Trở về Hoắc phủ, Khương Lê từ phòng tắm thì Đào Chu Hoắc Giác đến thư phòng.
Nhớ đến vẻ khác thường của Hoắc Giác trong xe ngựa, Khương Lê suy nghĩ một lúc, một bộ y phục thoải mái đến thư phòng tìm .
Hôm nay Đào Chu ngã một cái, Khương Lê bảo Đào Chu về phòng nghỉ ngơi, còn thì cầm một chiếc đèn lồng, chậm rãi đến thư phòng. Khi đến cửa thư phòng, gặp Hà Chu, Hà Ninh từ bên trong.
Hai thấy Khương Lê, đều giật , cùng cúi hành lễ.
Khương Lê thấy họ lộ vẻ mặt vội vàng, sắc mặt nghiêm trọng, hai chắc chắn việc gấp, bèn mỉm gật đầu, : “Các cứ việc , tự tìm chủ tử của các .” Nói xong bèn đẩy cửa phòng.
Trong phòng đèn sáng rực rỡ, Hoắc Giác khoác một chiếc áo ngoài màu đen, ghế bành bàn sách. Thấy Khương Lê , vẻ mặt lạnh lùng của lang quân lập tức dịu , ấm áp : “Sao nàng qua đây?”
Khương Lê tươi, : “Đã lâu xem luyện chữ, hôm nay thể luyện chữ cùng một lúc ?”
Từ khi Vệ Xuân đến thành Đồng An, Khương Lê ít khi để Hoắc Giác dạy nàng chữ. Vệ Xuân nét chữ nhỏ trang nhã , tất nhiên Khương Lê chạy học với nàng , thỉnh thoảng mới quấn lấy Hoắc Giác cùng luyện chữ.
Thiếu nữ chuyện, trong ánh mắt còn mang theo nụ , như ánh nắng ấm áp của ngày xuân, khiến mềm lòng.
Hoắc Giác tất nhiên là đồng ý, dậy đón lấy chiếc đèn lồng trong tay nàng, đặt lên bàn nhỏ, đó mới lấy giấy, nghiên, mực, đưa bút cho Khương Lê.
Trước nàng luyện chữ là để thể mài mực cho Hoắc Giác, thục nữ hầu hạ bên cạnh (*). Bây giờ ngược , đều là mài mực cho nàng, bầu bạn cùng nàng luyện chữ.
(*) Nguyên văn là “Hồng tụ thêm hương” (红袖添香): Ngày xưa thư sinh sách thường mỹ nữ bầu bạn.
Nghĩ từ khi nàng lấy , nàng nuông chiều càng ngày càng kiều diễm.
Khương Lê một bài thơ trong Kinh Thi, chính là bài《Ký Túy》mà Hoắc Giác từng cho nàng khi đặt tên tự cho nàng.
Chữ của nàng bây giờ trông khá, còn là những nét chữ mềm yếu như . Tuy thể mỗi nét mỗi nét đều chứa đựng khí khái cứng rắn như Vệ Xuân và Hoắc Giác, nhưng ít nhất cũng là những chữ thể cho vui mắt.
Khương Lê chăm chú, Hoắc Giác cũng chăm chú, đang chữ, mà là đang .
Hôm nay tiểu nương tử mới gội đầu, mái tóc còn ẩm buông xuống eo, chỉ dùng một cây trâm gỗ cài lỏng lẻo, đuôi cây trâm gỗ đó khắc hai chữ Tĩnh Gia, rõ ràng là cây trâm tặng nàng trong lễ cài trâm.
Lông mi dài rủ xuống, môi đỏ hé mở, thở tràn ngập mùi hương hạnh, quyến rũ mà tự .
Luyện hai khắc, Khương Lê định đặt bút xuống, một thể ấm áp đột nhiên áp sát lưng, Hoắc Giác nắm lấy tay nàng, khẽ : “Có bốn chữ đúng, để nắm tay nàng một .” TruyenLau
Hắn áp sát nàng quá gần, thở ấm nóng phả vành tai nàng, mỗi lướt qua, tim Khương Lê đập loạn một nhịp, suýt nữa cầm vững cây bút lông sói trong tay.
Hoắc Giác nắm tay nàng, chậm rãi giấy, một lúc , nhấc bút lên, khẽ hỏi bên tai nàng: “Đã rõ ?”
Khương Lê “Ừm” một tiếng, cúi đầu như chim cút, má dần dần nóng lên, vô thức bỏ qua cảm giác kỳ lạ ở vùng eo và mông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trong phòng nến cháy lặng lẽ. Website TruyenLau.com
“Tách” một tiếng, một giọt mực đen từ đầu bút nhỏ xuống giấy.
Hoắc Giác khẽ thở dài, đặt bút xuống, xoay nàng , bế lên, đặt lên bàn.
“A Lê sợ gì ?” Hoắc Giác cụp mắt nàng, ngón tay dài quấn lấy đuôi tóc nàng, khẽ vuốt ve, : “Ta sẽ động nàng ở đây .”
Hắn nàng thẹn thùng, kìm hôn nàng trong thư phòng, lẽ hôn mạnh, nàng đến đưa canh cho mấy ngày liền, đều là sai Đào Chu mang đến. TruyenLau.com
Hiện tại mỹ nhân trong lòng, tuy sôi sục thể khống chế, khó kìm lòng nổi, nhưng cũng ép nàng ân ái với ở đây.
Khương Lê ngăn thẳng thắn như , mặt đỏ hơn cả ngọn nến bàn nhỏ.
Nàng ngước mắt lên, đôi mắt ẩm ướt phản chiếu khuôn mặt .
Hắn điển trai, xương chân mày cao, mắt sâu thẳm. Lúc khóe môi cong lên, nụ nhạt dịu vẻ lạnh lùng thường trực, như tiên nhân đày xuống trần gian.
Khương Lê nắm lấy vạt áo , giọng mềm mại : “Ta sợ vui. Hoắc Giác, đang tự giận , đúng ?”
Thực vốn thể hiện cảm xúc ngoài, thường ít khi nhận sự đổi trong tâm trạng của .
Khương Lê thể vui, cũng đang tự giận .
Sau khi thành với , nàng phát hiện , chỉ cần nàng thương, đầu tiên trách chính là bản .
Hoắc Giác chằm chằm khuôn mặt rạng rỡ của tiểu nương tử, đôi mắt đen láy, một hồi lâu mới dịu dàng : “. Ta giận bảo vệ nàng.”
Khương Lê tưởng về chuyện tối nay, vội : “Chàng bảo vệ mà. Khi đó định bắt , chính dùng hạt dẻ đánh bật tay , mới bắt .”
Tiểu nương tử ngước mặt, với nụ rạng rỡ, lúm đồng tiền ở khóe môi thoáng lộ , vẻ mặt đầy ngưỡng mộ: “Hoắc Giác, giỏi quá.”
Tim Hoắc Giác đập mạnh, cúi , ôm chặt nàng, mũi cọ mái tóc mềm mại của nàng, khẽ nhắm mắt .
Không .
Hắn bảo vệ nàng.
Kiếp khi Tuyên Nghị bắt , nàng kiên quyết dứt khoát nhảy xuống cái giếng khô trong trang viên.
Khi đến nơi, quá muộn.
Hắn thậm chí còn kịp với nàng, ngày đó là lời giận dỗi, từng ghét nàng, cũng từng hối hận vì quen nàng, cũng giống như nàng, thích nàng, từ lâu .
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240:
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.