Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 132

Nếu không phải biết bà nội sắp về đến nhà, hắn thật muốn ngay tại đây, ngay trên bàn này mà chiếm đoạt nàng.

Tiết Vô Vấn cố kìm nén không hôn nàng, sợ một khi đã hôn thì không dừng lại được, chỉ nhẹ nhàng chạm vào trán nàng, cười nói: “Giỏi lắm, tổ tông của ta.”

Nàng, thật sự là điểm yếu chí mạng của hắn.

Cả đời này, hắn nguyện c.h.ế.t dưới váy nàng, không bao giờ thoát ra được nữa.

Nghĩ đến lúc trước, hắn còn từng ngông cuồng cười nhạo Vệ Đại cô nương Thanh Châu chỉ là hư danh. Nhìn xem bây giờ, chỉ một câu nói của vị Đại cô nương này cũng đủ khiến hắn cam tâm tình nguyện dâng cả mạng sống cho nàng.

Bên ngoài vang lên vài tiếng chim hót “chiếp chiếp”, Tiết Vô Vấn vừa nghe thấy tiếng chim hót khó nghe này, liền biết đây là ám vệ đang báo tin, bà nội chắc đã về đến phủ Quốc Công rồi.

Tiết Vô Vấn chống hai tay bên cạnh Vệ Xuân, nhìn vào đôi mắt trong tĩnh lặng của nàng, nhỏ giọng nói: “Trước đó ta dùng kế đuổi Vương Miểu đi, bà nội có chút không vui, chuyến này từ chùa Đại Tướng Quốc trở về, chắc vẫn còn đang giận. Những ngày này nàng đừng đến Tĩnh An đường thỉnh an bà nội, đợi ta dỗ dành bà xong rồi nàng hãy đi, ta sẽ nói với bà là ta không cho nàng đi thỉnh an.”

Tiết Vô Vấn dừng lại một chút, rồi lại cười nói: “Vệ Xuân, ta sẽ không để nàng chịu uất ức quá lâu. Nếu nàng cảm thấy không thoải mái, cứ như trước kia mà giận dỗi với ta, đừng giữ trong lòng mà sinh bệnh. Vất vả lắm thân thể nàng mới tốt hơn một chút, trên giường mới miễn cưỡng chịu được một hồi. Nếu lại bệnh, người chịu thiệt chẳng phải vẫn là ta sao.”

Nhìn xem, hắn nói được một lúc lại trở nên không đứng đắn!

Ban đầu Vệ Xuân nghe hắn nói đến mức mũi cay cay, mơ hồ hiểu được nguyên nhân hôm nay hắn không đi làm việc, chắc chắn là vì lão phu nhân sắp về phủ, sợ nàng chịu uất ức, mới bất chấp tất cả mà chạy về.

Trong lòng đang cảm động, hắn lại đột nhiên nhắc đến chuyện trên giường, còn cố ý dùng giọng điệu cà lơ phất phơ kia nói, thật sự là rất đáng giận!

Nhưng điểm này thật sự không thể trách Tiết Vô Vấn, hắn tự thấy mình cũng là người tâm ngoan thủ lạt, trời không sợ đất không sợ, lại chỉ sợ vị tiểu tổ tông này rơi lệ.

Vừa thấy mắt nàng đỏ hoe, liền nói lảng sang chuyện khác, tránh cho nàng lại như lần trước mà rơi lệ. Đối với Tiết Vô Vấn, một giọt nước mắt của Vệ Xuân còn uy lực hơn cả một mũi tên ám sát của kẻ thù.

Đương nhiên, những lời bậy bạ hắn nói sau đó cũng không phải là nói dối, cô nương này trên giường quả thật là yếu ớt đến không chịu nổi.

Thấy mắt Vệ Xuân cuối cùng cũng không còn đỏ nữa, Tiết Vô Vấn đứng thẳng dậy, thản nhiên nắm lấy ngón tay mềm mại của nàng, nói: “Bà nội chắc đã về Tĩnh An đường rồi, ta đi nhận lỗi với bà. Nàng đợi ta ở đây, nếu mệt mỏi thì về phòng nghỉ ngơi một chút.” Đọc truyện tại TruyenLau.com

Vệ Xuân ngước mắt lên, khẽ “Ừm” một tiếng, nói: “Ta đợi chàng.”

***
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tĩnh An đường.

Tiết lão phu nhân vừa vào chính đường đã nghe thấy nha hoàn bên ngoài bẩm báo, nói Thế tử gia đến.

Thân thể lão phu nhân cường tráng, đi đường xa mệt mỏi, nhưng không hề thấy chút mệt nhọc nào, ngồi xuống chính sảnh, uống một ngụm trà nóng, rồi nói: “Cho nó vào.”

Người hầu hạ bên cạnh bà là Tân ma ma, từ nhỏ đã nhìn Tiết Vô Vấn lớn lên, cũng là người đi theo lão phu nhân từ khi bà còn là thiếu nữ.
Website TruyenLau.com
Nghe thấy vậy, Tân ma ma liền cười nói: “Đã nhiều ngày không gặp Thế tử, để lão nô tự mình ra đón Thế tử.”

Nói xong liền vén rèm, ra khỏi chính sảnh, đi qua hành lang, nói với Tiết Vô Vấn đang đợi bên ngoài: “Thế tử, lão phu nhân mời người vào.”

Tiết Vô Vấn vừa thấy là Tân ma ma, vội vàng cười nói: “Làm phiền Tân ma ma rồi, hôm nay bà nội từ chùa Đại Tướng Quốc trở về có thuận lợi không?”

Tân ma ma cười liếc hắn một cái, nói: “Mọi việc đều thuận lợi, Thế tử cứ yên tâm, tâm tình lão phu nhân hôm nay hình như rất tốt.”

Tiết Vô Vấn nghe vậy thì gật đầu nói lời cảm tạ.

Tân ma ma là người đắc lực nhất bên cạnh bà nội, lời vừa nói rõ ràng là đang nói cho Tiết Vô Vấn biết, lão phu nhân đã nguôi giận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tiết Vô Vấn thở phào nhẹ nhõm, bước vào phòng, quả nhiên thấy Tiết lão phu nhân vẻ mặt hòa ái nói với hắn: “Ký Dữ, ngồi đi.”

Tiết Vô Vấn cung kính hành lễ chào bà nội, rồi mới đoan đoan chính chính ngồi xuống.



Không lâu sau liền có nha hoàn dâng trà, hai bà cháu yên lặng uống nửa chén trà, Tiết lão phu nhân mới hỏi: “Hôm nay không cần đi làm việc sao?”

Tiết Vô Vấn đáp: “Chẳng phải là biết hôm nay bà nội trở về, tôn nhi mới đặc biệt xin nghỉ, về sớm hầu hạ bà nội sao.”

Tiết lão phu nhân liếc hắn một cái, chậm rãi dùng nắp chén hớt những lá trà xanh non nổi trên mặt nước, cười nói: “Bà nội còn tưởng là con sợ bảo bối của con chịu uất ức, mới vội vàng chạy về.”

Tiết Vô Vấn mỉm cười, nói: “Bà nội nhân từ, lại rất công bằng. Hồi nhỏ ông nội thường nói với Vô Vấn, cả phủ Quốc Công chỉ có bà nội là người có trí tuệ nhất. Vô Vấn đương nhiên không phải sợ bà nội làm khó Vệ Xuân mới về, mà thật sự là nhớ bà nội.”

Tiết lão phu nhân nghe vậy thì đặt nắp chén xuống, ung dung nhìn Tiết Vô Vấn một cái.

Nghe xem, lời này nói hay biết mấy, hết cái mũ này đến cái mũ khác đội lên đầu bà, ngay cả lão Quốc Công đã khuất cũng lôi ra nói.

Tiết lão phu nhân nhất thời không biết nên tức hay nên cười.

Bà ấy quả thật không hy vọng tôn nhi của mình cứ mãi quấn quýt lấy Vệ Xuân, nhưng điều đó không có nghĩa là bà sẽ làm khó cô nương ấy.

