Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 111

Đêm xuống, tiểu nương tử đặc biệt quấn người.

Đèn trong phòng vừa tắt, nàng liền dựa sát lại, bàn tay mềm mại len lỏi vào trong lớp áo trong của hắn, tỉ mỉ sờ soạng từng chút một, dường như muốn xác nhận hắn thật sự không có chút thương tích nào.

Hoắc Giác không ngờ nàng lại to gan như vậy, trước giờ trên giường nàng vẫn luôn e lệ.

Vốn thương nàng bị kinh hãi, muốn để nàng ngủ một giấc cho yên ổn. Nhưng giờ nàng lại khiêu khích như thế, ánh mắt hắn lại trầm xuống.

Hoắc Giác giữ chặt bàn tay đang làm loạn của nàng, khàn giọng nói: “A Lê, nếu còn không ngủ, lát nữa sẽ không ngủ được đâu.”



“Vậy thì muộn… muộn một chút thì ngủ.” Khương Lê đỏ mặt, ấp úng nói: “Dù sao giờ ta cũng không ngủ được.”

Hoắc Giác nhướn mày, buông tay, chuyển sang vén lọn tóc rủ xuống mặt nàng, mượn ánh sáng le lói từ cửa sổ, nhìn kỹ dung nhan nàng.

“Có phải là A Lê muốn không?” Hắn khẽ hỏi, đuôi giọng hơi cao lên, mang theo ý cười khó nhận ra.

Tiểu nương tử vừa rồi sờ soạng hắn, hắn tưởng nàng chỉ đang xem hắn có bị thương hay không, giờ xem ra, rõ ràng là đang cố quyến rũ hắn, mặc dù thủ đoạn vụng về non nớt.

Thật ra nàng căn bản không cần như vậy, hắn đối với nàng, xưa nay không có chút kiềm chế nào. Nàng chỉ cần bên tai hắn cười khẽ một tiếng, cũng đủ khiến thần kinh hắn xao động.

Quả thật Khương Lê có chút nhớ hắn.

Chỉ cần nghĩ đến đêm Nguyên Tiêu, hắn ở Lâm An lo lắng sợ hãi, còn nàng lại vui vẻ cùng Dương Huệ Nương dạo chơi hội đèn, nàng liền vô cùng thương hắn.

Nỗi thương tiếc này tích tụ trong lòng, cuối cùng dần dần biến thành khát khao được gần gũi hắn.

Khương Lê mạnh dạn tiến tới, đôi môi mềm mại áp lên môi hắn, mang theo chút ngây ngô, chút e lệ, dùng hành động nói cho hắn biết nàng có muốn hay không.

Tiểu nương tử đến gần, Hoắc Giác hiếm khi ngẩn người một lát, đợi đến khi nàng học theo hắn trước kia, hàm răng nhỏ nhắn cắn môi hắn, mắt hắn tối sầm, đảo khách thành chủ, làm nụ hôn thêm sâu.

Trong bóng tối, hai người trên giường đang hôn nhau say đắm, ngoài cửa lại vang lên tiếng gõ cửa rất khẽ. Đọc truyện tại TruyenLau.com

“Chủ tử, người của phủ Định Quốc Công đến.”

Khương Lê nhận ra đây là giọng của Hà Chu, sợ tới mức nghiến chặt răng, cắn mạnh lên đầu lưỡi Hoắc Giác.

Trong lòng nàng rối bời, cũng không kịp hỏi hắn có đau hay không, vội vàng đẩy hắn ra, che miệng lại, sợ người bên ngoài nghe thấy động tĩnh bên trong. TruyenLau.com

Hoắc Giác khẽ cuộn lưỡi, nuốt xuống tia m.á.u trong miệng, liếc nhìn tiểu nương tử lúc này ngoan ngoãn như chim cút, nhất thời có chút bất đắc dĩ.

Giờ này Tiết Vô Vấn tìm hắn, tất nhiên là có việc, nếu không, Hà Chu cũng không dám đến gõ cửa khi đèn trong phòng ngủ chính đã tắt.

Hoắc Giác hôn mạnh lên mu bàn tay đang che miệng của nàng, khẽ nói: “Nàng ngủ trước đi, ta ra ngoài một lát.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nói xong liền đứng dậy, đang định vén màn lên, một bên vạt áo bỗng bị người ta nắm nhẹ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tiểu nương tử dùng giọng nói dịu dàng, nhỏ nhẹ nói: “Chàng phải về nhanh đấy.”

Hoắc Giác mềm lòng, bộ dạng này của nàng quá ngoan ngoãn quá đáng yêu, suýt nữa khiến hắn từ bỏ ý định đi gặp Tiết Vô Vấn.

Quay người ôm nàng, hắn dịu dàng nói: “Ừ, đừng đợi ta, ngủ trước đi, tỉnh dậy ta sẽ ở bên cạnh nàng.”

Khương Lê biết hắn ra ngoài vào giờ này nhất định là có việc chính sự, ngoan ngoãn đáp một tiếng, liền buông tay, giúp hắn chỉnh lại vạt áo nhăn nhúm.

***

Đêm xuống gió nổi, tuyết lớn rơi lả tả trên vai.

Hà Chu bước nhanh theo sát bên cạnh Hoắc Giác, không dám ho he một tiếng.

Chủ tử rất kiêng kỵ người khác vào ban đêm đến phòng ngủ chính quấy rầy hắn và phu nhân, vừa rồi khi Ám Nhất bên cạnh Tiết Thế tử đến, hắn ta và Hà Ninh ai cũng không muốn đi thông báo.

Mà hắn ta lại xui xẻo, oẳn tù tì thua, đành phải lo lắng bất an đi gõ cửa.

Chủ tử nhà hắn ta tuy không bao giờ nổi giận, nhưng khí thế áp người cùng với thủ đoạn xoay chuyển tình thế của hắn khiến Hà Chu lầm tưởng người trước mắt không phải là thiếu niên mười bảy tuổi chưa ra làm quan, mà là một quyền thần lăn lộn quan trường nhiều năm, tâm ngoan thủ lạt.

May mà khi chủ tử ra ngoài, tâm trạng hình như không tệ? Ít nhất trong mắt vẫn còn chút dịu dàng chưa tan, chắc là phu nhân dỗ dành rồi!

Nửa canh giờ sau, bọn họ đến Ngọc Kinh lâu.



Mấy ngày nay vì chuyện động đất và Hoàng lăng, lòng người ít nhiều bất an, con phố Trường An ngày thường nhộn nhịp so với trước kia vắng vẻ hơn rất nhiều.

Nhưng Ngọc Kinh lâu dù sao cũng là nơi ăn chơi xa xỉ bậc nhất Kinh thành, công tử con nhà giàu đến tìm vui không hề ít đi, màn che màu hồng lay động trong gió, tiếng cười quyến rũ vọng ra từ trong màn.

Hoắc Giác bước vào, đập vào mặt là một trận hương phấn nồng nàn.

Một cô nương nũng nịu đứng ở cửa thấy một lang quân tuấn tú bước vào, vung khăn tay, bước chân nhỏ nhắn định đi tới, lại chợt thấy Tô ma ma vội vàng bước đến chỗ lang quân đó, cười nói: “Hoắc công tử đã đặt phòng rồi, mời theo ta.”

Cô nương xinh đẹp đành dừng bước, đồng thời cũng có chút nghi hoặc.

Tô ma ma ở Kinh thành cũng là kỳ nữ có m.á.u mặt, vị lang quân này chưa từng gặp mặt, sao Tô ma ma lại có thái độ cung kính với hắn như vậy?

Bên kia Tô Ngọc Nương dẫn Hoắc Giác lên lầu hai, đến ngoài Văn Oanh các thì tự động dừng bước, cười nói với Hoắc Giác: “Tiết Thế tử đang đợi bên trong, Hoắc công tử mời vào.”

Hoắc Giác khẽ gật đầu: “Đa tạ ma ma.”

Tô Ngọc Nương quản lý cả Ngọc Kinh lâu, quan hệ với Tiết Vô Vấn cũng thân thiết, đương nhiên biết Hoắc Giác không chỉ là đệ đệ của vị kia ở Vô Song viện, mà còn là vị Hoắc công tử trong miệng bách tính Kinh thành hiện nay.

Nghe Ám Nhất Ám Nhị nói, vị lang quân này tuy tuổi còn nhỏ, nhưng tâm cơ thủ đoạn không hề thua kém Thế tử, chỉ là người lạnh lùng, không dễ gần gũi.

Giờ lại không ngờ vị lang quân lạnh lùng này lại hòa nhã với bà ta như vậy, Tô Ngọc Nương rất thích những lang quân vừa có năng lực lại biết lễ tiết như thế này, vội vàng cười nói: “Hoắc công tử khách sáo rồi, Ngọc Nương đi hâm chút rượu cho ngài và Thế tử, sẽ quay lại ngay.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu