Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 141

Người đỗ Hội nguyên chính là Hoắc Giác.

Tin tức này như sấm rền vang dội khắp phủ Thuận Thiên. Tông Khuê nghe tin từ người hầu, mặt mày biến sắc.

Tông Úc từ ngoài bước vào, thấy nét mặt cháu mình, cười khẩy: “Sao vậy? Không phục à? Nghe nói trước kỳ thi Hội, cháu còn hùng hổ hạ chiến thư với người ta? Giờ thì biết thế nào là núi cao còn có núi cao hơn rồi chứ gì!”

Người cháu trai này từ nhỏ đã quá thuận buồm xuôi gió, kiêu ngạo đến mức không ai bằng. Giờ thì hay rồi, có người cho nó một cái tát thật mạnh, để nó học được thế nào là khiêm tốn!

Tông Khuê không phải không chịu nổi thua cuộc, chỉ là đơn thuần không thích cảm giác thất bại mà thôi.

Hắn ta xoa xoa mặt, nói với người thúc thúc đang hả hê: “Cháu thua tâm phục khẩu phục! Kỳ thi Hội này, chủ khảo là Lăng Thủ phụ, phó chủ khảo là Chu Thứ phụ. Hai người bọn họ vốn bất hòa, chắc chắn sẽ không dám động tay động chân vào kết quả thi cử, để lại nhược điểm cho đối phương. Cho nên, cháu biết, nhất định là bài thi của Hoắc Giác xuất sắc hơn của cháu.”

Thấy Tông Khuê vẫn còn sáng suốt, không vì thắng thua nhất thời mà mất đi phong độ, Tông Úc rất hài lòng, gật đầu nói: “Đúng vậy, hiện nay trong triều, phe cánh của Lăng Thủ phụ và Chu Thứ phụ đang ngang tài ngang sức, đều đang tìm sơ hở của đối phương để hạ bệ nhau. Hơn nữa,trước có động đất, sau có Hoàng lăng nhỏ lệ, vào lúc này, nếu kỳ thi Hội lại xảy ra vấn đề, hậu quả thật khó lường! Cho nên, không ai dám động tay động chân vào kỳ thi này. Cháu, đúng là đã thua!”

Tông Khuê đỗ thứ hai kỳ thi Hội, so với Hoắc Giác đứng đầu quả thật là kém một bậc.

Tông Khuê rút cây quạt giấy ra, “xoạt” một tiếng mở ra, nói: “Thua thì thua, đợi vào Hàn Lâm Viện, cháu sẽ cùng hắn so tài cao thấp. Cháu không tin Tông Khuê này sẽ mãi mãi thua hắn, Hoắc Giác!”

Cùng lúc đó, tại một tòa nhà nguy nga tráng lệ ở Kinh thành, Tào Phỉ nghe gia nhân đến báo tin, sắc mặt có chút khó coi. Kỳ thi Hội này hắn ta lại chỉ đỗ thứ ba.

Tiết Chân ở bên cạnh tiến lên một bước, khóe môi khẽ nhếch lên, dịu dàng nói: “Sở thích của mỗi vị khảo quan đều khác nhau, biết đâu vị quan chủ khảo lần này không thích văn phong của phu quân, cho nên phu quân mới bị thiệt thòi đôi chút. Không sao đâu, trong lòng Chân nhi, phu quân mãi mãi là người giỏi nhất.”

Nghe vậy, sắc mặt Tào Phỉ mới hơi dịu lại, nói: “Kẻ đỗ Hội Nguyên lần này Phỉ chưa từng nghe đến. Ta nhất định phải để lão sư dâng sớ, điều tra rõ ràng xem hắn dựa vào cái gì mà đỗ đầu bảng.”

Lão sư của Tào Phỉ là học sĩ Hàn Lâm Viện, rất có uy tín trong Hàn Lâm Viện. Nếu ông ấy lên tiếng nghi ngờ, thật sự có khả năng sẽ lật lại bài thi của Hoắc Giác.

Tiết Chân mấp máy môi nhưng thấy sự bất mãn trong mắt Tào Phỉ, lời đến miệng lại nuốt xuống, chỉ mỉm cười dịu dàng, nói: “Nghiêm đại nhân luôn công bằng, nếu kỳ thi Hội này có gì bất công, ông ấy nhất định sẽ không khoanh tay đứng nhìn.”

***

Mười năm đèn sách, chỉ mong một ngày được ghi danh bảng vàng. Ngày công bố kết quả, kẻ vui người buồn.

Lúc này, Hoắc phủ trên phố Vĩnh Phúc tràn ngập không khí hân hoan. Lễ Bộ đã phái người đến báo tin, gõ trống khua chiêng rầm rộ, khiến cả con phố đổ ra xem.

Sau khi mọi người rời đi, Dương Huệ Nương cầm một rổ tiền đồng, giống như bà chúa rải tiền, phát cho người hầu trong phủ, miệng lẩm bẩm: “Hôm nay lão gia các ngươi đỗ Hội nguyên, mọi người đều có thưởng! Xếp hàng lần lượt nào!”

Những người hầu hạ trong nhà đều biết Dương chưởng quỹ là người hào phóng, thấy có tiền thưởng, ai nấy đều miệng ngọt như mía lùi, thi nhau gọi “Trạng nguyên lang”, “Văn Khúc Tinh”.

Dương Huệ Nương lại thích nghe những lời này, tiền đồng trong tay chẳng mấy chốc đã phát hết, vội vàng lấy thêm một rổ nữa. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Thấy mẹ vui mừng như vậy, Khương Lê tự nhiên cũng hân hoan không thôi.

Đến tối, khi Hoắc Giác kéo nàng lên giường, dụ dỗ xin “thưởng”, nàng cũng phối hợp rất nhiệt tình.

Sau khi hai vị chủ nhân vào phòng, Đào Chu và Vân Chu thức thời lui xuống, trong phòng chỉ còn le lói ánh nến.
Website TruyenLau.com
Màn gấm đỏ thắm khẽ lay động, phát ra tiếng sột soạt. Nếu lắng tai nghe kỹ, trong tiếng sột soạt ấy còn xen lẫn tiếng rên rỉ khe khẽ như mèo con.

Không biết qua bao lâu, tiếng rên rỉ mới ngừng lại.

Hoắc Giác ôm tiểu nương tử trong lòng, đuôi mắt hơi đỏ lên, cúi đầu hôn lên đôi mắt ướt át của nàng, khàn giọng hỏi: “Đầu gối còn đau không?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Khương Lê lắc đầu, bị hắn hỏi mà mặt càng đỏ hơn. TruyenLau.com

Người này một khi lên giường như biến thành người khác, đôi mắt đen láy như chứa cả một biển mực, bị hắn nhìn chằm chằm, có chút áp lực.

Cứ thấy bồi hồi lo lắng.

Không phải là sợ hắn, mà là nghĩ đến sự cuồng nhiệt của hắn khi triền miên, bất giác tay chân mềm nhũn, thở không ra hơi.

Khương Lê mệt mỏi nhắm mắt lại, cơn buồn ngủ ập đến như thủy triều.

Nhưng nhớ đến những lời người của Lễ Bộ nói, nàng lại từ từ mở mắt, nhỏ giọng hỏi: “Ngày hai mươi sáu tháng tư sẽ thi Đình, mấy ngày nay chàng có cần về phòng riêng chuẩn bị cho kỳ thi không?”

“Không cần.” Hoắc Giác nhẹ nhàng xoa đầu gối nàng, dịu dàng nói: “Thi Đình chỉ hỏi sách lược, đó là sở trường của ta.”

Nghe hắn nói vậy, Khương Lê liền yên tâm. Hắn xưa nay không nói lời giả dối, đã nói là sở trường thì nhất định là sở trường.



Nàng an tâm nhắm mắt lại, mơ màng nghe thấy Hoắc Giác nói bên tai: “Mùng một tháng năm sau lễ Truyền Lư sẽ có diễu hành vinh danh trên Ngự Nhai(*), ta đã bảo Hà Chu đặt trước một phòng nhìn ra phố Trường An ở Phi Tiên lâu, đến lúc đó A Lê và mẹ không cần chen chúc trong đám đông, ở Phi Tiên lâu là có thể nhìn thấy rõ ràng.”

(*)Ngự Nhai: con đường lớn nhất dẫn tới Hoàng cung

Trong đầu Khương Lê chưa kịp liên tưởng giữa lễ vinh danh Ngự Nhai với Trạng nguyên, nghe vậy liền mềm giọng, mơ hồ đáp một tiếng “Được”.

Hoắc Giác mượn ánh nến leo lét, dịu dàng nhìn khuôn mặt say ngủ của tiểu nương tử.

Kiếp trước vào lúc này, hắn bị Từ Thư Dao hãm hại, bị tước bỏ công danh sĩ tử, không được tham gia kỳ thi Hội. Nếu không phải vì trận động đất ở Lâm An, Chu Nguyên Canh hạ chiếu tạ tội, đại xá thiên hạ, hắn còn không có tư cách vào cung làm thái giám.

Lúc đó A Lê ở Đồng An vẫn chưa biết hắn đã vào cung làm thái giám, cứ tưởng hắn đã thuận lợi tham gia kỳ thi Hội.

Nàng luôn có một niềm tin kỳ lạ đối với hắn, chỉ nghe người khác khen hắn vài câu đã luôn cho rằng hắn nhất định sẽ đỗ Trạng nguyên, nhất định sẽ diễu hành vinh danh trên Ngự Nhai.

Vì vậy, ngay sau kỳ thi Hội, tiểu nương tử liền lén đến Kinh thành.

Nàng chỉ đơn thuần muốn được đứng từ xa, bên kia phố Trường An, nhìn thoáng qua vị thiếu niên Trạng nguyên lang, y phục lộng lẫy, cưỡi tuấn mã, được muôn dân bái lạy – Hoắc Giác. Cũng chính là người mà nàng đã âm thầm thương mến bấy lâu nay.

Dung nhan khi ngủ của tiểu nương tử thật an tĩnh, ngoan ngoãn. Hoắc Giác nhìn hồi lâu, mới khẽ kìm nén, đặt lên môi nàng một nụ hôn.

Kiếp này, hắn muốn cho A Lê được nhìn thỏa thích những gì nàng muốn nhìn mà chưa được nhìn thấy ở kiếp trước.

***

Sau khi bảng vàng thi Hội được dán lên, cái tên Hoắc Giác nhanh chóng vang danh khắp Thịnh Kinh, dần dần cũng có người liên hệ hắn với vị Hoắc sĩ tử đã cứu sống vạn người dân ở thành Lâm An đêm Nguyên Tiêu.



Danh tiếng trong chốc lát nổi như cồn.

Ngày mười tám tháng tư, học sĩ Hàn Lâm Nghiêm Huy lặng lẽ gõ cửa phủ đệ của Lễ bộ Thượng thư. Vài ngày sau, bài thi của ba người đứng đầu kỳ thi Hội được dán lên bảng vàng trước cửa nha môn Lễ Bộ.

Vô số sĩ tử đỗ đạt và những người trượt bảng vàng thi Hội đều đổ xô vào xem, khi ra về, ai nấy đều lộ vẻ tâm phục khẩu phục.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu