Ánh trăng lung linh, nước sông lấp lánh.
Trên dòng sông dài, thuyền lắc lư, ngay khi Khương Lê chạm môi Hoắc Giác, một chiếc thuyền hai tầng sang trọng và lộng lẫy lướt qua một bên.
Hồ Ngọc Nhã rót một ly rượu cho vị lang quân lạnh lùng trước mặt, dịu dàng nói: “Cha nói những người trong Binh Bộ các huynh ai cũng như cái thùng rượu, rượu này là ta đặc biệt sai người nấu đấy, huynh nếm thử xem có ngon không?”
Tuyên Nghị hạ mắt nhìn chén rượu trên bàn, đôi mắt u ám thoáng chút giãy giụa.
Mấy ngày trước, phụ thân đột nhiên rời khỏi Thịnh Kinh, đến Túc Châu.
Trước khi đi, phụ thân gọi hắn ta vào thư phòng, nhìn hắn ta một hồi lâu không nói gì, lúc lâu sau mới thở dài, nói: “Nghị nhi, hiện tại phủ Định Viễn Hầu và phủ Binh bộ Thượng thư đã định hôn ước, tháng năm năm sau con và Hồ Đại nương tử sẽ thành hôn. Hồ Thượng thư được Lăng Thủ phụ coi trọng, làm con rể của ngài ấy, tương lai con ắt sẽ vươn xa vô hạn.”
“Ngày mai phụ thân sẽ khởi hành đi Túc Châu, chuyến đi này là một nước cờ phá thế, nếu thành công, ngày phủ Định Viễn Hầu khôi phục vinh quang ngày xưa sẽ chỉ nằm trong tầm tay.”
Tuyên Nghị không biết phụ thân đến Túc Châu để làm gì, chỉ mơ hồ cảm thấy, chắc chắn chuyện đó là không thể nói ra.
Tuyên Nghị nhắm mắt lại, trước mắt hiện lên cảnh phụ thân cố chống đỡ chân bệnh, thừa dịp đêm tối rời khỏi Thịnh Kinh.
Hắn ta nghiến chặt răng, khi mở mắt ra, vẻ u uất trong đáy mắt đã tan biến.
Nhận chén rượu Hồ Ngọc Nhã đưa tới, khẽ mỉm cười nói: “Đa tạ Hồ cô nương.”
Rượu mạnh trượt qua cổ họng, hương rượu thơm nồng, nhưng không phải ly rượu mà hắn ta muốn uống từ đầu đến cuối.
Hồ Ngọc Nhã hiếm khi thấy hắn ta cười, má hơi nóng, vội vàng dịu dàng rót đầy rượu cho hắn ta, nói: “Nếu huynh thích, lát nữa dạo thuyền xong, ta sẽ sai người đưa hai vò đến Hầu phủ.”
Nàng ấy vừa dứt lời, có một người từ từ bước xuống cầu thang gỗ dẫn lên tầng hai của thuyền, cười nói: “Muội muội ta tự tìm người nấu rượu, chỉ có Tuyên Thế tử được uống, ta và Chu công tử muốn xin một ly cũng không được.”
Người đến chính là biểu tỷ của Hồ Ngọc Nhã – Lăng Nhược Mẫn, theo sau Lăng Nhược Mẫn là Nhị công tử Hồng lư tự Khanh – Chu Diệp.
Hồ Ngọc Nhã quả thật đã dò hỏi được Tuyên Nghị thích uống rượu nên mới đặc biệt sai người nấu. Nhưng lúc này bị Lăng Nhược Mẫn trêu chọc, ít nhiều cũng ngượng ngùng, bèn liếc mắt nhìn nàng ta, “cộp” một tiếng đặt bình rượu sang một bên, nói: “Các tỷ thích uống bao nhiêu thì uống bấy nhiêu! Đừng nói là xin không được!” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lăng Nhược Mẫn cầm quạt che miệng cười, nói: “Được rồi, không trêu Nhã nhi nữa.”
Nói xong, bèn ngồi xuống bên cạnh Hồ Ngọc Nhã, cầm bình rượu lên, nhìn Chu Diệp đằng sau, nói: “Chu công tử có muốn nếm một ly không?”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Chu Diệp nhướn mày cười, nhanh chóng bước tới, cà lơ phất phơ nói: “Lăng cô nương tự tay rót rượu, Diệp sao dám từ chối?”
Người ta đồn Đại nương tử nhà Lăng Thủ phụ là đệ nhất tài nữ ở Thịnh Kinh, nếu bảo Chu Diệp nói, tài hay không tài hắn ta không biết, cũng chẳng quan tâm lắm. Nhưng khuôn mặt như hoa như ngọc của Lăng Nhược Mẫn và tính cách khiến người ta như được tắm trong gió xuân của nàng ta rất hợp ý hắn ta.
Một tiểu thư khuê các và chủ mẫu đạt chuẩn chính là như vậy.
Đáng tiếc thay, Lăng Thủ phụ rất khó tính trong việc chọn con rể tương lai, Chu Diệp hắn ta không có phúc ôm được mỹ nhân về. Còn chưa nói, trên người hắn ta còn có một hôn ước tồi tệ, làm sao còn dám nghĩ đến người khác?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
TruyenLau.com
Nghĩ đến vị hôn thê lại bị đưa về trang viên kia, Chu Diệp cảm thấy ngay cả rượu ngon vừa vào miệng cũng không còn ngon nữa.
Phủ Trấn Bình Hầu bị những kẻ điên trong Đô sát viện công kích không biết bao nhiêu lần, hiện tại không giữ được tước vị, còn tư cách gì để kết thân với Chu gia chứ?
Vốn định nhân cơ hội nói với bà nội, hủy bỏ hôn sự này.
Ai ngờ không biết vì sao tỷ tỷ ruột trong cung lại xảy ra chút chuyện, nghe nói việc hai năm trước tỷ ấy đầu độc c.h.ế.t một tiểu Đáp ứng bị người ta phanh phui ra.
Vốn dĩ Đáp ứng đó chỉ là nữ nhi của một tiểu quan, không có gì làm nền, c.h.ế.t thì chết. Nhưng trùng hợp là khi tiểu Đáp ứng đó chết, trong bụng đang mang long chủng.
Mưu hại Hoàng tự là tội danh lớn, đặc biệt là Thành Thái Đế vốn ít con nối dõi, luôn xem trọng Hoàng tự, một khi không xử lý tốt, e rằng cả Chu gia đều sẽ phải đền mạng.
Bà nội liên tục vào cung mấy lần, khom lưng đi dập đầu trước Vương Quý phi. Phụ thân cũng chạy đến nhà Lăng Thủ phụ mấy lần, còn nhờ cậu xin Hồ Thượng thư nói giúp.
Mới miễn cưỡng áp chế được chuyện này, chỉ là Lý ma ma hầu hạ a tỷ nhiều năm mất mạng, a tỷ cũng vì quản giáo không nghiêm mà bị giáng vị phận.
Chuyện hậu cung từ xưa đến nay luôn có liên quan chặt chẽ với triều đường, mấy ngày nay cho dù là phụ thân hay bản thân hắn ta, đều bị Đô sát viện tấu lên liền mấy tờ tấu chương.
Đến nỗi hiện tại chỉ có thể cụp đuôi mà làm người, ngay cả hủy hôn cũng không được.
Chu Diệp thở dài trong lòng, cầm bình rượu rót đầy một ly, uống một hơi cạn sạch.
Lúc này đang là ngày tốt cảnh đẹp, thật sự không nên nghĩ đến những chuyện phiền lòng đó, bèn chuyển hướng câu chuyện, nói: “Nghe nói hôm nay còn mời Tiết Thế tử và Tiết cô nương, sao đến giờ họ vẫn chưa đến?”
Hắn ta vừa hỏi xong, Lăng Nhược Mẫn lại tỏ ra rất bình thường, không có chút thất vọng nào. Ngược lại Hồ Ngọc Nhã mặt đầy bất mãn, giận dữ nói: “Tất nhiên biểu tỷ đã sai người đi mời, nhưng Tiết Vô Vấn kia nói có hẹn với mỹ nhân nên từ chối, không biết chạy đến kỹ viện nào chơi bời phong lưu.”
Chu Diệp nghe xong, cũng không ngạc nhiên.
Vị Thế tử của phủ Định Quốc Công đúng là nổi tiếng ăn chơi ở Thịnh Kinh, nghe nói các hoa khôi trong Thịnh Kinh đều là hồng nhan tri kỷ của hắn ta.
Đều là nam nhân, trong ngày lễ Thất tịch tốt đẹp như thế này, vị Tiết Thế tử kia chạy đến chốn phấn hồng qua đêm xuân, Chu Diệp hiểu, rất hiểu.
Hồ Ngọc Nhã vốn là bất bình thay cho biểu tỷ, nhưng thoáng thấy nụ cười phong lưu trên mặt Chu Diệp, tức không đâu cho hết.
Ngay cả danh tiếng của Chu Diệp ở Thịnh Kinh cũng không tốt hơn Tiết Vô Vấn là bao. Hắn ta tự mình xấu thì xấu, đừng có làm xấu cả Tuyên Nghị.
Nghe nói trước đây Tuyên Nghị thường bị Chu Diệp lôi kéo đến kỹ viện, may mà từ năm ngoái, hắn ta đã tỉnh ngộ, biết giữ mình, không còn chịu ra ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt nữa.
Nếu không phải vậy, nàng ấy sẽ không muốn kết hôn với người này!
Hồ Ngọc Nhã nghĩ đến đây, lại nhìn sang Tuyên Nghị, thấy vị lang quân lạnh lùng kia sau khi nghe đến tên Tiết Vô Vấn thì sắc mặt đột nhiên trầm xuống, giống như nhớ đến chuyện gì đó rất không vui.
Hồ Ngọc Nhã cứ nghĩ hắn ta có cùng chung mối thù với mình, cười đẩy đĩa bánh xảo quả tinh xảo trên bàn qua, nói: “Bánh xảo quả này là do biểu tỷ tự tay làm đấy, tay nghề của biểu tỷ vốn rất khéo, huynh nếm thử đi.”
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.