Không chỉ Đào Bích mà cả Hoắc Giác, quần áo đều chỉnh tề, hơn nữa, nàng tin tưởng phẩm cách của Hoắc Giác.
Khương Lê ngu ngốc, chỉ là ba và dễ tin tưởng khác.
Nàng nhớ những lời Đào Bích sáng nay, kết hợp với những điều , trong lòng hiểu lợi dụng.
“Có ngốc ?”
Khương Lê tựa cằm lên vai Hoắc Giác, giọng điệu chút chán nản, thở ấm áp mềm mại như cành liễu mùa xuân lướt nhẹ qua cổ Hoắc Giác.
Đôi mắt của vị công tử dung mạo lạnh lùng tối , nhẹ nhàng an ủi: “Không . A Lê chỉ là đời , lòng thể xa đến mức nào. Có nhiều đều sống với một chiếc mặt nạ, nên thể dễ dàng trao sự tin tưởng của .”
Khi câu “Có nhiều đều sống với một chiếc mặt nạ”, tim Khương Lê đột nhiên đập hẫng mất một nhịp, tại , đột nhiên nghĩ đến cảnh tượng khi nàng liếc mắt trong phòng lúc Đào Bích bước .
Hoắc Giác lười biếng ghế bành, sắc mặt lạnh nhạt, một cẩm bào màu tuyết tôn lên khí chất như tiên nhân giáng trần, nhưng đôi mắt đen thẫm nheo , ánh mắt u ám kinh hãi.
Một Hoắc Giác như khiến Khương Lê cảm thấy xa lạ.
Khương Lê ngẩng đầu , cổ thon dài vươn cao, trong ánh mắt mang theo sự dò xét mà chính nàng cũng nhận .
Ngón tay thon dài của Hoắc Giác chậm rãi lưu luyến lướt qua làn da ấm áp cổ Khương Lê, cụp mắt nàng: “A Lê đang nghĩ gì?”
Hơi thở của Khương Lê nhẹ một chút, vô thức gạt bỏ những suy nghĩ kỳ lạ nảy sinh, chuyển sang vòng tay mềm mại quanh cổ , một nữa vùi đầu vai , đáp: “Ta đang nghĩ, chúng đừng ngủ riêng phòng nữa.”
***
Ngày hôm Khương Lê dậy muộn hơn thường ngày, Đào Chu giúp nàng rửa mặt chải đầu, nhưng thấy bóng dáng Đào Bích .
“Đào Bích ?” Khương Lê hỏi.
Đào Chu vắt khô khăn cho nàng lau mặt, thoa kem dưỡng lên mặt cho nàng, mới cung kính trả lời: “Đào Bích đang quỳ ngoài tuyết.”
Đào Chu đến đây, khẽ thở dài trong lòng, cũng Đào Bích là vận may vận rủi.
Nếu là vận rủi, chủ tử họ phục vụ rõ ràng là mềm lòng và nhân hậu.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Chuyện đêm qua như , nếu xảy trong các phủ quyền quý, những nô tỳ trèo lên giường sớm bán , khi bán thể thiếu một trận đòn roi.
Khương Lê trách phạt nhiều.
nếu là vận may, thì thực sự thể .
Website TruyenLau.com
Vị Hoắc công tử là tàn nhẫn, ngay cả Ngụy di nương và Đồng ma ma của Vô Song viện cũng dễ đối phó.
Đào Chu cùng Đào Bích lớn lên với , cuối cùng nỡ thấy nàng vì một phút mê mờ mắt mà mất cái mạng.
Vì đêm qua với nàng , sáng sớm sẽ đến cầu xin phu nhân.
Đào Chu rõ, chỉ cần phu nhân mở lời cầu xin, kể là công tử Ngụy di nương, đều sẽ tha cho nàng .
Website TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
hôm nay phu nhân dậy muộn, Đào Bích kịp cầu xin, Đồng ma ma đưa tuyết chịu phạt.
Giờ Đào Chu chỉ mong Đào Bích thể chịu đựng qua ngày hôm nay. Chịu đựng qua , đợi phu nhân cầu xin cho, lẽ sẽ thoát một kiếp nạn.
Khương Lê cũng chỉ hỏi một câu, đó nhắc đến nữa.
Ăn sáng xong, nàng khoác áo choàng đỏ thẫm, cầm theo một lò sưởi tay nhỏ chuẩn đến viện bên cạnh tìm Vệ Xuân.
Khi qua hành lang, quả nhiên thấy một bóng đang quỳ trong tuyết.
Đào Bích vẫn mặc bộ áo lụa mỏng hôm qua, gió tuyết hôm nay còn lớn hơn hôm qua, tuyết phủ đầy nàng , bộ xiêm y màu hồng đào phủ một lớp trắng dày.
Như một đóa hoa kiều diễm gió tuyết tàn phá thương tiếc.
Khương Lê tiếp tục thẳng về phía ngang ngó dọc, nhưng vẫn mím chặt môi khi thấy Đào Bích lảo đảo như sắp ngã.
Nàng siết chặt lò sưởi tay, chân bước nhanh hơn.
***
Vệ Xuân đệm mềm, cầm đũa bạc dài khuấy trầm hương trong lư hương hình núi.
Nghe Liên Kỳ báo Khương Lê đến, vội đặt đũa bạc xuống, sai pha một ấm ướp hoa.
Chuyện đêm qua, sáng nay khi thức dậy nàng Đồng ma ma .
Đào Bích là của phủ Quốc Công, dù A Giác và A Lê cũng tiện vượt quyền, phạt một của Quốc Công phủ.
Chuyện tự nhiên rơi tay nàng .
Theo lý thì, nàng nên động đến của Tiết Vô Vấn, nhưng nàng thực sự nhịn cơn giận .
Khi Đào Bích hầu hạ nàng ở Vô Song viện, quy củ đàng hoàng, thật thà ngay thẳng, bao giờ điều sai trái.
Đến bên A Lê, trong nháy mắt đổi , ngay cả chuyện trèo lên giường cũng dám .
Nàng dám trèo lên giường Tiết Vô Vấn, nhưng dám trèo lên giường A Giác.
Nói cho cùng, chẳng qua là thấy tính tình A Lê mềm yếu, phận A Giác thấp dễ bắt nạt mà thôi.
Ban đầu Vệ Xuân còn định thẳng thừng đưa về phủ Quốc Công để Tiết Vô Vấn xử lý, nhưng nghĩ , nhân chuyện Đào Bích phản chủ , nhất là dạy A Lê cách quản lý , và cả cách điều hành hậu trạch.
Sau khi A Giác quan, ắt sẽ gặp phong ba nhiều như cơm bữa, bước khó khăn. A Lê cũng theo kịp bước chân của , hai mới thể cùng tiến bước.
Thế giới đây của A Lê quá đơn thuần, nếu vẫn dễ dàng một nha lừa gạt như hôm nay, e rằng đến Thịnh Kinh, bán còn giúp đếm tiền.
Vệ Xuân quyết định, cũng khách sáo, khi Khương Lê , nàng định mở miệng, Khương Lê đột nhiên nghiêm túc hành lễ với nàng , hổ : “A tỷ, chuyện hôm qua, là sai .”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240:
Trọng Sinh Về Năm 16 Tuổi Chỉ Muốn Ôm Đùi Tiểu Mỹ Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.