Đứa nhỏ đó cũng là người đáng thương.

Ký Dữ ép Vương Miểu rời khỏi phủ Quốc Công, đó là chuyện của nó, bà đương nhiên sẽ không vì nó thích Vệ Xuân mà trách tội lên đầu Vệ Xuân.

Tiết lão phu nhân lười dây dưa với đứa cháu trai đầy mưu mô này, trực tiếp vạch trần tâm tư của nó, nói: “Con yên tâm, bà nội sẽ không làm khó Vệ Xuân. Con không cần ở đây vừa thăm dò, vừa khúm núm dỗ dành bà.”

Nói đến đây, bà dừng lại một chút, liếc nhìn Tiết Vô Vấn, rồi mới tiếp tục nói: “Hơn nữa, vốn là con làm sai, muốn làm khó cũng là làm khó con. Đứa nhỏ Vương Miểu đó có ý với con, lặn lội đường xa từ Doanh Châu đến đây, chỉ để nhìn con một cái. Con đối với nó vô tình thì vô tình, hà tất phải ngày ngày ngủ ở Ngọc Kinh lâu, để cả Thịnh Kinh xem nó như trò cười?”

“Nàng ta đến phủ Quốc Công với danh nghĩa cầu phúc cho bà, vậy tôn nhi ngủ ở đâu thì liên quan gì đến nàng ta? Sao nàng ta lại bị người khác chê cười? Bà nội quá thiên vị nàng ta rồi.”

Tiết Vô Vấn nghiêm túc nói: “Hơn nữa, bà đâu phải không biết, người đứng sau Vương gia Doanh Châu chính là Lăng Duệ, Lăng Duệ muốn mượn Vương gia lôi phủ Quốc Công xuống nước. Vô Vấn từ nhỏ đã thuộc nằm lòng gia huấn, cả phủ Quốc Công phải trung quân ái quốc, bảo vệ Túc Châu, tuyệt đối không kết bè kết phái. Không đuổi Vương Miểu đi, người khác sẽ nghĩ thế nào về mối quan hệ giữa phủ Quốc Công với Vương gia và Lăng Duệ? Không phủi sạch quan hệ với nàng ta, làm sao duy trì lập trường trung lập trước giờ của phủ Quốc Công?”

Những lời này của hắn nói rất chính nghĩa, câu nào câu nấy đều vì phủ Quốc Công mà nghĩ, dường như không hề có chút tư tâm nào.

Nhưng Tiết lão phu nhân biết đó đều là cái cớ.

Tên tiểu tử này chẳng qua là muốn thông qua hành vi của mình nói cho Vệ Xuân biết, hắn, Tiết Vô Vấn, không hề làm bừa.

Không hề có chút mờ ám nào với tiểu nương tử Vương gia.

Tiết lão phu nhân khẽ cười một tiếng, nói: “Nếu con sáng suốt như vậy, lúc trước đã không trái quân lệnh của cha con lén chạy đến Thanh Châu, tự ý thay đổi ám lệnh cứu người.”

Khi tôn nhi chịu bốn mươi chín roi, Tiết lão phu nhân đã ở bên cạnh nhìn.

Lúc đó Tiết Tấn vì không cứu được Vệ Triệt, thật sự là tức giận vô cùng, lúc ra tay cũng không nương tay.

Con trai bà không phải là người dễ nổi nóng, nhưng lần đó là lần đầu tiên trong đời nó nổi giận lớn như vậy.

Mỗi roi đều dùng hết mười phần sức lực, từng roi đều thấm thịt, m.á.u chảy như suối, bốn mươi chín roi kết thúc, trên lưng đứa nhỏ không còn một mảnh da lành lặn.

Nó ở Thanh Châu cứu người vốn đã bị thương không nhẹ, khi chịu bốn mươi chín roi, lại cắn răng không nói một lời, cứ thế chịu đựng.

Cho đến khi cả người ngửa ra đất ngất xỉu, cũng không hề cầu xin một câu.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu