Khương Lê chớp chớp mắt, dằn nỗi xúc động trong đáy mắt, ngoan ngoãn đáp một tiếng .
Sau đó tiễn biệt một hồi lâu, đến khi mặt trời lên cao, xe ngựa mới chậm rãi di chuyển.
Bọn họ chuyến , chỉ riêng xe ngựa chở mấy chiếc, còn ít ám vệ của Tạ gia cưỡi ngựa.
Những ám vệ đều phủ Định Quốc Công huấn luyện kỹ càng, nào cũng cao to vạm vỡ, toát khí chất nghiêm nghị đáng sợ, suốt dọc đường , khiến qua đường đều ngoái .
Khương Lê một xe với Đào Chu, Đào Bích, khi lên xe tâm trạng phần ủ rũ, Đào Bích kể mấy câu chuyện cũng thể khiến nàng , vì thế cũng im lặng.
Trong xe yên tĩnh một hồi, Khương Lê nhắm mắt, cảm giác trống rỗng và bơ vơ trong chốc lát lan rộng trong lòng, như đôi chân giẫm dây thừng mỏng manh trong trung, sinh cảm giác bất an với Kinh thành xa lạ, và tương lai .
Cảm xúc đến đột ngột và đầy khác thường.
Khương Lê buồn bã nửa ngày, cuối cùng vẫn hít hít mũi, vén rèm cửa sổ lên, ngoài tìm bóng dáng Hoắc Giác.
Hoắc Giác cưỡi một con tuấn mã màu đỏ thẫm phía , vén rèm lên, cảm nhận ánh mắt của Khương Lê, đầu .
Vành mắt thiếu nữ đỏ hoe, bằng ánh mắt ướt át.
Hoắc Giác khẽ giật , đó lập tức kéo cương ngựa, ngựa , chậm rãi đến bên cửa sổ xe, với Khương Lê: “A Lê cưỡi ngựa một lát ?”
Khương Lê theo phản xạ con ngựa , : “Ta cưỡi ngựa.”
“Không , với nàng cùng cưỡi là .”
Nghe Khương Lê bèn chút nóng lòng thử, nàng lớn như , ngựa còn từng sờ qua, đừng đến cưỡi.
Hoắc Giác cho dừng xe , mở cửa xe, ôm nàng ngoài, đặt lên lưng ngựa.
Khương Lê lên run rẩy nắm chặt dây cương, dám động đậy, sợ một chút sơ sẩy sẽ ngã xuống.
Hoắc Giác đạp bàn đạp lên ngựa một cách lưu loát, nhẹ giọng : “Đừng căng thẳng, ở lưng nàng, sẽ ngã.” Website TruyenLau.com
Khương Lê mới an tâm hơn một chút, lưng tựa n.g.ự.c Hoắc Giác, cả mùi hương nhẹ nhàng như xạ như trúc của bao phủ.
Đôi chân lơ lửng trong trung bỗng cảm giác chạm đất.
Khương Lê nghiêng đầu một cái, một lúc lâu mới : “Chàng cho ngựa chạy .” Website TruyenLau.com
Giọng cô nương ấm áp mềm mại, mang theo chút ý và một tia ỷ thể rõ, nhưng còn vẻ chán nản mơ hồ như lúc nãy.
Hoắc Giác cụp mắt mái tóc mềm mại trán nàng, nhẹ nhàng vung dây cương, con ngựa chậm rãi chạy .
Lúc đang là buổi chiều, mặt trời gay gắt, gió thu se se lạnh, thấm lòng .
Hai bên đường cái là ruộng lúa mênh m.ô.n.g bát ngát, còn những vườn cây ăn quả rộng lớn, xa hơn nữa, là những ngọn núi chập chùng.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Đồng ma ma bóng hai càng chạy càng xa ngoài cửa sổ, nhịn : “A Lê thật dễ dỗ, sợ là hai ngay cả cãi cũng cãi .”
Vệ Xuân chậm rãi phe phẩy quạt tròn thêu hoa mẫu đơn đỏ thắm trong tay, mà .
***
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khương Lê lưng ngựa cả buổi chiều, Hoắc Giác thấy nàng thích nên để mặc nàng, một đường gió bụi mệt mỏi, đến đêm họ quán trọ nghỉ ngơi, Khương Lê mới niềm vui cả buổi chiều cuối cùng mang bao nhiêu khổ sở.
Đào Chu canh ngoài bình phong, thấy Khương Lê “xuýt” mấy tiếng trong bồn tắm, vội : “Phu nhân, cần em hầu hạ ?”
Khương Lê ngâm trong nước, cố gắng bỏ qua cơn đau rát ở mặt trong đùi, : “Không… cần , em lui xuống . Hôm nay em và Đào Bích đều mệt , mau nghỉ ngơi .”
Đào Chu dám thật sự , tiếp tục thật thà canh chừng.
Khoảng một nén nhang , trong bình phong vang lên tiếng nước “rào rào”, bao lâu , Khương Lê mặc một bộ áo lót màu trắng .
Khương Lê ngoài, thấy nàng vẫn còn ở đó, nhướn mày, : “Sao em vẫn nghỉ? À, Đào Bích ?”
Nghe đến tên Đào Bích, Đào Chu cụp mắt, nén giận trong lòng, cung kính : “Đào Bích chắc đến phòng bếp lấy cho phu nhân.”
Khương Lê nghi ngờ gì.
Đào Chu hầu hạ Khương Lê ngủ, đó mới nhẹ nhàng khỏi phòng.
Vừa ngoài, thấy Đào Bích cầm ấm , từng bước theo Hoắc Giác tới.
Đào Chu che giấu vẻ khác lạ trong mắt, cung kính hành lễ. “Phu nhân ?”
“Phu nhân ngủ.” Đào Chu cụp mắt đáp, dừng một chút, cân nhắc thêm một câu: “Hình như thể phu nhân… chút khỏe.”
Hoắc Giác thì sắc mặt đổi, còn để ý đến điều gì khác, đẩy cửa nhanh chóng bước .
Đào Bích đang định theo, nhưng thấy cánh cửa phòng mang theo một luồng gió “cạch” một tiếng, đóng sát mũi nàng .
Nàng khỏi lộ vẻ hổ, một lúc lâu nên tiến nên lùi.
Đào Chu khẩy một tiếng khẽ đến thể thấy, đưa tay sờ vỏ ngoài ấm , quả nhiên, nguội từ lâu.
Nàng lạnh lùng Đào Bích một cái, một lời xoay bỏ .
***
Trong phòng, một ngọn nến yếu ớt leo lét ở đầu giường.
Trong màn màu xanh biếc, một bóng hình mềm mại như ẩn như hiện.
Hoắc Giác vén màn lên, ánh sáng mỏng manh từ lưng chiếu , Khương Lê xoay , đôi môi thường ngày đỏ thắm giờ tái nhợt.
“Chỗ nào thoải mái?” Hắn khẽ hỏi, tay theo giọng vươn tới, chạm trán Khương Lê.
Khương Lê nắm lấy tay , : “Ta .”
Hoắc Giác chăm chú nàng, Khương Lê đối diện với ánh mắt của , im lặng nửa ngày mới ấp úng : “Chỉ là chân trầy một chút da thôi, gì đáng ngại, qua vài ngày sẽ khỏi.”
Trên khuôn mặt lãnh đạm như trăng của Hoắc Giác lướt qua một tia sáng tỏ, lên giường kéo chăn đắp Khương Lê , tay dài duỗi một cái cởi quần lót của nàng.
“Để xem thử.”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240:
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.