Năm Thừa Bình thứ sáu, Triệu Bảo Anh vào cung. Vừa đặt chân đến, có người hỏi hắn từ đâu tới.
Hắn đáp đến từ huyện Định Phong, U Châu. Nghe vậy, người kia lắc đầu: “Chưa từng nghe qua.”
Triệu Bảo Anh không lấy làm lạ. Huyện Định Phong nhỏ bé, tuy cũng là huyện biên giới, nhưng nào sánh được với Túc Châu có Định Quốc Công trấn giữ hay Thanh Châu có quân Hoắc gia.
Huyện Định Phong chỉ có loạn lạc, nghèo khó, cằn cỗi.
Quan lại chỉ mong kiếm chút công trạng rồi rời khỏi chốn khỉ ho cò gáy này. Dân chúng thì học đòi man di, cướp bóc lẫn nhau, tự bào chữa rằng thà của rơi vào tay người mình còn hơn để ngoại tộc cướp mất.
Thượng bất chính, hạ tắc loạn, trẻ con từ nhỏ đã chứng kiến cảnh ấy, lớn lên cũng nhiễm thói hư tật xấu.
Sinh ra ở nơi đó thật không may mắn, như hắn, như Như Nương.
Mẹ Như Nương sinh nàng khó nhọc, gắng gượng sinh nàng xong thì tắt thở.
Như Nương sinh ra yếu ớt như mèo con, chậm nói, ba tuổi mới bập bẹ được vài tiếng, lại còn nói lắp bắp.
Bọn trẻ xung quanh hay bắt nạt nàng, ném đá vào nàng, mắng nàng là đồ nói lắp, nói nàng khắc c.h.ế.t mẹ mình.
Cha nàng làm tiên sinh dạy vỡ lòng ở tư thục, đám trẻ con gọi ông là Lâm phu tử. Mất vợ, cha mẹ lại không ở bên, Lâm phu tử suy sụp, có lúc Như Nương khóc đói cũng chẳng buồn đút cho nàng hớp cháo.
Nhà Triệu Bảo Anh ở gần nhà Như Nương, mẹ hắn và mẹ nàng cũng thân thiết.
Như Nương mới sinh vài ngày, mẹ hắn thấy đứa bé đỏ hỏn vừa lọt lòng đã mất mẹ, suốt ngày khóc đói, động lòng thương xót, bèn đón về nuôi, lấy cháo loãng, dầu mè và sữa ngựa nuôi nàng mấy tháng trời.
Nhờ vậy, từ một con mèo nhỏ yếu ớt, Như Nương trở thành một đứa trẻ bụ bẫm trắng trẻo.
Lúc đó Triệu Bảo Anh chưa đầy ba tuổi, mỗi khi mẹ hắn cho Như Nương uống sữa, hắn lại ngồi bên cạnh mân mê mấy sợi tóc tơ vàng hoe mềm mại trên đầu nàng.
Có lẽ vì khi mới sinh đã được ở nhà Triệu Bảo Anh vài tháng, Như Nương rất quấn quýt mẹ hắn và cả hắn nữa.
Lúc nhỏ, nàng thích nhất là lẽo đẽo theo hắn, hắn đi đâu nàng theo đó. Chân nàng ngắn, luôn chạy theo không kịp, cứ luôn miệng gọi: “Bảo, Bảo Anh ca ca, đợi, đợi muội với.”
Ban đầu Triệu Bảo Anh thấy phiền, biết nàng không thích người khác gọi mình là “Tiểu Kết Ba”(*), hắn còn cố tình gọi như vậy. Như Nương không giận, chỉ lặng lẽ nhìn hắn, đôi mắt đen láy như hòn bi ve. TruyenLau.com
(*)Kẻ nói lắp
Sau này hắn hỏi nàng: “Không thích người ta gọi muội là ‘Tiểu Kết Ba’, sao muội không giận?”
Cô bé nhìn hắn, ngập ngừng: “Bảo, Bảo Anh ca ca gọi, Như Nương, không giận.”
Triệu Bảo Anh cười: “Ngốc! Sau này ai gọi muội như vậy, muội phải giận đấy!”
Như Nương nhìn hắn vài lần rồi quay đi không nói gì. Vẻ mặt ấy như muốn nói, dù huynh có nói gì, muội cũng sẽ không giận huynh. Đọc truyện tại TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tiểu cô nương thật là mệnh khổ, vừa sinh ra đã mất mẹ, nhưng may mắn thay, Lâm phu tử là một người cha tốt.
Năm tháng tuổi, Như Nương đã xinh xắn đáng yêu. Lâm phu tử cũng dần vực dậy tinh thần, đón Như Nương về, xem nàng như ngọc quý trên tay, vừa làm cha vừa làm mẹ chăm sóc nàng hết lòng.
TruyenLau.com
Không giống cha Triệu Bảo Anh, suốt ngày làm xằng làm bậy.
Kiếm được tiền thì đi uống rượu, vào lầu xanh, không kiếm được tiền thì về nhà ngủ, tỉnh dậy lại lấy trộm tiền mẹ hắn dành dụm được từ việc thêu thùa.
Năm Triệu Bảo Anh sáu tuổi, cha hắn say rượu gây sự bị đầu gấu trong huyện đánh chết. Bọn chúng đền ba lạng bạc rồi phủi tay bỏ đi, như thể ba lạng bạc đã là quá nhân từ.
Mẹ hắn không chịu nhận bạc, nhất quyết muốn kiện quan, đòi lại công bằng. Nhưng đến nha môn, chẳng ai thèm tiếp nhận.
Kiện một lần, hai lần, ba lần, cuối cùng bà cũng nản lòng. Vì hai đứa con trai, bà quyết định không kiện nữa, nhưng cũng vì thế mà sinh bệnh.
Đại ca Triệu Bảo Anh hơn hắn mười tuổi, sau khi cha mất, đáng lẽ Đại ca phải gánh vác gia đình, nhưng hắn ta còn tệ hơn cả cha mình.
Cha Như Nương luôn nhớ ơn mẹ hắn đã chăm sóc Như Nương, thấy Đại ca Triệu Bảo Anh không đáng tin cậy, ông thường đưa Triệu Bảo Anh đến trường học, cho hắn ngồi cùng Như Nương ở góc lớp nghe giảng.
Lâm phu tử nói với hắn: “Học được chữ nghĩa, tính toán, sau này kiếm việc làm chưởng quỹ, nuôi sống gia đình không khó.”
Triệu Bảo Anh khi đó cũng nghĩ như vậy.
Làm chưởng quỹ, có nghề kiếm sống, là có thể cưới Như Nương rồi.
***
Ngoài cửa, Cao Tiến Bảo thấy trong Phật đường im lặng không một tiếng động, không khỏi lo lắng, gọi: “Đốc công.”
Bên trong, Triệu Bảo Anh khẽ “Ừ” một tiếng: “Vào đi, ta có việc dặn dò.”
Cao Tiến Bảo nghe vậy, không dám chậm trễ, vội vàng đẩy cửa bước vào.
Mùi đàn hương nồng nàn phả vào mặt, bụi nhỏ li ti bay lơ lửng trong không khí.
Tĩnh thất trong Phật đường chỉ có một cửa sổ, ánh sáng lờ mờ, chỉ có chút ánh sáng lọt vào từ khung cửa sổ hé mở.
Nửa khuôn mặt Triệu Bảo Anh khuất trong ánh sáng, hàng mi dài cụp xuống, khóe môi thường ngày hay cười nhạt giờ hơi mím lại, trên mặt không còn vẻ tươi cười.
Cao Tiến Bảo hầu hạ Triệu Bảo Anh bao nhiêu năm, chưa từng thấy ông ấy ngày nào không cười, trong lòng không khỏi giật mình: “Đốc công, có chuyện gì vậy?”
Triệu Bảo Anh hơi nghiêng đầu, nhìn Cao Tiến Bảo, khuôn mặt âm nhu lại nở nụ cười quen thuộc: “Đi điều tra xem mấy vị nương tử đang thưởng hoa ở sau núi là ai, đến chùa Đại Tướng Quốc cầu gì?”
Cao Tiến Bảo ngẩn người.
Từ bao giờ Đốc công lại quan tâm đến nữ nhân? Hắn ta đi theo Triệu Bảo Anh mười năm nay, chưa từng thấy ông ấy để ý đến ai, chỉ có Quý phi nương nương…
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.