Chưởng quầy của tiệm chè đối với Hoắc Giác ấn tượng sâu sắc, thấy dẫn một tiểu cô nương đến ăn chè, mặt đến nỗi sắp hình thành nếp nhăn.
“Hoắc công tử đến !” Bà niềm nở : “Còn một tiểu cô nương xinh như hoa nữa, mau trong, sắp xếp cho hai chỗ nhất.”
Tiệm chè lớn, chỗ nhất chính là bàn cạnh cửa sổ.
Hoắc Giác gọi chè cho Khương Lê xong liền rời khỏi tiệm, Khương Lê từ cửa sổ gỗ hé mở thấy bóng dáng mảnh khảnh của xuất hiện ở mấy cửa hàng đồ ăn gần đó.
Lúc trở , tay xách một hộp thức ăn.
Mở xem, nào là chân ngỗng ngâm rượu, bánh đậu vàng, bánh sữa cuộn kem, sữa hấp đường… là những món ăn vặt mà Khương Lê thèm thuồng lúc ốm đau.
Lúc Khương Lê bệnh, nàng uống thuốc đến phát ói, khi thấy khỏe hơn chút thì nũng uống nữa.
Hoắc Giác , cũng trách mắng nàng, chỉ nhẹ giọng dỗ dành: “A Lê, ngoan ngoãn uống thuốc, hết bệnh ăn gì cũng mua cho .”
Khương Lê tất nhiên nhiều món, ngờ Hoắc Giác nhớ hết sót một thứ.
Vậy là những lời nàng , đều ghi nhớ trong lòng.
Khương Lê cong mày mỉm , cầm đũa gắp một miếng bánh đậu vàng, đặt bát của Hoắc Giác, : “Huynh cũng ăn .”
Hoắc Giác vốn thích ăn đồ ngọt, nhưng Khương Lê ăn thì sẽ ăn.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Dáng thiếu niên thẳng tắp, ngón tay thon dài trắng nõn, đôi đũa gỗ màu đỏ thô ráp trong tay như cây bút vẽ, toát lên vẻ quý phái sang trọng, dịu dàng như thưởng trong mưa xuân.
Khương Lê chống cằm ăn.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Từ khi còn nhỏ, nàng phát hiện , dù là thứ tầm thường bình dị đến , chỉ cần tay Hoắc Giác, đều trở nên tầm thường.
Con , khí chất quanh chẳng hề hòa hợp với phố Chu Phúc phồn hoa , giống như viên ngọc rơi rổ mắt cá, liếc mắt thể nhận sự khác biệt.
Cảm nhận ánh mắt của Khương Lê, Hoắc Giác càng nhai chậm nuốt kỹ, đợi nuốt xong thức ăn trong miệng, đặt đũa xuống, ngước mắt đôi mắt trong sáng của Khương Lê, giọng khàn khàn: “Tháng A Lê đến tuổi cập kê , nghĩ chữ tự nào ?”
“Chữ tự?” Khương Lê ngẩn , chút khó hiểu: “Chưa nghĩ , khi Oanh Oanh và A Yên cập kê hình như cũng đặt chữ tự.” Website TruyenLau.com
Khương Lê sai, nữ tử dân gian khi cập kê ít khi lấy chữ tự, thậm chí ngay cả lễ cập kê cũng qua loa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Những nghi lễ như cài trâm, lấy chữ tự phần lớn chỉ những tiểu thư khuê các mới .
Hoắc Giác Khương Lê: “Vậy A Lê đặt cho một chữ tự ?”
***
Từ tiệm chè đá , hai trở về phố Chu Phúc.
Lúc ngoài Khương Lê cài một chiếc trâm gỗ, lúc về đổi thành một cây trâm cài đính mười mấy viên ngọc trai.
Dương Huệ Nương cây trâm đầu Khương Lê đầy ẩn ý, : “Lần con dự tiệc cài cây trâm , còn tưởng là Oanh Oanh cho con mượn, giờ xem , cây trâm là Hoắc Giác tặng con chứ gì.”
Khương Lê vội tháo cây trâm xuống, xem như vật quý mà đưa cho Dương Huệ Nương, : “Mẹ, cây trâm ? Đây là tín vật đính ước Hoắc Giác tặng con đó, rơi xuống nước, con suýt nữa mất .”
Dương Huệ Nương chọt nhẹ lên trán Khương Lê: “Còn hổ? Chưa cập kê mà đến tín vật đính ước, nếu khác thấy, bảo con giữ ý.”
“Con cho ai , chỉ cho thôi mà.” Khương Lê ôm lấy cánh tay Dương Huệ Nương, nũng.
Dương Huệ Nương nàng đang dỗ , thở dài: “Con ơi là con, lời khuyên, cứ một mực đ.â.m đầu tường. Chưa đến việc Hoắc Giác thật sự đến cầu hôn , cho dù đến cầu hôn, con gả cho . Con sống những ngày tháng như thế nào ?”
“Đương nhiên là những ngày tháng hòa hợp, vợ chồng tương kính , giống như cha với .”
Cha của Khương Lê, Khương Lệ, mất sớm, khi nàng và Khương Lệnh bảy tuổi thì ông bệnh mất.
Trong ký ức ít ỏi của Khương Lê, tình cảm của cha nàng vẫn luôn , tính tình nàng nóng nảy như , mặt cha nàng cũng trở nên dịu dàng.
Dương Huệ Nương trừng mắt nàng: “Cha con thể giống Hoắc Giác ? Sau Hoắc Giác quan. Mấy ngày nay
chuyện Tiền Huyện lệnh đại nhân sủng diệt thê ầm ĩ con thấy ? Vợ cả của Tiền đại nhân là vợ tần tảo mà ông cưới khi còn là Tú tài. Sau Huyện lệnh, ông nạp thêm một tiểu là tiểu thư sa cơ lỡ vận, sủng ái như bảo bối, mặc cho nàng bắt nạt vợ cả. A Lê, con tự hỏi lòng , một ngày nào đó con bằng lòng cùng khác chia sẻ chồng ?”
Lòng Khương Lê chợt lạnh.
Nàng thích Hoắc Giác, ở bên , cũng thành với .
Vì , nàng nguyện ý nhượng bộ, học những thứ nàng thích, chỉ để thể xứng với .
điều đó nghĩa là nàng bằng lòng chia sẻ chồng với khác.
Trên đời , nữ tử nào nguyện ý cùng khác chung một chồng chứ?
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240:
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.