Theo quan niệm của nàng , nam tử thấy những thứ như vải kinh nguyệt. Nếu nàng Hoắc Giác chỉ mà còn sờ nữa, e là sẽ sốc đến rớt cả cằm.
Sau khi Đào Chu rời , Đào Bích ân cần dâng cho Khương Lê, như vô tình hỏi: “Phu nhân đến ngày, đêm nay còn ngủ chung phòng với công tử ?”
Đây là đầu tiên Khương Lê kinh nguyệt khi kết hôn, trong lòng cũng chủ ý gì, chắc chắn đáp: “Chắc là .”
Đào Bích khẽ “” một tiếng, thôi: “ mà… nô tỳ câu nên ?”
Khương Lê ngước mắt lên: “Em cứ .”
Đào Bích nghiêm túc : “Trước đây nô tỳ các ma ma trong phủ , khi nữ tử kinh nguyệt, chất dơ tanh hôi, nam tử tránh xa, nếu sẽ sinh bệnh. Ngay cả phu nhân Quốc Công, mỗi khi đến ngày đều sắp xếp khác hầu hạ Quốc Công gia, hoặc để Quốc Công gia ngủ ở thư phòng, chỉ sợ Quốc Công gia nhiễm vật ô uế, sẽ sinh bệnh.”
Khương Lê xong cụp mắt xuống, ngón tay lướt qua miệng chén , khẽ “ừm” một tiếng.
***
Mọi dùng xong điểm tâm bèn rời khỏi quán trọ.
Hoắc Giác cưỡi ngựa, đuổi Đào Chu Đào Bích sang xe ngựa khác, tự lên xe ngựa cùng Khương Lê.
Khương Lê ôm ấm nước nóng mang đến, nhịn trách: “Chàng cần như , bằng giấy, gió thổi là ngã.”
Tuy , nhưng Hoắc Giác thể lên xe cùng, nàng vẫn vui.
Hoắc Giác thấy nàng đến cong cả mắt, đôi mắt đen sâu dừng , ôm nàng lòng, thấp giọng : “Ta ngày ngày ôm A Lê, tất nhiên nàng bằng giấy.” Website TruyenLau.com
Ban ngày mà ôm ấp như , tuy ở trong xe nhưng Khương Lê vẫn chút tự nhiên, nhưng cánh tay Hoắc Giác như đúc bằng sắt, đẩy cũng đẩy , đành để mặc .
Tiếng bánh xe lọc cọc.
Khương Lê dần buồn ngủ trong sự lắc lư, nàng gối đầu lên vai Hoắc Giác, nhắm mắt , bỗng nhớ một việc, vội ngẩng đầu lên, : “Phải , đêm nay chúng đừng ngủ chung phòng nhé.” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Bàn tay Hoắc Giác đang vỗ lưng nàng khựng : “Sao ?”
Khương Lê thật thì chắc chắn sẽ giống như sáng sớm, lời nàng, nàng bèn nghĩ một lý do khác, : “Ta đến ngày, ngủ một sẽ ngủ ngon hơn.”
TruyenLau
Mí mắt thật mỏng của Hoắc Giác chậm rãi cụp xuống nhướn lên, nhàn nhạt một câu: “Được.”
Nơi họ dừng chân hôm nay quán trọ, mà là một tòa nhà hai viện.
Tòa nhà ở ngoại ô thành, sáng sủa sạch sẽ, dọn dẹp gọn gàng ngăn nắp.
Nghe Đồng ma ma họ sẽ ở đây hai ngày, Khương Lê len lén thở phào nhẹ nhõm.
Kinh nguyệt của nàng khi đến thường kéo dài năm sáu ngày, nhưng thường chỉ khó chịu hai ngày đầu, thể ở yên hai ngày đương nhiên là nhất. Ở xe ngựa lắc lư xóc nảy, vải kinh nguyệt cũng tiện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đêm đến Khương Lê tắm xong thì bèn tắt đèn lên giường, Hoắc Giác bôi thuốc cho nàng xong sang phòng kề. Khương Lê cảm thấy bóng lưng khi rời hình như chút đáng thương, nhưng nghĩ đến lời Đào Bích , vẫn hạ quyết tâm giữ .
Trong phòng tối đen như mực, Khương Lê quấn chăn, nhắm mắt , nhưng lăn qua lộn mãi vẫn ngủ .
Rõ ràng trong phòng đặt mấy chậu than, chăn đệm cũng dày, nhưng nàng cảm thấy lạnh, thiếu vắng vòng tay ôm chặt lấy đó, nàng chút quen.
lúc Khương Lê đang trằn trọc giường, bỗng xuất hiện một bóng dáng mảnh mai ở hành lang ngoài phòng bên.
Đào Bích mặc bộ áo lụa màu hồng đào, cầm một chiếc đèn lồng giấy, bước nhẹ nhàng đến phòng kề, dừng cửa, gõ cửa.
“Chuyện gì?” Từ trong phòng vọng một giọng lạnh lùng lãnh đạm.
Đào Bích chỉnh bộ y phục mỏng như cánh ve , giọng nũng nịu : “Công tử, nô tỳ việc bẩm báo.”
Có vẻ như trong phòng suy nghĩ một lúc, lâu , Đào Bích thấy Hoắc Giác thờ ơ : “Vào .”
Thiếu nữ lộ vẻ mừng rỡ, nàng , công tử thực sự ý gì với nàng . Mấy ngày nay nàng biểu hiện rõ ràng, chỉ cần chú ý là thể nhận tâm ý của nàng .
Giờ đang là lúc đêm khuya sương xuống, nàng chủ động đến gõ cửa, công tử cho nàng , chắc chắn là thu nạp nàng .
Từ khi thành , đêm nào công tử cũng gọi hai nước, thể thấy là ham mạnh mẽ. Hiện giờ phu nhân đang nguyệt sự, cuối cùng nàng cũng đợi cơ hội hầu hạ công tử.
Trong đêm tối đen kịt, cánh cửa phòng khẽ mở đóng , phát một tiếng “cót két” nhẹ nhàng trong đêm tĩnh mịch.
Đêm nay nổi gió, tuyết lớn như lông ngỗng bay phất phới trong gió, nhẹ nhàng rơi xuống đất.
***
Khương Lê mở mắt, chằm chằm tấm màn giường xa lạ đầu, cuối cùng chịu nổi nỗi khát khao trong lòng, vén chăn xuống giường.
Sau một hồi sột soạt, nàng cầm một ngọn đèn dầu khỏi phòng.
Bên ngoài gió càng thổi càng lớn, bông tuyết bay hành lang, dính da nhanh tan thành nước.
Khương Lê khẽ “hà” một , kéo chặt áo choàng .
Cả viện yên tĩnh, Hoắc Giác ngủ , nếu ngủ , nàng vẫn nên đánh thức thì hơn.
Nói cũng thật ngượng ngùng, rõ ràng là nàng ngủ riêng, nhưng giờ chính nàng đổi ý.
Khương Lê chê trách bản lập trường, bước lên hành lang, thấy trong phòng kề vẫn còn đèn sáng, mắt khỏi sáng lên, nhanh chóng bước đến.
Cũng chính lúc , cánh cửa phòng vốn đóng chặt bỗng “cót két” một tiếng mở từ bên trong, một bóng dáng chật vật lảo đảo chạy , đ.â.m thẳng Khương Lê.
Khương Lê nàng đ.â.m lùi hai bước mới vững, ngọn đèn dầu trong tay “choang” một tiếng rơi xuống đất.
Nàng cau mày ngẩng đầu, thấy khuôn mặt tái nhợt trang điểm Đào Bích, trợn tròn mắt nàng, như thể thấy ma , lắp bắp : “Phu, phu nhân!”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240:
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.