Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 102

Thực ra Khương Lê xa hắn mấy ngày, tất nhiên cũng nhớ hắn, nếu không, sao lại có câu “tiểu biệt thắng tân hôn” chứ?

Nhưng bây giờ là ban ngày mà.

Lần trước hắn tỉnh dậy vào sáng sớm rồi lôi kéo nàng làm loạn một trận, nàng còn giận hắn nửa ngày, sau đó hắn còn thề thốt rằng, sau này đều

nghe lời phu nhân.

Giờ thì hay rồi, lại chứng nào tật nấy.

Lần này nàng nhất định phải giữ vững lập trường, không được để sắc đẹp làm mờ mắt.

Dường như nhìn thấy sự giãy giụa yếu ớt như tờ giấy của nàng, ngón tay Hoắc Giác trượt từ vành tai mềm mại của nàng xuống, đến cần cổ trắng thon dài, nhẹ nhàng vuốt ve, lại hỏi một lần nữa: “Được không?”

Lần này giọng nói càng nhẹ, càng khàn đặc hơn lúc nãy, giống như tiếng nỉ non, âm cuối quyến rũ đến cực điểm.

Khương Lê đã yếu thế, hoặc có thể nói, đã bị mê hoặc rồi. Nhắm mắt lại, “Ừm” một tiếng, rất nhẹ rất êm.

***
Website TruyenLau.com
Trên giường màu xanh đen, tiểu nương tử xõa tóc, mái tóc ẩm ướt, trâm cài rối loạn lăn lóc trên gối, chăn nệm nhăn nhúm thành một đống lộn xộn.

Hoắc Giác xuống giường lấy nước lau người cho nàng, khi quay lại, Khương Lê đã ôm chăn ngủ thiếp đi.

Nàng vừa đổ một lớp mồ hôi mỏng, Hoắc Giác sợ nàng bị lạnh, sau khi lau người xong bèn đắp chăn kín mít lên người nàng.

Khương Lê mơ màng mở mắt, lúc này đầu óc nàng đã tan chảy thành một mớ hồ từ lâu, tất nhiên cũng quên mất chuyện phải bàn với Dương Huệ Nương về việc mở quán rượu, chỉ mềm giọng gọi: “Hoắc Giác.”

“Ừm, ta đây.” Hoắc Giác khẽ đáp lời nàng, trở lại giường, ôm nàng vào lòng. TruyenLau

Khương Lê tìm hõm vai hắn, thoải mái gối đầu lên, mấy ngày nay, nàng cũng ngủ không ngon.

Lúc này vòng tay quen thuộc đã trở về, con sâu ngủ không thể nào chống đỡ nổi, tay chân quấn lấy hắn, chìm vào giấc ngủ say.



Trong sân, Đào Chu thấy phu nhân và công tử vào trong lâu như vậy cũng không ra, bèn bảo Vân Chu đi báo với Dương Huệ Nương một tiếng, còn mình thì quen đường quen lối đi về phía nhà bếp nhỏ, chuẩn bị bảo đầu bếp nấu chút canh bổ cho phu nhân bồi bổ thân thể. Website TruyenLau.com

Mấy ngày liền ngủ không yên giấc, vừa rồi lại mệt mỏi như thế, Khương Lê ngủ một giấc đến qua cả bữa trưa, khi tỉnh dậy đã là giờ Thân, nàng đã ngủ suốt hơn hai canh giờ.

Nàng vừa mở mắt đã đối diện với đôi mắt đen láy của Hoắc Giác.

“Giờ nào rồi?” Giọng Khương Lê hơi khàn, nàng dụi mắt, tiếp tục nói: “Chàng tỉnh lâu rồi à?”

Viền mắt và cánh môi của tiểu nương tử vẫn còn hơi sưng, làn da trắng như tuyết ửng hồng, vẻ thanh tú pha lẫn với nét quyến rũ mê người.

Hoắc Giác khẽ nuốt khan, đáy mắt dâng lên sắc đen như mực đặc.

Làm thái giám gần hai mươi năm, kiếp trước không biết bao nhiêu người tự nguyện dâng thân, từ cung phi, cung nữ, mỹ nhân được các quan lại hiến tặng để lấy lòng, thậm chí cả những tiểu thư thanh cao trong trắng.

Nhưng hắn chưa từng động đến ai, cũng chưa từng có dục vọng của nam tử với nữ tử.

Trên đời này, chỉ có tiểu nương tử trước mắt này mới khơi dậy được dục vọng điên cuồng trong xương tủy của hắn, không chỉ là dục vọng về thể xác, mà còn là khao khát chiếm hữu ám ảnh sâu thẳm trong tâm can.

