Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 110

Huyện lệnh Lâm An – Tông Úc chốc lát nổi danh khắp phủ Thuận Thiên.

Mọi người đều nói, trước khi động đất xảy ra vài canh giờ, có thể sắp xếp đâu vào đấy cho hàng vạn dân chạy khỏi phía Đông thành, lại an bài thỏa đáng, đồng thời kịp thời cầu viện triều đình, vị quan phụ mẫu như vậy quả thật là người có năng lực, nói là cha mẹ tái sinh của bá tánh toàn thành cũng không ngoa.

Bá tánh Lâm An, đặc biệt là hàng vạn người đêm đó cùng Hoắc Giác chạy thoát thân, lại không đồng tình với lời đồn này.

Không phải nói họ không tán thành lời khen ngợi dành cho Tông Úc, từ khi động đất xảy ra cho đến nay, dù là tái thiết vùng bị nạn hay phân phát tiền cứu trợ, Huyện lệnh đại nhân đều có thể nói là tận tâm tận lực, quả thật xứng đáng với một tiếng khen của người đời.

Nhưng ngày đó rõ ràng còn có một người, không chỉ là người đầu tiên phát hiện ra dấu hiệu động đất, còn hết lời khuyên can, liều mình dẫn họ chạy ra ngoài thành, mới giúp họ bảo toàn tính mạng. Người này cũng giống như Huyện lệnh đại nhân, đều là ân nhân cứu mạng của họ.

Sao có thể để Hoắc sĩ tử lặng lẽ vô danh?

Hơn vạn bá tánh sau khi trở về quê hương liền tranh nhau kể lại, gặp ai cũng phải nhắc một câu “Hoắc sĩ tử”. Vậy là câu chuyện vị Hoắc sĩ tử xả thân cứu người nhanh chóng lan truyền khắp Thịnh Kinh.

Khương Lê ở trong phủ bận rộn lo liệu việc mở quán rượu, nghe người ta kể chuyện về vị Hoắc sĩ tử này, cũng chưa từng nghĩ đến Hoắc Giác.

Trong lời đồn, vị Hoắc sĩ tử ấy nghĩa hiệp, có tấm lòng cứu giúp thế gian. Dù Khương Lê có nghĩ nát óc cũng không thể nào liên tưởng Hoắc Giác vốn thanh cao lãnh đạm với vị Hoắc sĩ tử trong lời đồn.

Ban đêm, nàng cùng Hoắc Giác ngồi đọc sách trong phòng ngủ, không nhịn được liền kể lại những lời đồn nghe được cho Hoắc Giác.

“Hoắc Giác, vị Cử nhân hào hiệp trượng nghĩa này cùng là thí sinh với chàng, nói không chừng hai người sẽ gặp nhau trong trường thi đấy.”



Hoắc Giác nghe vậy liền đặt quyển kinh nghĩa trong tay xuống, chống tay lên chiếc bàn nhỏ bằng gỗ kê cánh, tay kia chống đầu, nhìn tiểu nương tử đang líu lo không ngừng, im lặng không nói, trong mắt ẩn chứa ý cười.

Lời đồn đại vốn dĩ một truyền mười, mười truyền trăm, càng truyền càng sai lệch. Nghe A Lê kể về việc mình làm sao mà thương xót chúng sinh, làm sao mà cứu giúp thiên hạ, Hoắc Giác lại cảm thấy có chút buồn cười.

Phải nói với A Lê thế nào đây, vị Hoắc sĩ tử nhiệt tình trượng nghĩa, có tấm lòng hiệp khách trong miệng nàng chính là hắn?

Trước đó, vì không muốn nàng lo lắng, hắn đã không nói với nàng, ngày động đất hắn ở ngay thành Lâm An. Giờ thấy tiểu nương tử hoàn toàn tin vào lời đồn, hắn nghĩ vẫn nên nói với nàng một tiếng.

Dù sao cũng đã qua mười mấy ngày rồi, bây giờ nàng biết cũng sẽ không lo lắng. Hơn nữa, công lao cứu người này còn có tác dụng, A Lê sớm muộn gì cũng sẽ biết.

Biết từ miệng người khác, chung quy vẫn không bằng biết từ miệng hắn.

Nghĩ vậy, Hoắc Giác buông tay, đứng dậy đi về phía nàng, dịu dàng nói: “A Lê, vị Hoắc sĩ tử hào hiệp trượng nghĩa kia chính là ngay trước mắt nàng đây. Ngày động đất, ta tình cờ đi qua thành Lâm An, liền giúp đỡ bá tánh ở đó chạy thoát.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Khương Lê đang ngồi trên chiếc ghế tròn có đệm dựa, nghe vậy, ánh mắt chợt dừng lại, ngơ ngác ngẩng lên, dường như đang phân biệt xem hắn có đang thuận theo lời nàng mà trêu đùa nàng hay không.

Nhưng Hoắc Giác rất ít khi nói đùa, Khương Lê phản ứng kịp là hắn nói thật. Nhớ đến những lời người ngoài miêu tả về trận động đất kinh thiên động địa kia, nàng lập tức cảm thấy một trận sợ hãi.

Tiểu nương tử vội vàng buông quyển sách tranh trong tay xuống, lo lắng nắm lấy tay Hoắc Giác, vội vàng nói: “Khi đó chàng không bị thương TruyenLau

chứ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hoắc Giác mỉm cười, ý cười trong mắt mang theo chút thâm ý: “Ta có bị thương hay không, A Lê hẳn là rõ nhất.” Nguồn copy từ TruyenLau.com

Khương Lê ban đầu ngẩn ra, sau một khắc liền hiểu ra.

Ngày hắn trở về đã dụ nàng làm loạn trên giường một hồi, trên người hắn có thương tích hay không, nàng quả thực là rõ nhất, dù sao nàng không chỉ nhìn mà còn sờ… Mặt Khương Lê nóng bừng.

Nhưng lúc này cũng không còn thời gian để ngượng ngùng, nàng chỉ nắm tay hắn, nghiêm túc nói với hắn: “Tuy rằng lần này chàng không bị thương, nhưng lần sau vẫn là chớ nên mạo hiểm. Khi địa long trở mình, ai cũng không biết cơn thịnh nộ của địa long lớn đến mức nào, nếu như ngày đó vết nứt trên mặt đất lan đến khu rừng rậm ngoài thành, chẳng phải chàng cũng sẽ bị thương sao?”

Trong Thịnh Kinh, nghĩa cử cứu người của Hoắc sĩ tử đang được lan truyền rầm rộ, ai ai cũng nói Hoắc sĩ tử là anh hùng.

Nhưng nàng thật sự không cần hắn làm anh hùng cứu vạn dân khỏi nước lửa, cũng không cần hắn xả thân vì nghĩa lớn.

Cho dù nói nàng ích kỷ thiển cận cũng được, nói nàng kiến thức nông cạn cũng được, người trước mắt này là phu quân của nàng, là người nàng yêu sâu đậm, nàng không nỡ để hắn bị thương, dù chỉ một chút cũng không được.

Nàng và hắn, phải bình an sống đến bạc đầu.

Trong đôi mắt đen láy của tiểu nương tử tràn đầy sợ hãi, căn bản không giấu được chút tâm tư nào.

Hoắc Giác hơi cụp mắt xuống, nắm lấy cổ tay nàng, nhẹ nhàng kéo một cái, liền ôm nàng vào lòng. Hắn ôm nàng ngồi xuống chiếc giường thấp, bên tai nàng trịnh trọng nói: “Được.”

Ban đầu cứ tưởng đã qua nhiều ngày như vậy, cho dù A Lê có biết, cũng chỉ trách móc vài câu. Không ngờ, nàng vẫn sẽ cảm thấy sợ hãi.

Kỳ thật đêm Thượng Nguyên hôm đó, hắn vốn không cần phải đích thân đến thành Lâm An. Chỉ là vì muốn hoàn thành giấc mơ làm nương tử Trạng nguyên của A Lê, hắn cần một công lao to lớn, cho nên mới đến thành Lâm An.

Hắn từ nhỏ đã đọc nhiều sách vở, dễ dàng viết ra những bài văn hoa mỹ. Vì vậy, việc đạt được vị trí Hội nguyên trong kỳ thi Hội quả thực không phải là chuyện khó khăn gì đối với hắn.

Nhưng đạt được Hội nguyên chưa chắc đã có thể làm Trạng nguyên.

Trong lịch sử Đại Chu, đã có tiền lệ người đỗ Hội nguyên nhưng vì tên họ không được Hoàng Đế yêu thích mà bỏ lỡ danh hiệu Trạng nguyên.



Hoắc Giác biết rõ, họ “Hoắc” nhất định sẽ không được Chu Nguyên Canh thích.

Nhưng vậy thì sao?

Hắn đã cứu bá tánh nửa thành, công lao như vậy, dù Chu Nguyên Canh có ghét họ “Hoắc” đến đâu, cũng không thể không ban danh hiệu Trạng nguyên này cho hắn.

Thật ra bản thân hắn cũng không quan tâm đến việc đạt được danh hiệu gì, Trạng nguyên cũng được, Bảng nhãn, Thám hoa cũng được, chỉ cần

là Tiến sĩ Nhất giáp, có thể thuận lợi ở lại Thịnh Kinh làm quan là đủ rồi.

Nhưng A Lê đã muốn làm nương tử của Trạng nguyên, sao hắn có thể không đáp ứng?

Chỉ cần là thứ nàng muốn, dù là mặt trăng trên trời, hắn cũng sẽ hái xuống cho nàng. Huống chi, chỉ là một danh hiệu Trạng nguyên nho nhỏ.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu