Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 279: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Thẩm Thiên Phong chính là dùng cái này khống chế Cao Tấn.

Tiểu nhân hèn hạ.

Tạ Khuynh đứng sau tấm bình phong công kích nhân phẩm Thẩm Thiên Phong, trong đầu tính toán xem lát nữa có bám theo Thẩm Thiên Phong không, trực tiếp trộm cái lục lạc này rồi phá hủy, coi như giải dược Nam Cương vô dụng thì Cao Tấn cũng không bị khống chế.

Nghe không bao lâu tiếng lục lạc ngừng lại, cũng không nghe thấy thanh âm nói chuyện, Tạ Khuynh lần nữa xoay người nhìn qua khe hở, liền nghe thấy bên ngoài truyền tới thanh âm lão nhân kia:

"Ra đi."

Tạ Khuynh nhô nửa đầu ra khỏi bình phong, trông thấy Thẩm Thiên Phong nằm dài trên đất không nhúc nhích, hiển nhiên bị ám toán.

"Ngài đây là..." Tạ Khuynh không rõ ý tứ của lão nhân này.

"Lật hắn lại." Lão nhân phân phó.

Tạ Khuynh do dự đi tới, trước tiên thăm dò mạch đập Thẩm Thiên Phong, biết ông ta không c.h.ế.t mới vội vàng động thủ, đem ông ta nằm sấp lật lại thành nằm ngửa. Nàng ngồi xổm bên cạnh ông ta ngửa đầu nhìn độc lão, hỏi:

"Ngài muốn làm gì?"

Lão nhân không nói gì ngồi xổm xuống, mở một cái hộp sứ nhỏ trong tay, trong đỏ có một con bò cạp nhỏ đỏ tươi. Tạ Khuynh chỉ cảm thấy quen quen giống như đã nhìn thấy ở đâu, chẳng qua không phải bò cạp màu đỏ mà là màu lam, cũng quỷ dị như thế.

Lão nhân đặt con bò cạp kia lên cánh tay Thẩm Thiên Phong, đuôi bò cạp đ.â.m vào da ông ta lấy máu.

Tạ Khuynh ngồi xổm bên cạnh nhìn hành động của lão nhân, không hiểu hỏi:

"Ngài lấy m.á.u của ông ta là để giải cổ của Bệ hạ sao?"

Lão đầu thuận miệng 'Ừm' một tiếng. Tạ Khuynh không hiểu mấy thứ cổ độc Nam Cương này nên không lắm miệng. So với cái này, nàng càng hứng thú với lục lạc của Thẩm Thiên Phong hơn.

Đứng dậy đi đến trước bàn, đem lục lạc kia giơ lên vung vẩy hai lần, nhưng tiếc là không phát ra âm thanh nào. Nàng khẽ thì thầm:

"Kỳ quái, sao lại không có tiếng."

Lão nhân đang lấy m.á.u nghe vậy, nói:

"Đây cũng không phải là lục lạc có thể phát ra tiếng, đương nhiên im ắng."

Tạ Khuynh khẽ cười một tiếng: Đọc truyện tại TruyenLau.com

"Ta biết, muốn nó có tiếng phải hướng sang một phương hướng đặc biệt nào đó, vừa rồi cũng đâu phải ta không nghe thấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lão nhân bỗng nhiên quay người lại, ánh mắt đục ngầu nhìn Tạ Khuynh chằm chằm. Tạ Khuynh bị nhìn đến tê cả da đầu, thấy Thẩm Thiên Phong nằm trên đất bất tỉnh nhân sự, toàn thân Tạ Khuynh đề phòng, sợ mình cũng bị trúng chiêu.

Lão nhân nghi hoặc hỏi: TruyenLau

"Ngươi nói vừa rồi... Nghe thấy tiếng lục lạc?"

Tạ Khuynh đắn đo rồi khẽ gật đầu một cái:

"Nghe thấy, vậy thì sao chứ?"
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Là lão rung cái lục lạc kia nàng mới nghe được, chứ đâu phải nàng muốn nghe, trong lòng Tạ Khuynh nghĩ thế.

Mặt lão nhân càng thêm nghi hoặc:

"Đây là tiếng lục lạc chuyên dùng để khống chế Nhiếp hồn cổ, chỉ có người thi cổ cùng người trúng cổ mới có thể nghe thấy. Cái đồ xấu xí nhà ngươi nghe thấy thì có quỷ."

Tạ Khuynh: ...

Tạ Khuynh bị lão nhân nói sững sờ tại chỗ. Trong đầu nàng linh quang lóe lên, chợt nhớ lại mình đã thấy con bò cạp hút m.á.u kia ở đâu.

Đó là lúc Tạ Khuynh còn chưa vào cung, vừa bị Thái thị tiếp về kinh thành giấu trong phủ Tướng quân học quy củ, học đóng vai Tạ Nhiễm. Mặc dù chuyện này là chính nàng đáp ứng, nhưng mỗi ngày đều phải học quy củ thật sự rất phiền.

Thế là ban đêm có đôi khi Tạ Khuynh sẽ chuồn đi chơi.

Có một đêm, nàng muốn nhìn bộ dạng của Thẩm Thiên Phong mà suốt ngày đối nghịch với lão Tạ trên triều trông như thế nào, liền lẻn vào phủ Thái sư.

Ai ngờ nàng đi không khéo, đêm đó cả nhà Thẩm Thiên Phong đều vào cung dự tiệc. Tạ Khuynh dạo một vòng trong thư phòng, bị một cái hộp gấm trên giá sách hấp dẫn ánh mắt, liền đi qua mở ra xem, muốn nhìn xem Thẩm Thiên Phong sẽ giấu cái đồ vật gì tốt trong thư phòng.

Ai ngờ mở hộp gấm kia ra liền có một con bò cạp toàn thân xanh ngọc leo lên cổ tay nàng. Tạ Khuynh giật mình hoảng sợ vội vàng vung nó ra, hốt hoảng bỏ chạy.

Mê Truyện Dịch

Nàng vừa mắng chửi Thẩm Thiên Phong nuôi bò cạp trong thư phòng vừa vội vội vàng vàng chạy tới tiệm thuốc mua thuốc giải ngũ độc.

Sau đó mặc dù Tạ Khuynh đã dùng thuốc giải nhưng vẫn lo lắng độc tố còn sót lại. Cũng may thân thể không có phản ứng lạ, nàng nghĩ có lẽ con bò cạp kia không có độc, cũng không để chuyện này trong lòng.

Nếu không phải hôm nay trông thấy lão nhân dùng bò cạp đỏ lấy m.á.u Thẩm Thiên Phong, Tạ Khuynh còn không nhớ có chuyện này đâu.

Lúc Tạ Khuynh sững sờ, lão nhân đã lấy m.á.u xong, cho bò cạp đỏ vào lại hộp sứ, đưa cho Tạ Khuynh, dặn dò:

"Cái này ngươi cất kỹ. Trong thư tiểu Hoàng đế nói giải dược Nhiếp hồn cổ hiệu dụng không tốt. Ta nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ có thể là do máu. Giải dược lần trước dùng m.á.u của Thẩm Thiên Phong đã cất một thời gian, hiệu dụng cũng giảm đi."

"Máu hôm nay là m.á.u mới, phải nhanh chóng dẫn vào dược, sẽ thấy hiệu quả ngay."



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu