng một chén lài, cẩn thận : “Tiểu thư, uống chút cho đỡ khát ạ.”
Nghe , mắt Tiết Chân rốt cuộc cũng động đậy, lạnh lùng chằm chằm Tùy Vân.
Tùy Vân rùng một cái, cúi đầu như chim cút, ngay đó liền Tiết Chân : “Vén rèm lên, ngột ngạt.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Vâng, tiểu thư.”
Tùy Vân vén một bên rèm cửa sổ, gió đầu hạ thổi nhẹ , Tùy Vân định gì đó thì cổ tay bỗng nhiên đau nhói.
Tùy Vân kinh hãi đầu , liền thấy Tiết Chân chằm chằm một cửa hàng trang sức ngoài cửa sổ.
Móng tay đ.â.m sâu làn da mỏng manh ở cổ tay, Tùy Vân dám kêu đau, theo ánh mắt của nàng .
Chỉ thấy bậc thềm của cửa hàng trang sức, một thiếu niên tuấn tú như ngọc đang nghiêng đầu một tiểu cô nương mặc váy lụa màu xanh nhạt thêu hoa hải đường.
Không là do ánh nắng quá ấm áp, là vì nguyên nhân khác, đôi mắt vốn lạnh lùng của thiếu niên như tuyết tan, dịu dàng như một dòng suối ấm.
Tiểu cô nương bên cạnh chính là Khương Lê, nàng đang vui vẻ, búi tóc cài một cây trâm ngọc trai trang nhã.
***
Khương Lê sờ cây trâm đầu, hài lòng với tay nghề của thợ thủ công cửa hàng trang sức.
“Lúc Bích Hồng tỷ đưa cây trâm đến rơi mất hai viên ngọc trai, ngờ lão sư phụ tìm ngọc trai giống hệt để sửa cây trâm.”
Hoắc Giác thấy Khương Lê yêu thích buông tay, khẽ cong môi , định mở miệng, bỗng nhiên nụ môi cứng , nghiêng đầu đường lớn.
Một chiếc xe ngựa chậm rãi lướt qua đường, khuôn mặt Tiết Chân ẩn hiện ô cửa sổ đang hé mở.
Hoắc Giác thản nhiên Tiết Chân một cái, đó thu hồi ánh mắt, nghiêng che cho Khương Lê.
Hắn sớm chuyện Tiết Chân và Tào gia từ Tiết Mậu, Tiết Chân hại mạng A Lê, lấy mạng nàng là nương tay . Nếu Tiết Mậu ơn với , sẽ để Tiết Chân sống sót trở về.
Bây giờ nàng rời khỏi Đồng An cũng , nếu nàng động tới A Lê, sợ khống chế ý g.i.ế.c .
Khương Lê Tiết Chân đang trong xe ngựa lướt qua, trong lòng nàng chỉ nghĩ đến cây trâm ngọc trai tìm
của .
“A Lê, còn ăn chè sữa dê hấp nữa ?” Hoắc Giác hỏi.
Mắt Khương Lê sáng lên, vui vẻ : “Muốn, Oanh Oanh tiệm chè mới mấy món chè sữa, món sữa hấp vị hoa quế đặc biệt ngon.”
Xe ngựa Tiết gia xa, Hoắc Giác cúi đầu đôi mắt sáng long lanh của Khương Lê, đáy mắt thoáng hiện vẻ cưng chiều: “Đi thôi, dẫn ăn.”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240:
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.