Ấn tượng của cậu về tiểu cô cô luôn là người dịu dàng hay cười, cậu chưa từng thấy nàng lộ ra vẻ mặt đau khổ như vậy.
Nhũ mẫu nói với cậu đó là vì Phò mã của tiểu cô cô đã chết.
Trước khi Phò mã chết, tiểu cô cô rất thân thiết với cậu, mỗi lần vào cung, đều mang cho cậu vài món đồ chơi nhỏ bên ngoài, lại thân mật gọi cậu là “Húc nhi”.
Khi đó cậu ngày nào cũng mong tiểu cô cô vào cung, nhưng sau này nàng ấy ít khi vào cung, mà có vào cũng không đến thăm cậu nữa.
Như thể chỉ trong một ngày, nàng ấy không còn là tiểu cô cô của cậu nữa.
Trong kiệu đốt hương, Huệ Dương Trưởng Công chúa đưa lò sưởi tay cho Chu Hoài Húc, hỏi han vài câu về việc học của cậu rồi im lặng.
Gần đến điện Thừa Loan, Chu Hoài Húc liếc nàng ấy, do dự một lát, nhỏ giọng chỉ đủ hai người nghe thấy: “Tiểu cô cô không vào cung có phải vì Phụ hoàng sẽ đánh người không?”
“Choang” một tiếng, lò sưởi bằng đồng trong tay Huệ Dương Trưởng Công chúa rơi xuống đất.
“Con nói gì?” Nàng ấy đột nhiên quay đầu, ánh mắt có chút kinh ngạc: “Con… nhìn thấy gì?”
Chu Hoài Húc vừa nói ra câu đó liền hối hận.
Nguyễn ma ma đã dặn cậu, chuyện cậu thấy đêm đó phải chôn chặt trong bụng cả đời, không được nói với ai, kể cả mẫu phi.
Cậu sợ hãi cúi đầu, như thể đã làm sai chuyện gì đó.
Huệ Dương Trưởng Công chúa hít một hơi, nhẹ giọng nói: “Đại Hoàng tử đã từng thấy Phụ hoàng con, quở trách… cung nhân?” TruyenLau
Chu Hoài Húc lắc đầu, nghĩ một lúc, lại do dự gật đầu.
“Không phải cung nhân, là mẫu phi, con thấy Phụ hoàng đánh mẫu phi.”
Năm Thành Thái thứ bảy, tuyết rơi thành thiên tai
Người ta nói năm mới trừ tai ương, nhưng Tết năm nay vì phải chay tịnh cho Tiên Thái tử và Tiên Thái tôn, cả Thịnh Kinh phủ một màu trắng tang tóc.
Đến mười lăm tháng giêng, Tết Nguyên Tiêu, việc chay tịnh cuối cùng cũng kết thúc. TruyenLau
Ngày này, phố Trường An lại treo đèn lồng đỏ rực, đèn hoa kết thành biển lửa, pháo hoa rực rỡ phần nào xua tan đi vẻ tiêu điều, lạnh lẽo do bão tuyết mang lại.
“Nghe nói từ sáng sớm trong cung đã thắp đèn Phật, Viên Huyền đại sư cũng được mời vào cung tụng kinh.”
Sáng sớm Tông Khuê đã đến nhà bái phỏng, mượn cớ là để tặng lễ Tết cho Dương Huệ Nương, Như Nương cùng các vị chưởng quỹ, nhưng thực chất là đến để ăn ké. Website TruyenLau.com
Vị lang quân trẻ tuổi mặc cẩm bào màu lam, đầu đội kim quan này không chút khách khí ăn hết hai đĩa bánh sen và bánh sữa tơ vàng, rồi lấy khăn lau tay, vẫy tay với Khương Lệnh: “Hiếm khi ta đến đây một chuyến, lát nữa cho ta xem bài sách luận đệ làm gần đây.”
Khương Lệnh, người hoàn toàn không muốn phải “làm việc” ngày Tết: “…“
Cậu giờ cũng coi như đã hiểu, mỗi lần Tông Khuê ca đến giảng bài cho cậu, cơ bản là sẽ mất cả ngày.
Ăn sáng xong ăn trưa, ăn trưa xong lại tiếp tục ăn tối, ăn tối xong còn phải ăn thêm vài món khuya mới chịu rời đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng tấm lòng của Tông Khuê ca, cậu cũng không thể phụ lòng, vội vàng đồng ý.
Hai người đang định ra khỏi chính sảnh, Tông Khuê bỗng nhớ tới chuyện của hai vị trưởng bối trong nhà mấy hôm trước.
Nghĩ một chút, dừng bước, quay lại nói với Hoắc Giác: “Đúng rồi, Trạng nguyên lang, mấy hôm trước ông bác đã đồng ý cho thúc thúc điều tra lại vụ án treo năm xưa. Mấy ngày nay thúc thúc ngay cả nghỉ Tết cũng không nghỉ, ngày ngày ở trong phủ nha. Nghe nói đã tra ra thân phận của mấy cỗ thi thể, qua Tết Nguyên Tiêu sẽ phái người đi tìm thân nhân của những người này.”
Ánh mắt Hoắc Giác hơi ngưng lại.
Hắn đoán được Tông Già nhất định sẽ để Tông Úc điều tra vụ án đó, nhưng không ngờ lại nhanh như vậy.
Tông Già quả không hổ là người đứng đầu Tông thị ở Tịnh Châu.
Năm xưa ông ta có thể bảo vệ Tông gia dưới nanh vuốt của bè phái Lăng Duệ, đoạt được chức Đại lý tự Khanh. Giờ phút này cũng có thể trong cơn mưa gió sắp đến, xem xét thời thế, đưa ra quyết định tốt nhất.
Nhưng Hoắc Giác không biết, Tông Già quyết định nhanh như vậy không chỉ là vì xem xét thời thế, mà còn vì một câu nói của Chu Dục Thành.
Từ khi Lăng Duệ bị cách chức, Chu Dục Thành đã thay thế Lăng Duệ trở thành Thủ phụ Nội Các.
Một ngày trước khi Lăng Duệ bị bắt, Chu Dục Thành đích thân đến nhà bái phỏng, mỉm cười nói với Tông Già: “Đầu năm Lâm An động đất, nếu không phải Hoắc tiểu lang sớm đưa ra cảnh báo, cứu sống bá tánh nửa thành, Tông đại nhân có nghĩ đến tiểu Tông đại nhân sẽ ra sao?”
Tiểu Tông đại nhân chính là Tông Úc.
Tông Úc nhờ lúc động đất cứu trợ kịp thời, lập được đại công. Vì vậy mới liên tiếp thăng quan hai cấp, thuận lợi vào phủ Thuận Thiên.
Phủ doãn phủ Thuận Thiên trước kia là người của Lăng Duệ, Chu Dục Thành đã sớm muốn thay người.
Khi còn làm Tri huyện ở Lâm An Tông Úc đã nhiều lần phá được kỳ án, trong mắt bá tánh phủ Thuận Thiên là một vị quan thanh liêm. Nhưng ngày Lâm An động đất, nếu không có Hoắc Giác, Tông Úc đừng nói là kiếm công lao, e là ngay cả mũ ô sa cũng chưa chắc giữ được.
Chu Dục Thành đến nói với Tông Già một câu như vậy, thực chất là đang đòi lại một ân tình cho Hoắc Giác.
Một ân tình mà Tông gia nợ Hoắc Giác.
Thực ra dù Chu Dục Thành không đến, trong lòng Tông Già cũng hiểu rõ.
Tông gia thật sự nợ Hoắc Giác một ân tình, Hoắc Giác không đòi ân tình này không có nghĩa là bọn họ có thể quên.
Hơn nữa, tình hình hiện nay tuy chưa hoàn toàn rõ ràng, nhưng cũng gần như vậy. Nếu đợi đến khi mọi thứ được định đoạt, rồi mới để Tông Úc lật lại vụ án cũ thì đã muộn.
Dệt hoa trên gấm vĩnh viễn không bằng đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi.
Tuổi Tông Già đã cao, hậu bối trong Tông gia xuất sắc nhất chính là Tông Úc và Tông Khuê, đời gia chủ tiếp theo cũng không ai khác ngoài Tông Úc.
Vụ án t.h.i t.h.ể lần này chẳng phải là nền tảng để Tông Úc ngày sau thăng tiến sao?
Tông Già có thể làm gia chủ Tông gia nhiều năm như vậy, khi cần đưa ra quyết định tất nhiên sẽ không do dự.
Chu Dục Thành vừa đi đã lập tức gọi Tông Úc đến, nói: “Đi điều tra vụ án đi, trả lại công đạo cho những người đã c.h.ế.t oan uổng.”
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.