Tết Đoan Ngọ năm ngoái, khi Khương Lê và Trương Oanh Oanh đi hội chùa xem b.ắ.n liễu, Oanh Oanh còn cười hỏi nàng: “A Lê này, cô nói xem, có khi nào Hoắc Giác đã thích cô từ rất lâu rồi không?”
Lúc đó Khương Lê làm sao có thể tin lời Oanh Oanh, chỉ nghĩ là nàng ấy thuận miệng nói.
Nhưng giờ nhìn đống tranh nhỏ nửa cũ nửa mới trên mặt đất, trong lòng Khương Lê dâng lên một cảm xúc khó tả.
Vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, còn có chút khó tin.
Một người như Hoắc Giác, nếu không để ai đó vào tận đáy lòng, làm sao lại lén vẽ tranh chân dung người đó?
Những người hầu trong viện này, dù là Hà Ninh hay Đào Chu, Tố Tùng, đều là người tinh ý. Nhìn vẻ mặt ngạc nhiên của Khương Lê, họ cũng đoán ra những bức họa chân dung nhỏ này chắc chắn là Hoắc công tử lén vẽ.
Chỉ có Vân Chu là mãi chưa hiểu, nhặt từng bức tranh lên, tò mò hỏi: “Đây đều là do công tử vẽ sao? Sao lại giấu trong sách y thuật, không đóng khung cho đẹp nhỉ? Vẽ đẹp quá! Hóa ra phu nhân từ nhỏ đã xinh đẹp thế này!”
Khương Lê nghe nàng ấy nói vậy, mặt càng đỏ bừng. Vẽ tranh chân dung là việc rất riêng tư.
Trước mặt bao nhiêu người, phu quân lén vẽ tranh mình, giờ lại bị nhiều người biết, quả thật rất ngượng ngùng và xấu hổ.
May mà Đào Chu biết phu nhân của mình dễ ngại đến mức nào, vội gõ đầu Vân Chu, làm như không có gì nói: “Những bức tranh này không cần phơi đâu, đưa nhanh cho ta, ta mang đến thư phòng.”
TruyenLau
Đương nhiên là không thể phơi, bị mấy người họ thấy đã đủ ngượng rồi.
Nếu phơi trên chiếu trúc, chẳng phải toàn bộ tỳ nữ, bà v.ú trong viện đều sẽ thấy sao?
Nghĩ đến đây, Khương Lê vội tiến lên một bước, nói: “Đưa cho ta đi! Ta mang về phòng ngủ, các em cứ kiểm tra kỹ xem, nếu có sách y thuật nào khác cũng có… tranh nhỏ như vậy, thì cũng không cần phơi, cứ mang đến phòng ngủ cho ta là được.” TruyenLau.com
Khi Hoắc Giác trở về chính viện, sách trong sân đã phơi xong.
Hà Ninh đứng canh ngoài cửa nguyệt, thấy hắn về thì vội vàng hành lễ, cung kính nói: “Phu nhân đang ở trong phòng ngủ.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hoắc Giác nghe vậy khẽ gật đầu, bước về phía phòng ngủ.
Tất nhiên cũng không phát hiện ra đôi mắt liên tục đảo quanh của Hà Ninh sau khi hắn đi khỏi, lén lút nhìn theo bóng lưng hắn, khẽ thì thầm: “Hóa ra công tử cũng từng có lúc thầm thương trộm nhớ tiểu cô nương mà không dám nói ra…”
Trong phòng ánh đèn lung linh, ánh sáng vàng nhạt tràn ngập căn phòng, Khương Lê ngồi trước bàn trang điểm, lặng lẽ để Đào Chu vấn tóc cho nàng.
Dưới ánh đèn dịu dàng, tiểu cô nương mặc chiếc váy yếm gấm Thụy cổ màu son bạc ngang ngực, thắt lưng rộng bằng bàn tay, làm nổi bật vòng eo nhỏ nhắn.
Mái tóc đen được vấn kiểu đọa mã, chỉ để một lọn tóc dài buông trước ngực.
Khi Hoắc Giác bước vào, Khương Lê nhẹ nhàng quay đầu nhìn hắn, đôi mắt long lanh như chứa đựng muôn vàn tình ý, lại như có ngàn lời muốn nói.
Hoắc Giác cụp mắt nhìn một lúc, rồi mới tiến lên tiếp lấy việc từ tay Đào Chu, cẩn thận cài chiếc trâm mã não đỏ vào búi tóc của nàng.
Khương Lê nhìn hắn qua gương đồng, khẽ nói: “Chàng có muốn thay bộ quần áo khác không?”
Hôm nay là lễ Thất tịch, từ sớm hai người họ đã hẹn nhau đi thuyền ngắm đèn ở sông thành hào. Thất tịch cũng là một ngày lễ lớn, đặc biệt được các nam nữ chưa thành thân và các cặp phu thê mới cưới yêu thích.
Hôm nay chắc chắn sông thành hào sẽ rất náo nhiệt, Khương Lê đã mong được đi thuyền ở đó từ lâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nghe tiểu nương tử hỏi, Hoắc Giác nhẹ nhàng đáp: “Thay áo ngoài là được.”
Sau khi cả hai chuẩn bị xong, bèn lên xe ngựa đi đến sông thành hào.
Hoắc Giác thấy Khương Lê ôm một hộp gỗ nhỏ lên xe, đưa tay muốn cầm giúp nàng. Nào ngờ tiểu nương tử như thể sợ hắn cướp báu vật của mình, vội vàng giấu cái hộp ra sau lưng, giọng trong trẻo nói: “Đợi lên thuyền hoa mới được xem.”
Hoắc Giác nhướn mày, nhìn Khương Lê chăm chú một lúc rồi mới rút tay về, nói: “Món đồ gì mà A Lê quý trọng thế?”
Khương Lê ngước mắt nhìn hắn, úp úp mở mở: “Chàng sẽ biết ngay thôi.”
Vừa nói, nàng thầm quyết tâm, một lúc nữa lên thuyền hoa, nhất định phải “thẩm vấn” hắn cho ra nhẽ.
***
Thịnh Kinh không chỉ có sông thành hào ở ngoại thành là có nước và phong cảnh đẹp, mà bến Đông Phong ở phía Đông thành, hồ Chu Gia ở phía Tây thành, và cả khe suối ở ngoại ô đều là những nơi người dân Kinh thành yêu thích.
Nhưng nếu nói đến việc đi thuyền vào những dịp lễ Tết ở đâu thì đương nhiên sông thành hào là lựa chọn hàng đầu.
Sông thành hào ở Thịnh Kinh còn có khí phách hơn sông thành hào ở thành Đồng An nhiều.
Vừa đến đêm, vô số thuyền hoa tinh xảo tuyệt đẹp đã lênh đênh trôi trên mặt nước lung linh, thế giới rực rỡ ánh đèn, tiếng đàn sáo không ngớt bên tai, thật có cảm giác khiến người ta mơ màng đắm say.
Khương Lê đặt tay mình vào tay Hoắc Giác, bước một bước lên thuyền hoa.
Thuyền hoa không lớn lắm, chỉ cỡ trung bình, nhưng bài trí bên trong thật là tao nhã dễ chịu. Ghế quý phi, ghế mỹ nhân, lư hương tỏa khói nhẹ nhàng, trên bàn dài tinh xảo còn bày rượu ngon và cao lương mỹ vị.
Vào Thất tịch mà có được một chiếc thuyền hoa như thế này thật không dễ dàng, không chỉ tốn bạc mà còn phải có quan hệ.
Khương Lê cũng từng hỏi Hoắc Giác kiếm đâu ra chiếc thuyền hoa này, ban đầu nàng còn tưởng là do Tiết Thế tử của phủ Định Quốc Công sắp xếp.
Nào ngờ Hoắc Giác lại cười véo véo mũi nàng, nói: “Bách Đô Ngự sử của Đô sát viện sắp xếp cho ta, bảo ta ngày Thất tịch này đến sông thành hào xem có quan viên nào xa xỉ hoang phí trắng trợn không, tiện thể dẫn nàng đến ngắm cảnh dọc đường.”
Lời nói nghe thì rất êm tai, thực ra là mượn việc công để làm chuyện riêng, để Hoắc Giác dẫn gia quyến đến tình tứ yêu đương.
Nghe nói mỗi vị Ngự sử vào Đô sát viện, chỉ cần đã thành gia thất, năm đầu tiên đều có phúc lợi này.
Trước đây khi Khương Lê nghe người khác nói về các Ngự sử Đô Sát viện, còn tưởng họ là một đám quan viên không biết đùa giỡn, động một tí là nổi giận đùng đùng cãi nhau với người khác, nào ngờ lại là một nhóm người chu đáo và quan tâm đến thuộc hạ.
Vào thuyền hoa, Hoắc Giác gắp một miếng bánh xảo quả từ đĩa sứ vẽ vàng, đút vào miệng Khương Lê.
Bánh xảo quả này bọc một lớp đường trắng bên trong, ăn vào ngọt lịm. Khương Lê ăn liền mấy miếng, lại uống vài ngụm rượu trái cây.
Nàng từ nhỏ lớn lên trong quán rượu, tất nhiên tửu lượng cũng không tệ.
Nhưng khuôn mặt trắng trẻo của nàng lại không chịu được hơi rượu, mới uống vài chén đã ửng hồng.
Có lẽ rượu có thể tiếp thêm can đảm cho người ta.
Sau khi uống vài ngụm rượu trái cây, Khương Lê bèn lấy chiếc hộp gỗ từ sau lưng ra trước mặt, ánh mắt sáng rỡ nhìn Hoắc Giác, nói: “Hoắc Giác, chàng, khai thật cho ta, có phải chàng đã thích ta rất lâu rồi phải không?”
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.