Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 375: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Bàn Tạ Khuynh ngồi có một người trẻ tuổi đập bàn đứng dậy, rút ra một tấm lệnh bài từ bên hông, hét lớn:

"Đại Lý tự phá án, người không có phận sự tất cả đều cút ra ngoài."

Tạ Khuynh đương nhiên cũng là người không có phận sự, lập tức bưng chén canh dê đang ăn dở dang cùng đám người khách thuyền phổ thông chạy khỏi khoang ăn cơm, tràn qua hướng boong tàu.

Sau khi đến boong tàu, phát hiện đã có rất nhiều người bị đuổi ra ngoài, tất cả đều tụ tập lại đây, mà người đuổi bọn họ, ai ai cũng đeo lệnh bài quan phủ bên hông, giống như đang đuổi bắt đào phạm, mà đào phạm kia đang lẫn trốn trong những thuyền khách phổ thông này.

Tạ Khuynh bưng chén canh bị chen đến cuối cùng, đàng hoàng ngồi xuống nghe theo phân phó của những quan binh Đại Lý tự kia. Nàng dựa vào boong thuyền, ăn một miếng thịt dê, chợt phát hiện bên cạnh có hai hòa thượng, một già một trẻ, người trẻ chính là tiểu hòa thượng vừa nãy hóa duyên trong khoang thuyền.

"Là ngươi a tiểu hòa thượng." Tạ Khuynh chào hỏi hắn.

Tiểu hòa thượng chắp tay trước n.g.ự.c đáp lại, quay đầu giới thiệu với lão hòa thượng:

"Sư phụ, hai cái bánh kia chính là vị thí chủ này bố thí."

Lão hòa thượng chắp tay trước ngực, khách khí cảm tạ với Tạ Khuynh:

"A Di Đà Phật, thí chủ một mảnh thiện tâm, nên có phúc báo."

Tạ Khuynh cười ha ha một tiếng, đang muốn ăn tiếp, đã thấy lão hòa thượng nhìn chằm chằm chén canh thịt dê trong tay mình, nhìn không chớp mắt.

Mới vừa rồi bị đại ca kia nhìn chằm chằm Tạ Khuynh vẫn thản nhiên, vậy mà bây giờ bị lão hòa thượng này nhìn chằm chằm, Tạ Khuynh lại có chút ngượng ngùng.

Không biết cọng dây thần kinh nào có vấn đề, Tạ Khuynh thốt ra một câu hỏi: Nguồn copy từ TruyenLau.com

"Đại sư, thử một ngụm?"

Nói xong nàng liền hối hận, mời hòa thượng ăn thịt, có phải là muốn trời đánh ngũ lôi, gây nghiệp chướng a!

Đang muốn bổ cứu, lão hòa thượng kia lại vươn tay, trả lời Tạ Khuynh:

"Thí chủ chính là người đại thiện, lão nạp cung kính không bằng tuân mệnh. Đa tạ."

Nói xong, Tạ Khuynh còn chưa kịp phản ứng, chén canh thịt dê trong tay nàng đã vào tay lão hòa thượng. Lão cứ như vậy ngay trước mặt Tạ Khuynh, dùng thần sắc trách trời thương dân ăn thịt uống canh... Ăn một miếng, niệm một câu Vãng Sinh kinh. TruyenLau.com

"Đại, đại sư, người xuất gia... Có thể ăn những thứ này?"

Tạ Khuynh cảm thấy tam quan của mình bị đả kích.

Chỉ thấy đại sư vuốt chòm râu trắng, trả lời:

"Rượu thịt đi qua ruột, Phật Tổ lưu trong lòng. