Ngay sau đó, có người nhét một viên thuốc vào miệng hắn ta. Hắn ta bị ép nuốt xuống, chẳng mấy chốc đầu óc mê man như bị thiêu đốt, vừa nóng vừa đau, ký ức trong đầu dần dần mờ nhạt.
Tuyên Nghị không biết mình đã ở trong lao ngục bao lâu, chỉ biết mỗi khoảnh khắc ở đó đều là tra tấn.
Luôn luôn trải qua cái chết, nhưng lại không thể c.h.ế.t một cách thống khoái, mỗi lần sắp c.h.ế.t lại được cứu sống, bị ép nuốt một viên thuốc khiến người ta sống không bằng chết.
Ý chí của Tuyên Nghị bị bào mòn đến mức không còn, thậm chí còn nực cười cho rằng, c.h.ế.t mới là một sự giải thoát, hãy để hắn ta c.h.ế.t đi…
Những ngày tháng như vậy có lẽ đã qua rất lâu, cũng có lẽ chỉ vỏn vẹn mười mấy ngày, cuối cùng hắn ta cũng sụp đổ, mọi thứ trong đầu dần trở nên trống rỗng, ngay cả tên mình là gì cũng không biết.
Cũng chính lúc đó, nam nhân ngày ngày mang theo phất trần đen, cuối cùng cũng mở miệng: “Giết hắn, đem đi cho chó ăn.”
…
Trong bóng tối, Tuyên Nghị lặng lẽ ngồi trên giường tre, cúi đầu gục mặt, lòng bàn tay áp vào trán trơn bóng, đầu đau như búa bổ.
Đây là lần đầu tiên hắn ta mơ thấy người nọ nói chuyện. Giọng nói đó, hình như đã từng quen biết.
***
Sáng hôm sau, tuyết rơi nửa đêm không biết đã tạnh từ lúc nào.
Khương Lê bị tiếng chim hót trong rừng đánh thức, mơ màng mở mắt. Hôm qua tuy mệt mỏi cả ngày, nhưng được một giấc ngủ ngon, lúc dậy tinh thần sảng khoái lạ thường.
Phòng khách trong lầu tre rất đơn sơ, một bộ bàn ghế mộc mạc, một chiếc giường gỗ, và một giá tre thô kệch dùng để treo quần áo.
Dương Huệ Nương lúc này không có trong phòng, chắc là đã ra trai đường dùng điểm tâm rồi.
Khương Lê nhảy xuống giường, vươn vai rồi lấy quần áo trên giá tre, vừa cài khuy áo, thắt đai lưng xong thì nghe thấy tiếng nói chuyện khe khẽ bên ngoài. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Khương Lê vội vàng xỏ giày, bước nhanh ra mở cửa, nói: “Hoắc Giác, chàng đến rồi sao? Dùng điểm tâm chưa?”
Tiểu nương tử ngẩng mặt nhìn hắn, trên mặt vẫn còn mang theo chút ửng hồng khi vừa thức dậy, trên má còn hằn một vệt, giọng nói trong trẻo như nước suối trên núi.
Hoắc Giác khẽ “Ừm” một tiếng, nhìn hai lúm đồng tiền nhỏ như hạt gạo trên khóe miệng Khương Lê, mỉm cười, nói: “Chưa dùng điểm tâm, ta đợi nàng cùng đi.”
Khương Lê nghe vậy thì biết hắn lại nhịn đói chờ nàng dậy dùng điểm tâm. Lúc ở trong phủ, hắn cũng thường như vậy. Dậy rồi cũng không đánh thức nàng, đốt đèn rồi ngồi trên trường kỷ đọc sách, đợi nàng tỉnh dậy mới thong thả cùng nàng dùng điểm tâm. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Mẹ nói, lang quân ở tuổi Hoắc Giác không chịu được đói nhất. Nàng không nỡ để hắn đói bụng, vội vàng nói với Đào Chu bên cạnh: “Mau đi lấy nước cho ta.”
Đào Chu vội vàng đáp lời rồi lui xuống, không bao lâu sau liền bưng một chậu nước ấm trở lại.
Đợi Khương Lê súc miệng, rửa mặt xong, mới bưng chậu rỗng, lặng lẽ đi ra ngoài. Vừa rồi ánh mắt công tử nhìn phu nhân thâm trầm, Đào Chu rất biết ý tứ mà ra khỏi phòng.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Chắc là đã quen với ánh mắt Hoắc Giác nhìn mình, Khương Lê không nhận ra điều gì, kiễng chân định lấy áo choàng trên giá tre.
Trong lầu tre không đốt địa long, sáng sớm trên núi lại thật sự lạnh, Khương Lê lúc này lạnh đến run người.
Tay vừa chạm vào cổ áo choàng, một lồng n.g.ự.c ấm áp áp sát lại, ôm chặt lấy nàng.
“A Lê.” Giọng nói trầm thấp của hắn sát bên tai nàng, theo lỗ tai, làm tim nàng đập thình thịch.
Khương Lê lập tức đỏ mặt, lắp bắp nói: “Hoắc, Hoắc Giác, Phật… Phật môn thanh tịnh, phải chú ý một chút, đừng để Phật tổ chê cười.”
Giọng nói của tiểu nương tử nhỏ nhẹ mềm mại, không có chút khí thế dọa người nào, ngay cả lời nói ra cũng giống như làm nũng.
“Nếu Phật tổ thấy những đôi lứa yêu nhau cuối cùng cũng nên vợ chồng, vợ chồng yêu thương nhau, không nghi ngờ nhau, hẳn là sẽ rất vui mừng.” Hoắc Giác đường hoàng nói.
Mỗi khi hắn thề thốt nói chuyện luôn vô thức mang theo chút sức mạnh khiến người ta tin phục, lời lẽ sai trái cũng có thể nói thành đúng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khương Lê hơi mở mắt, đang suy nghĩ lời hắn nói hình như rất có lý, thì đôi môi ấm áp của hắn đã rơi xuống, phủ lên môi nàng.
Đầu lưỡi tiến sâu vào, nhẹ nhàng câu lấy lưỡi nàng.
Hắn đã quen có tiểu nương tử nằm bên cạnh, cả đêm hắn khó ngủ, vô thức trằn trọc đến tận sáng. Sợ làm phiền giấc ngủ của nàng, nhịn một canh giờ mới đến tìm nàng.
Lúc này thấy nàng ngây thơ đáng yêu đến cực điểm, làm sao nhịn được nữa?
Trong chuyện thân mật Khương Lê luôn để hắn chủ động, theo bản năng kiễng chân, ôm lấy cổ hắn.
Cũng đúng lúc này, tiếng chuông chùa xa xa vang lên, tiếng chuông du dương trang nghiêm gột rửa tâm hồn, vang vọng giữa núi rừng trùng điệp. Một đàn cò trắng vỗ cánh, nhanh chóng bay lên trời, hai chiếc lông vũ trắng tinh khôi rơi xuống bay lượn trong gió núi.
Khương Lê nhắm mắt lại, những tiếng chuông đó, những chiếc lông vũ trắng muốt đó, và cả những tiếng gió xào xạc vang vọng trong núi rừng, đều dần dần biến mất.
Cả thế giới chỉ còn lại lang quân trước mắt, và nụ hôn nồng cháy của hắn.
***
Ra khỏi phòng, mặt Khương Lê vẫn còn rất đỏ, hai cánh môi đỏ mọng hơi sưng lên.
Đào Chu đã quen rồi, mỗi lần công tử và phu nhân ở riêng với nhau, mặt phu nhân đều như thoa hai lớp son, giống như đóa hoa được nước mưa tưới tắm.
Nàng ấy thản nhiên đưa lò sưởi tay đã được làm nóng cho Khương Lê, dịu dàng nói: “Vân Chu đang đi cùng Dương chưởng quỹ và Như Nương dạo chơi ngắm hoa tuyết. Dương chưởng quỹ nói đợi phu nhân dùng xong điểm tâm thì cũng gần đến lúc khởi hành về Thịnh Kinh rồi.”
Khương Lê gật đầu, nói: “Ngươi đi tìm họ đi, ta và công tử tự mình đến trai đường là được.”
Đào Chu biết ý biết tứ, nghe vậy liền đáp lời rồi lui xuống, tự mình đi tìm nhóm Vân Chu.
Khương Lê đợi Đào Chu đi khuất, mới trách móc liếc nhìn Hoắc Giác, nói: “Chúng ta mau đi dùng điểm tâm, kẻo mẹ đợi lâu lại trách ta.”
Vừa rồi người này cứ giữ nàng hôn mãi, không chịu buông tay, không biết đã làm chậm trễ bao nhiêu thời gian. Hơn nữa nàng lúc này cũng đã nhận ra, cái gì mà vợ chồng tình thâm, Phật tổ hoan hỷ, rõ ràng là bịa đặt, nàng sẽ không bao giờ tin nữa!
Hoắc Giác thấy tiểu nương tử muốn trách hắn lại không nỡ trách, đôi mắt đen láy không khỏi chứa đựng ý cười.
Hắn đưa tay nắm lấy bàn tay được lò sưởi tay làm ấm của Khương Lê, nói: “Chỉ là hôn một cái, Phật tổ sẽ không trách tội đâu.”
Mặt Khương Lê vốn đã bớt nóng lại lần nữa nóng bừng lên: “Chàng không được nói nữa!”
Vừa nói cũng mặc kệ tay bị hắn nắm lấy, muốn đi ra ngoài. Hoắc Giác đành phải nhẹ nhàng kéo nàng vào lòng, đội mũ choàng lên cho nàng, thắt dây xong, mới dịu dàng nói: “Ta không nói nữa, A Lê cũng đừng giận nữa.”
Khương Lê vừa rồi cũng không phải thật sự đang giận, nàng xưa nay đều không giận hắn được. Lúc này thấy hắn dịu dàng dỗ dành nàng, càng không nhịn được cong khóe môi, nói: “Không có lần sau!”
Đợi hắn thi Hội xong, nàng còn muốn cùng hắn quay lại tạ ơn, tiện thể ngắm hoa, lần sau thật sự không thể để hắn làm càn ở nơi thanh tịnh của Phật môn nữa.
Hai người nói xong thì nắm tay nhau đến trai đường dùng điểm tâm. Sau khi dùng xong điểm tâm, gặp lại nhóm Dương Huệ Nương rồi mới chậm rãi đi xuống chân núi.
Lúc này trời đã sáng rõ, mặt trời mọc đằng Đông, ánh sáng rực rỡ, đúng là một ngày đẹp trời.
Khương Lê ôm lò sưởi tay ngồi lên xe ngựa, quay đầu lại liền thấy Hoắc Giác im lặng nhìn một chiếc xe ngựa đi ra từ phía sau núi.
Nàng nhìn theo ánh mắt của hắn, đó là một chiếc xe ngựa rất khí phái tôn quý, nhín loáng thoáng một bên xe ngựa hình như có khắc một chữ. Nhưng cách xa quá, nàng thật sự không nhìn rõ đó là chữ gì.
“Sao vậy, Hoắc Giác?”
Hoắc Giác quay đầu lại nhìn đôi mắt hơi lo lắng của tiểu nương tử, không khỏi an ủi: “Không có gì, chỉ là nhìn thấy một chiếc xe ngựa quen mắt, nghĩ có lẽ là người quen.”
Khương Lê thấy sắc mặt hắn bình tĩnh, không giống như gặp chuyện gì phiền lòng, thì yên tâm, nói: “Nếu là người quen, nói không chừng lát nữa vào Kinh còn có thể gặp lại.”
Hoắc Giác mỉm cười gật đầu, không nói cho nàng biết, đó là xe ngựa của lão phu nhân phủ Định Quốc Công. Khi bà ấy vào cửa thành, tiểu tướng giữ thành chưa bao giờ dám chặn xe ngựa này.
Ở chùa Đại Tướng Quốc lễ Phật hơn một tháng, vị lão phu nhân đức cao vọng trọng nhưng cũng quyết đoán này, cuối cùng cũng trở về phủ Định Quốc Công rồi.
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.