Muốn trong mắt nàng chỉ có hắn, muốn nàng chỉ yêu một mình hắn, muốn nàng đời đời kiếp kiếp không rời xa hắn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đây là tham muốn trần thế, tham muốn vô tận, là kết quả của hàng nghìn đêm ngày nhớ nhung sau khi mất nàng trong hai kiếp.

Hoắc Giác khép hờ mắt, ngón tay dài vuốt ve mái tóc mềm mại của nàng, chậm rãi nói: “Đã giờ Thân rồi.”

Nghe vậy, Khương Lê vội vàng bật dậy khỏi giường, nhưng ngay lập tức, eo đau nhức, lại ngã xuống giường.

Khương Lê: “…”

Bên tai vang lên tiếng cười trầm thấp, Khương Lê cắn môi, trong lòng nghĩ không phải tại chàng làm sao?

Bèn oán trách: “Đều tại chàng cả.”



“Ừ, tại ta.”

Hoắc Giác nhẹ nhàng xoa bóp eo nàng, giữ lực độ vừa phải xoa bóp một hồi lâu, mới bế nàng lên, giúp nàng mặc quần áo, động tác vô cùng thành thạo.

Đối với những việc này của hắn, ban đầu Khương Lê còn có chút không quen, luôn cảm thấy bất an, cho rằng một thê tử tốt không nên để phu quân hầu hạ mình như vậy.

Nhưng giờ đây, đã quen đến không thể quen hơn, rõ ràng là một người muốn đánh một người muốn chịu đánh. Hơn nữa, nàng đã bị hắn làm cho mệt mỏi thế này, việc hắn chăm sóc nàng tốt một chút cũng là đương nhiên phải chứ?

Mặc quần áo, chải tóc xong, Hoắc Giác mới ra ngoài gọi người dọn cơm. Không lâu sau, Đào Chu và Vân Chu dẫn theo hai bà v.ú vào bày đồ.

Khương Lê nhìn món ăn, bầu dục xào, ba ba kho, thịt trai chiên…

Cảm thấy quen mắt lạ thường, không khỏi hỏi: “Hôm nay là bếp lớn nấu sao?”

Vân Chu chưa trải sự đời, không giống như Đào Chu đã được hun đúc trong nhà quyền quý, suy nghĩ nhạy bén.

Thấy Khương Lê hỏi, bèn không giữ mồm giữ miệng nói ngay: “Đây là do Dương chưởng quỹ tự tay nấu cho công tử đấy, nói công tử đi xa mấy ngày, đi đường mệt nhọc, cần bồi bổ một chút cho khỏe người.”

Trong phòng này, có lẽ chỉ có Vân Chu là không hiểu ý đồ của Dương Huệ Nương.

Khương Lê lập tức đỏ mặt.

Sao… sao mẹ nàng lại như vậy chứ?

Còn nhớ ngày thứ hai sau khi thành thân, Hoắc Giác cùng nàng về phố Chu Phúc, mẹ nàng đã như vậy, một muỗng hoa bầu dục một muỗng thịt ba ba gắp vào bát Hoắc Giác, như sợ hắn mệt nhọc vậy.

Rõ ràng người mệt là nàng.

Khương Lê theo bản năng liếc nhìn Hoắc Giác, thấy hắn vô cùng bình thản ung dung, cầm đũa lên, từ từ ăn, ưu nhã như đang pha trà ngày xuân.

Nhận ra ánh mắt của tiểu nương tử, hắn còn quay mặt lại, khẽ nhếch môi, thuận theo ý nàng nói: “Ăn đi, đừng phụ lòng mẹ.”



Dù sao Khương Lê cũng dễ ngại ngùng, trong lòng đã ngượng không chịu được, nhưng trước mặt người cả phòng, đành học theo dáng vẻ của hắn, sắc mặt bình thản cầm đũa lên.

Vừa mới nuốt một miếng thịt cừu xào thơm phức với hạt thì là, lại thấy Đào Chu bưng một tô canh từ ngoài vào, đặt trước mặt nàng, chu đáo nói: “Đây là canh phòng bếp nhỏ đặc biệt chuẩn bị cho phu nhân hôm nay.”

Nói xong cũng mở nắp tô, mùi thơm của gà ác đương quy lập tức tỏa ra khắp phòng, mùi thuốc thơm ngát.

Khương Lê cầm thìa uống một ngụm canh đặc sánh thơm ngon, trong lòng không khỏi thắc mắc, những ngày này, phòng bếp nhỏ cũng nấu cho nàng nhiều canh quá rồi…

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu