Trên đời , nữ nhi nào cam tâm chia sẻ chồng với khác?
“Mẹ, ai đời cũng nạp .” Khương Lê khẽ nhếch khóe môi, gượng gạo nặn một nụ . “Thầy kể chuyện ở quán còn , tiền triều vị Thừa tướng cả đời chỉ cưới một vợ, khi bà mất cũng chịu tái giá. Còn… còn nữa, Thanh Châu một thế gia truyền thừa hàng trăm hàng ngàn năm, trong gia huấn quy định rằng đến ba mươi tuổi mà con mới nạp , một khi vợ sinh con thì suốt đời nạp . Hoắc Giác, lẽ cũng là như .”
Dương Huệ Nương khẽ thở dài: “A Lê, con còn nhỏ. Mẹ trải qua, khuyên một câu. Môn đăng hộ đối mới là , cầu con đại phú đại quý, phong hàm cao sang. Mẹ chỉ mong con tìm thật thà thương vợ, bình an thuận lợi sống qua một đời.”
Khương Lê thu nụ , cúi đầu, nhỏ giọng : “Mẹ, năm xưa cha mồ côi ốm yếu từ nhỏ, bà ngoại và ông ngoại đều đồng ý để gả cho ông . vẫn gả, từng hối hận ?”
Dương Huệ Nương ngẩn .
Khương Lê áp mặt vai Dương Huệ Nương, như một con thú nhỏ cọ cọ, kiên trì : “Mẹ từng hối hận, đúng ? Vậy nên, A Lê cũng sẽ hối hận. Chỉ cần Hoắc Giác nguyện ý cưới, con nguyện ý gả.”
Trước đây Khương Lê cho rằng thích Hoắc Giác, là thích dung mạo của , giống như bao nhiêu tiểu cô nương ở phố Chu Phúc.
Lòng yêu cái thì ai cũng .
Hoắc Giác vốn lạnh lùng, nhưng nhờ khuôn mặt như ngọc , say đắm bao nhiêu .
Khương Lê nghĩ như nữa, nếu một ngày, Hoắc Giác mất dung mạo , nàng vẫn sẽ thích .
Từ ngày đến phố Chu Phúc, sự chăm sóc của nàng mà mở mắt , nàng , đây chính là mà Khương Lê nàng gả cho.
Đã thích thì cố gắng tranh thủ, nếu thể sống những ngày vài năm thì cứ tận hưởng , ai chuyện tương lai? Biết gặp thiên tai nhân họa, mạng cũng chẳng còn.
Đối với Khương Lê mà , , A Lệnh và Hoắc Giác mới là ngày tháng .
Đêm đó, hai con mãi cũng ai thuyết phục ai.
Dương Huệ Nương thấy Khương Lê lay chuyển , đành ngậm miệng nhắc nữa. Dù A Lê xuất giá, sự đồng ý của là bà , con bé căn bản gả . Cùng lắm khi Hoắc Giác đến cầu , bà sẽ khéo léo từ chối là .
Trước đây Hoắc Giác mấy khi tiếp xúc với A Lê, cũng chỉ khi Tô Dao rời , hai mới qua nhiều hơn.
Website TruyenLau.com
Trong mắt Dương Huệ Nương, sự yêu thích của Hoắc Giác đối với A Lê lẽ chỉ là một tầng tình cảm nhẹ, khác xa với tình yêu sâu đậm lâu năm của Khương Lê.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đợi đến Thịnh Kinh, gặp gỡ nhiều tiểu thư khuê các, chừng đầu quên mất A Lê. TruyenLau.com
Nghĩ , bà cũng yên tâm.
Chỉ cần Hoắc Giác từ bỏ, Khương Lê cũng sẽ hết hy vọng.
***
Website TruyenLau.com
Mùng năm tháng năm là Tết Đoan Ngọ, hàng năm ngày , thành Đồng An đều tổ chức đua thuyền rồng sông hộ thành.
Tiền Huyện lệnh đang bận tối mắt tối mũi vì chuyện sủng diệt thê, nên việc đua thuyền rồng rơi tay Trương Viên ngoại, giàu nhất thành Đồng An.
Bích Hồng đến nhắn với Khương Lê, lão phu nhân giữ cho nàng một chỗ để xem đua thuyền.
“Lão phu nhân bệnh lâu, nay khỏi hẳn thì đến xem cho náo nhiệt. Năm nay phủ Viên ngoại chúng bỏ nhiều tiền của để đóng hai chiếc thuyền rồng, mời cả lão sư phụ đua thuyền mấy chục năm ở thành Dương Châu đến, cuộc đua thuyền rồng năm nay chắc chắn sẽ .”
Khương Lê cảm ơn Bích Hồng: “Đáng lẽ A Lê tự đến phủ để tạ ơn lão phu nhân, nhưng khỏi bệnh, cho cùng thì may mắn, mong tỷ tỷ về lời cảm tạ với lão phu nhân.”
Bích Hồng duyên: “Ta việc mà còn yên tâm , yên tâm , sẽ với lão phu nhân là A Lê của chúng cảm kích đến rơi lệ đầy mặt.”
Khương Lê Bích Hồng chọc , từ trong bếp lấy hai hộp bánh, : “Một hộp bánh phiền tỷ tỷ mang về cho lão phu nhân, hộp còn là cho tỷ tỷ. Hôm đó A Lê rơi xuống nước may nhờ tỷ tỷ, còn ngại vất vả giúp A Lê tìm trâm cài rơi xuống hồ. Sau tỷ tỷ ăn gì, A Lê sẽ cho tỷ tỷ.”
“Vậy khách sáo .” Bích Hồng tươi nhận lấy bánh, ánh mắt lộ chút tinh nghịch, : “ dám nhận lời cảm tạ của , cây trâm đó là vị công tử mặt sáng như ngọc bỏ tiền nhờ tìm đấy. Nói đến đây, vị công tử thật là quan tâm đến A Lê.”
Công tử?
“Tỷ tỷ Hoắc Giác ?” Khương Lê hỏi.
“Chính là , ?” Bích Hồng nhướn mày. “Chẳng lẽ với ?”
Hoắc Giác quả thực với Khương Lê.
Sau khi Bích Hồng đưa trâm cài , nàng hớn hở chạy với là trâm tìm , cũng chỉ mỉm nàng, đây là ông trời thấy A Lê mất tín vật đính ước nên đặc biệt trả .
Khương Lê cụp mắt xuống, mím môi , hai má nóng bừng. Đâu ông trời trả , rõ ràng là trả .
Bích Hồng xong việc liền về, nán lâu, một lát liền trở về phủ Viên ngoại.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240:
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.