Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 196: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Sự chăm sóc tỉ mỉ cẩn thận này làm Tạ Khuynh cứ ngỡ mình là Hoàng đế.

Mà cho dù nàng là Hoàng đế thật, thì cũng đâu đến mức được hưởng thụ sự ân cần đối đãi như vậy từ một vị Hoàng đế khác a?

Mà mỗi lần Tạ Khuynh hỏi Cao Tấn sao lại thế này, hắn không nói gì cả, làm Tạ Khuynh như lọt vào sương mù, mỗi ngày đều nơm nớp lo sợ.

Đương nhiên hoảng sợ.

Thử hỏi một người trước kia đối với ngươi không hòa nhã gì đột nhiên quan tâm tỉ mỉ như biến thành người khác, ngươi có sợ không?

Sát thủ biếи ŧɦái trước khi trở thành sát thủ, đều bắt đầu từ biếи ŧɦái đó.

Cũng may, ngày tháng như vậy cũng không dài lắm, Võ Uy quân áp giải mấy thủ lĩnh của An Cách bộ lạc đã hồi kinh.

Cao Tấn hạ lệnh, Hình bộ cùng Binh bộ phối hợp với Võ Uy quân thẩm tra đối chiếu, đem tù binh trực tiếp nhốt vào đại lao Binh bộ. Buổi tối ba ngày sau tổ chức cung yến, là tiệc ăn mừng cũng là tiệc đón gió tẩy trần.

Mà ngày thứ hai sau khi Võ Uy quân áp giải tù binh hồi kinh, sứ đoàn Bắc Liêu cũng đến kinh thành, dâng quà tặng lên cho Lễ triều Bệ hạ, chờ được triệu kiến.

Người tới chính là Bắc Liêu Đại hoàng tử Thác Bạt Xiểm cùng Lục hoàng tử Thác Bạt Diên, văn thư của bọn hắn mấy tháng trước đã dâng lên, không ngờ tới sẽ đụng phải Võ Uy quân áp giải tù binh hồi kinh, xem như ngoài ý muốn.

Nhưng nếu người ta đã tới trước nhà, cấp bậc lễ nghĩa lại đầy đủ, không có lý do gì lại cự tuyệt ở ngoài cửa. Cao Tấn phái Lễ bộ và Hồng Lư tự tiếp đãi sứ đoàn Bắc Liêu.

Hai vị hoàng tử Bắc Liêu biết được mình đến kịp tiệc ăn mừng của Lễ triều, thế mà lại đưa ra ý nghĩ kỳ lạ muốn tham dự.

Tin tức này làm văn võ bá quan không lí giải được.

Sôi nổi cảm thấy hai vị Hoàng tử Bắc Liêu đầu óc có vấn đề. Tiệc ăn mừng này, mừng chính là Võ Uy quân ta đánh thắng An Cách bộ lạc Bắc Liêu xâm phạm, còn bắt mấy thủ lĩnh của họ về làm tù binh.

Loại trường hợp này dùng đầu gối nghĩ cũng biết khẳng định là quần chúng trào dâng cảm xúc, không thể thiếu mấy câu mắng chửi cẩu tặc Bắc Liêu vô sỉ. Hai người đó thân là Hoàng tử Bắc Liêu lại muốn tham dự cái yến hội này, đến lúc đó Lễ triều bọn họ mắng hay không mắng đây?
TruyenLau
Nếu không mắng, thì tiệc mừng cứ thiếu thiếu chút ý tứ.

Còn nếu mắng, hình như không được lễ phép lắm, vạn nhất mắng quá ác, hai Hoàng tử không chịu nhục nổi, khóc lóc trở về cáo gia trưởng, sau đó cha già của bọn hắn dưới cơn nóng giận khởi binh xâm chiếm, vậy không phải lại đánh trận nữa sao?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tình thế khó xử.

Nhưng người ta khách khí đưa ra yêu cầu, triều ta lại là lễ nghi chi bang. Cho dù nhiều người thấy không thích hợp, cũng không có lí do chính đáng nào để cự tuyệt, chỉ có thể nhận lời.

**

Ngày cung yến, quần thần hội tụ.

Quan viên từ tam phẩm trở lên đều vào cung dự tiệc, quy mô khổng lồ.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nhân vật chính của hôm nay đương nhiên là anh hùng trên chiến trường - năng chinh thiện chiến tướng lĩnh Võ Uy quân.

Sau khi Tạ Viễn Thần hồi kinh vẫn luôn ở lại dưỡng thương, hôm nay tướng Võ Uy quân dự cung yến đều theo ông cùng vào cung.

TL Kỳ là một thanh niên hơn hai mươi tuổi tuấn mỹ, thu thập một chút chính là bộ dáng thư sinh mặt trắng nhã nhặn. Dù cho biên quan bão cát nghèo nàn, mặt trời chói chang nóng bức, vẫn không ảnh hưởng quá nhiều đến túi da của hắn. Đứng cạnh những tướng sĩ ngăm đen thô kệch kia, là một phong cách hoàn toàn.

Hắn ung dung đứng sau lưng Tạ Viễn Thần, an tĩnh nghe ông giới thiệu hắn với những triều thần khác. Đi một vòng, đại đa số người đều nhận ra vị thanh niên đầy hứa hẹn đi bên cạnh Trấn Quốc Tướng quân này họ tên là gì.

Đại thần trong điện Thái Hòa càng ngày càng nhiều, mọi người sôi nổi ghé vào nhau chuyện trò, bầu không khí vô cùng náo nhiệt, thỉnh thoảng truyền tới tiếng cười sang sảng.

Một câu xướng thanh của cung nhân ép hết mấy lời nói trong điện Thái Hòa xuống:

Mê Truyện Dịch

"Bắc Liêu Đại hoàng tử, Lục hoàng tử giá lâm."

Tiếng giới thiệu cao vút này làm đóng băng bầu không khí náo nhiệt trong điện. Chúng đại thần kinh ngạc, sổi nổi hướng mắt ra ngoài điện.

Rất nhanh liền trông thấy một đám người mặc phục sức cung đình Bắc Liêu vào điện. Đi đầu là một tráng hán vạm vỡ, hắn mặc phục sức Bắc Liêu lộng lẫy, trên đầu trên tay đều là trang sức, ăn mặc còn giống phu nhân hơn cả các phu nhân.

Râu quai nón không dài không ngắn, lông tóc tràn đầy, không giống người Trung Nguyên tóc đen râu đen, lông tóc của hắn màu nâu có chút ánh kim, cái đầu không cao nhưng tương xứng với thể trạng, rất có tư thái man hùng bắc địa. Lúc hắn bước vào điện Thái Hòa, hận không thể một mình chiếm nửa bên ngạch cửa, hành tẩu núi thịt.

Hắn dùng bàn tay đeo đầy ắp nhẫn vàng nâng cái bụng nặng trĩu, nắn vuốt râu ria mọc ra từ mũi, ôm một nữ tử mỹ mạo dáng người thước tha, quần áo hở hang, ngẩng đầu hành tẩu trong đại điện. Nữ tử mỹ mạo kia môi cười ngâm ngâm, eo thon như rắn nước, lúc bước đi trang sức trên eo lay động chập chờn. Tập trung nhìn kỹ, thứ quấn trên eo kia thật giống như một cây roi da dài.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu