Một thiếu nữ dung mạo tú lệ, vận yếm giao lĩnh màu vàng ngỗng nhạt, bước đến gần Hoắc Giác, khẽ khom hành lễ.
Hoắc Giác buông tay, nét dịu dàng thoáng hiện mặt bỗng chốc tan biến. Ánh mắt lạnh nhạt, lục lọi trí nhớ một lát nhớ phận thiếu nữ mặt, là Tiết Chân, nữ nhi duy nhất của Tiết Mậu.
“Tiết cô nương.”
“Chúc mừng Hoắc công tử đỗ đầu kỳ thi Huyện.” Tiết Chân mỉm , giọng ôn hòa dịu dàng: “Cha hôm nay vui mừng.”
Hoắc Giác cúi mắt, nhàn nhạt đáp: “Đa tạ Tiết cô nương.”
Tiết Chân vốn định nhân cơ hội trò chuyện với Hoắc Giác thêm vài câu, nhưng thấy vẻ nhiều, nàng liền thức thời cáo lui.
Nhìn bóng dáng Hoắc Giác khuất dần, ánh mắt Tiết Chân khẽ động. Vừa , nét dịu dàng thoáng hiện mặt , hẳn là nàng nhầm …
Đang suy nghĩ, bỗng thấy giọng của Tiết Mậu từ phía : “Chân nhi.”
Tiết Chân hồn, khẽ khom , dịu dàng gọi: “Cha.”
“Lại cố ý ở đây chờ Hoắc Giác ?” Tiết Mậu liếc Tiết Chân:
“Hoắc Giác cần chuẩn cho kỳ thi Hương, chuyện kết đợi khi thi xong, sẽ chuyện với , con đừng nóng vội.”
Tiết Chân e lệ cụp mi: “Con lời cha.” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Miệng thì lời, nhưng mỗi Hoắc Giác đến, nàng đều “tình cờ” xuất hiện ở Trúc lư.
Tiết Mậu thở dài, quả thật con gái lớn giữ nữa!
***
Website TruyenLau.com
Núi Thanh Đồng.
Khương Lê xách giỏ tre, gốc cây dâu tằm, nhón chân hái dâu. Mùa xuân đến, cây trái khắp núi đồi bắt đầu kết quả.
Mọi khi lên núi hái quả, nàng đều mặc y phục rẻ tiền để dễ leo trèo. TruyenLau
hôm nay vì gặp Hoắc Giác, nàng đặc biệt mặc bộ váy xếp ly màu đậu xanh, đây là bộ váy nhất của nàng, nàng nỡ mặc nó để leo cây.
Không thể leo cây, hiệu suất tự nhiên kém . Một canh giờ trôi qua, nàng mới hái nửa giỏ dâu.
Khương Lê thấy một chùm dâu to mọng, vội vàng nhón chân, vươn tay, nhưng vẫn tới.
Những ngón tay dính nước dâu của thiếu nữ khua khoắng trong trung vài cái, đang định bỏ cuộc thì một bàn tay thon dài vượt qua nàng, dễ dàng bẻ lấy chùm dâu đó.
Khương Lê vững, đầu , đôi mắt long lanh bỗng sáng lên. “Hoắc Giác, đến thư viện ?”
“Ta xin Sơn trưởng nghỉ phép, đến phía núi tìm chút dược liệu cho Tô bá.”
Không hiểu , giọng trầm ấm, nam tính của thiếu niên dịu dàng, quyến luyến lạ thường, khiến trái tim Khương Lê như nai con loạn nhịp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nàng ngập ngừng : “Vậy hái dâu giúp , lát nữa cùng tìm dược liệu, ? Phía núi , thường xuyên cùng Tô lão bá, rõ dược liệu nào mọc ở .”
Hoắc Giác rũ mắt, mỉm đáp: “Được.”
Thiếu niên cao lớn chân dài, hơn Khương Lê cả một cái đầu, hái dâu dễ như trở bàn tay.
Người khác hái dâu chỉ là hái dâu nhưng Hoắc Giác hái dâu, như pha , nấu rượu, toát lên vẻ lịch sự tao nhã.
Từ lâu đây, Khương Lê nhận , Hoắc Giác khác với những khác. Dù y phục rách rưới cũng thể che giấu khí chất cuốn hút của .
Nàng khó diễn tả cảm giác đó, dường như như Hoắc Giác nên xuất hiện ở phố Chu Phúc.
Cũng giống như mây trời nên xuất hiện đất.
Thiếu nữ bên cạnh , ánh nắng xuyên qua tán lá xanh rờn, phác họa nên đường nét sâu lắng khuôn mặt , ánh mắt nhất thời rời .
Hoàn nhận thiếu niên vì ánh mắt của nàng mà cố ý chậm động tác một chút. Hoắc Giác Khương Lê thích ngắm khuôn mặt , liền đó, mặc cho nàng ngắm.
Cho đến khi một tiếng “rầm” vang lên, mới mặt sang.
Thấy thiếu nữ đỏ mặt, nhỏ giọng : “Chết , giỏ tre… cẩn thận rơi mất.”
Dâu trong giỏ vốn gần đầy, rơi xuống đất mất một nửa, lăn lóc mặt đất. Còn vài quả rơi váy xếp ly của Khương Lê, để vết nước màu đỏ sẫm.
“Không , hái là .”
Thiếu niên xong liền lấy từ trong tay áo một chiếc khăn vải thô, xuống, nhẹ nhàng lau vết nước váy Khương Lê.
Khương Lê chằm chằm đỉnh đầu đen nhánh của Hoắc Giác, tim đập thình thịch, mặt càng lúc càng nóng.
***
Hái dâu xong, đào kha khá dược liệu, sắc mặt Khương Lê vẫn hết đỏ, cứ thế đỏ mặt trở về phố Chu Phúc.
Gần đến quán rượu Dương Ký, Hoắc Giác bỗng dừng bước. “A Lê.” Hắn khẽ gọi.
Khương Lê vội vàng dừng , chớp chớp đôi mắt ướt át, tay xách giỏ tre vô thức siết chặt: “Dạ.”
Lông mi dài của Hoắc Giác từ từ cụp xuống, ngón cái và ngón trỏ tay khẽ xoa .
“Kỳ thi Huyện , án thủ.”
Án thủ? Khương Lê ngẩn một lúc mới hiểu đó là thủ khoa!
Nàng mừng rỡ, thể tự chủ nhảy lên, nhưng vì trong mộng đang bên cạnh, nàng đành cố gắng kìm nén .
“Hoắc Giác, , giỏi quá!” Giọng Khương Lê vui vẻ như chim khách cành, nàng thật sự vui mừng cho .
Mười năm đèn sách khổ luyện, chẳng là chờ đợi khoảnh khắc ?
Đứng đầu, ít nhất cũng nắm chắc danh hiệu Tú tài trong tay.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240:
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.