Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 98

Ông ấy vô thức nhìn về phía Hoắc Giác đang bị mọi người vây quanh.

Chỉ thấy người đó vẻ mặt bình thản, mi dài rủ xuống, không hoảng sợ trước cơn địa chấn kinh thiên động địa, cũng không tự mãn trước sự biết ơn rơi lệ của hơn vạn dân chúng, quả thực là hết sức thong dong, đoan chính tự trọng.



Tông Úc xuất thân từ họ Tông ở Tịnh Châu, những năm gần đây nhà họ Tông cũng xuất hiện vài người tài năng trẻ tuổi, được người trong tộc coi trọng, trong đó được chú ý nhất, chính là cháu ruột của Tông Úc là Tông Khuê.

Tông Khuê là Giải nguyên phủ Thái Nguyên năm ngoái, nếu không có gì bất ngờ, Tông Khuê và Hoắc Giác sẽ cùng tham gia thị Hội tháng hai ở Thịnh Kinh.

Người trong tộc kỳ vọng rất nhiều vào Tông Khuê, mong hắn ta bảng vàng đề tên, đoạt được ngôi đầu Trạng nguyên.

Tông Khuê vốn là kẻ cậy tài khinh người, từ nhỏ đã như một con công kiêu ngạo.

Trước đây Tông Úc thấy cháu trai đã có học vấn xuất chúng, thì kiêu ngạo cũng được, dù sao người không ngông cuồng uổng phí tuổi trẻ, bản thân ông ấy cũng từng trải qua, rất hiểu được sự kiêu ngạo của Tông Khuê.

Nhưng lúc này nếu so sánh Tông Khuê với vị lang quân chưa đến tuổi đội mũ trước mắt, Tông Úc chợt thấy cháu mình cũng chẳng có gì đáng kiêu ngạo.

Tài hoa tạm không nói, chỉ riêng khả năng bình tĩnh trước biến cố, bày mưu tính kế này, con công Tông Khuê kia còn xa mới so được với Hoắc tiểu lang quân.

Kỳ thi Hội này, có thể để cho cháu ông ấy nhìn thấy rõ, thế nào là núi cao còn có núi khác cao hơn.

Rất không hợp thời điểm, Tông Úc đã mong đợi đến kỳ thi Hội tháng hai.

***

Đoàn người Tông Úc vừa vào rừng rậm, Hoắc Giác đã phát hiện ra. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Hắn khẽ nhướn đôi mắt phượng, quay đầu nhìn lại, khẽ gật đầu với Tông Úc, nói nhẹ: “Tông đại nhân.”

Tông Úc vội đáp một tiếng, nhanh chóng đi về phía hắn, nói: “Cậu đoán không sai, cách đây hơn mười dặm đúng là có một trang viên có địa thế rộng lớn, đó là sản nghiệp của Hình Viên ngoại ở Thông Châu. Ta đã nói chuyện với Huyện lệnh Thông Châu, cũng được sự đồng ý của Hình Viên ngoại, đêm nay có thể thu xếp cho mọi người trong trang viên đó.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com


[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thông Châu và Lâm An giáp ranh, là tòa thành thứ hai trong khu vực quản lý của phủ Thuận Thiên, không đến một canh giờ là có thể đi từ khu rừng rậm này đến Thông Châu.

Bên kia Đàm Thế Xuân nghe thấy lời này, đáy lòng chợt nặng trĩu, không nhịn được tiến lên nói: “Huyện lệnh đại nhân, hiện giờ rồng đất đã không lật mình nữa, sao không cho chúng ta về thành Lâm An?” Đọc truyện tại TruyenLau.com

Tông Úc nói: “Lúc này tuy rồng đất đã dừng lại, nhưng lần động đất này chấn động to lớn, ảnh hưởng rất rộng, hiện giờ e là thôn Đàm gia và mấy thôn xung quanh đã thành một đống phế tích, lúc này các ngươi quay về cũng chẳng làm được gì, chi bằng kiên nhẫn đợi đến sáng rồi nói tiếp.”

Tuy là có lý, nhưng dù sao đó cũng là nơi hơn vạn người bọn họ bám rễ qua nhiều đời, cho dù đã thành phế tích, họ vẫn muốn trở về trong đêm.

Đàm Thế Xuân vô thức nhìn về phía Hoắc Giác.

Hành động vô thức này khiến Huyện úy bên cạnh Tông Úc giật mình. Vừa rồi ánh mắt của Đàm Bảo trưởng, rõ ràng là muốn nghe được một lời chắc chắn từ miệng Hoắc công tử.

Huyện úy hoàn toàn không nghi ngờ, nếu Hoắc công tử nói có thể về, chắc chắn ông ấy sẽ chạy về thành Lâm An không quay đầu lại, không thèm nghe lời Tông đại nhân.

Nói ra, Tông đại nhân làm Huyện lệnh ở thành Lâm An cũng đã gần ba năm, được dân Lâm An kính mến. Mà vị Hoắc công tử này mới đến có hai ngày, lại đã vượt qua địa vị của Tông đại nhân trong lòng Đàm Bảo trưởng.

Không lẽ vị Bảo trưởng này tin Hoắc công tử còn hơn tin đại nhân nhà mình?

Huyện úy lén lút liếc nhìn Hoắc Giác, chỉ thấy vị công tử mặt mày lạnh lùng khẽ lắc đầu, nói với Đàm Thế Xuân: “E rằng nay mai sẽ có dư chấn.”

Đàm Thế Xuân nghe thấy lời này, vẻ giằng co trong mắt lập tức tan biến thành mây khói, chắp tay cúi người với Tông Úc: “Lão già nghe theo Huyện lệnh đại nhân.”

Khóe miệng Huyện úy giật giật.

Đây đâu phải nghe theo Tông đại nhân, rõ ràng là nghe theo Hoắc công tử!



Đàm Thế Xuân nói xong bèn quay người, trở về truyền đạt lời Tông Úc vừa nói với tất cả dân thôn.

Tông Úc ngước mắt nhìn bầu trời âm u, nói với Hoắc Giác: “Hoắc công tử, lát nữa phiền cậu cùng Sở Huyện úy đưa dân chúng đến trang viên Hình gia, ta còn có việc gấp, không thể ở lại đây lâu.”

Ánh mắt Hoắc Giác khẽ lay động, gật đầu đáp: “Tông đại nhân cứ yên tâm, nơi này có ta. Không biết Tông đại nhân vì việc gì mà phải gấp rút rời đi? Mấy ngày nay e rằng địa giới này sẽ có dư chấn, Tông đại nhân xin hãy cẩn thận.”

Tông Úc nhớ lại những thứ nhìn thấy trên đường khi đến Thông Châu vừa rồi, sắc mặt chợt trầm xuống, trầm giọng nói: “Là án mạng.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu