Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 192: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

"Mời Bệ hạ."

Cao Tấn thấy nàng cúi đầu chỉnh váy, bộ dạng không thuận tiện chút nào, thở dài một hơi, bất đắc dĩ vòng tay qua eo nàng, nhảy lên một cái mang Tạ Khuynh lên nóc nhà.

Trên nóc nhà đã sớm đặt mười mấy vò rượu, Tạ Khuynh nhìn mà kinh hãi.

Mê Truyện Dịch

[ cẩu tử đây là muốn chuốc c.h.ế.t ta hay tự chuốc c.h.ế.t bản thân hắn? ]

Tô Biệt Hạc còn tri kỷ chuẩn bị cho họ hai cái đệm, Cao Tấn kéo Tạ Khuynh ngồi xuống, không nói hai lời nâng vò rượu của mình đụng một cái vào vò của Tạ Khuynh:

"Uống."

[ cứ vậy rồi uống ]

[ không nói chút gì gọi là súp gà cho tâm hồn sao? ]

Cao Tấn đã uống một ngụm, thấy Tạ Khuynh ngồi bất động, thúc giục: "Uống đi!"

Tạ Khuynh hoàn hồn, uống tượng trưng một hớp nhỏ, mùi rượu lâu năm làm tinh thần nàng chấn động.

Rượu đúng là ngon, nhưng người chưa chắc tốt.

Cao Tấn híp mắt: "Ngươi đang qua loa với trẫm?" Website TruyenLau.com

Trả lời quả quyết phủ nhận:

"Không có. Thần thiếp chỉ là....tửu lượng không tốt."

Cao Tấn khẽ ngã người về sau, nửa người tựa lên nóc nhà, lại uống một hớp lớn, nói:

"Tửu lượng không tốt.... Cũng phải uống."

[ a, xem như ta đã nhìn ra rồi, ngốc cẩu này còn đang tức giận đó mà ] TruyenLau

[ uống rượu cho hả giận sao? ]

[ ấu trĩ! ]

[ tửu lượng của ta không dám nói ngàn ly không say, nhưng trăm ly khẳng định không thành vấn đề ]

[ muốn đua với ta, cẩu tử ngươi chắc chưa? ]

Cao Tấn không chút biến sắc, lần nữa dùng vò rượu của hắn đụng đụng lên tay Tạ Khuynh, tư thái khiêu khích này quả thật làm Tạ Khuynh khó chịu. TruyenLau.com

Sự hiếu thắng cứ thế bị kích phát.

Tạ Khuynh nhìn Cao Tấn chằm chằm, tay lại đưa vò rượu lên miệng, trước mặt hắn uống một hơi cạn sạch, uống xong, nàng còn khoe khoang dốc ngược miệng vò, biểu thị một giọt cũng không còn, tới phiên hắn.

Cao Tấn không cam lòng yếu thế, cũng đem vò rượu uống cạn, học dáng vẻ Tạ Khuynh, dốc ngược cái vò biểu hiện một phen.

"Thống khoái!" Cao Tấn hét lớn.

Đưa tay lên đài rượu lâm thời dựng lên lấy thêm hai vò, đưa một vò cho Tạ Khuynh.

"Tiếp tục." Cao Tấn nói.

Tạ Khuynh cũng không cam lòng yếu thế, hào khí vượt mây:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Tiếp!"

Hai người như khui ra hồ rượu, một vò lại một vò, ước chừng bảy tám vò vào bụng, Tạ Khuynh cảm thấy đầu óc có hơi choáng, nhưng lí trí vẫn còn, lặng lẽ nhìn sang Cao Tấn, thấy hắn cũng không còn hăng hái như ban đầu.

[ ngốc cẩu chắc cũng sắp say rồi ]

[ rượu này uống vào không gắt nhưng vẫn khá lợi hại ]

[ uống thêm nữa hai người đều sẽ say ]

Tạ Khuynh hít sâu một hơi, chủ động cầu hòa:

"Bệ hạ, thần thiếp không uống nổi nữa. Ngàn sai vạn sai, đều là thần thiếp sai, ngài đại nhân đại lượng tha thứ cho thần thiếp đi."

Nói đến cùng, hôm này cẩu tử đột nhiên muốn thi uống rượu, còn không phải là vì tức giận sao.

Rượu nàng cũng bồi, xin lỗi cũng nói, nếu hắn không buông tha nữa thì liền quá phận.

Cao Tấn hỏi: "Ngươi sai cái gì? Trẫm không nói ngươi sai."

Tạ Khuynh cười ngây ngô hai tiếng, Cao Tấn thấy thế, lại giơ bầu rượu lên, Tạ Khuynh vô thức cụng với hắn một cái, đang muốn nói chuyện, lại thấy Cao Tấn chỉ chỉ bầu rượu muốn nàng uống trước, Tạ Khuynh đành uống hai hớp, sau đó mới có cơ hội mở miệng:

"Thần thiếp không phải là muốn Bệ hạ phong ta làm Hoàng hậu, bệ hạ tuyệt đối đừng hiểu lầm."

Cao Tấn thuận miệng 'ừm' một tiếng, lại cụng cụng vò rượu với nàng: "Ngươi không muốn làm Hoàng hậu, trẫm biết."

Tạ Khuynh phảng phất nhận ra tật xấu cụng là uống của Cao Tấn, lại thêm hai ngụm nữa vào bụng, sau đó cười ngây ngô hai tiếng, gật đầu không ngừng:

"Đúng, không muốn."

Đầu lưỡi bắt đầu tê dại, chút lí trí ít ỏi còn sót lại nói với Tạ Khuynh rằng thật không thể uống thêm nữa.

[ tầm mắt hơi mơ hồ rồi ]

[ đầu hơi choáng rồi ơ ơ ]

[ sao trên trời càng lúc càng nhiều ]

"Ngươi không muốn làm Hoàng hậu, vậy muốn làm cái gì?" Cao Tấn ở bên cạnh nhìn chăm chú.

Tạ Khuynh bị vấn đề này làm khó, không biết là nghe không hiểu hay là không rõ, tóm lại sửng sốt hồi lâu vẫn không trả lời.

Cao Tấn cũng không thúc giục nàng, cứ như vậy nhìn, một lúc lâu sau đó, lại tiếp tục cụng.

Tạ Khuynh càng uống càng choáng, nhưng mà dừng không được.

Rốt cục sau khi nốc hết giọt cuối cùng trong vò, nàng bỏ vò rượu xuống, trực tiếp ngã ra sau, Cao Tấn ở sau lưng nàng đã sớm chuẩn bị tốt, Tạ Khuynh ngã vào trong n.g.ự.c hắn, cái gót gối lên cánh tay hắn, mắt say lờ đờ mê ly nhìn bầu trời càng lúc càng nhiều sao.

"Ngươi còn nhớ rõ bản thân là ai không?" Cao Tấn hỏi Tạ Khuynh.

Tạ Khuynh mơ mơ màng màng gật đầu, mồm miệng có chút không rõ ràng:

"Nhớ kỹ. Ta là Tạ Khuynh."

Cao Tấn lần đầu tiên nghe Tạ Khuynh chính miệng thừa nhận cái tên này, nhịn không được siết chặt cánh tay, ôm người vào lòng.

"Vậy ta là ai?" Cao Tấn ôm nàng hỏi.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu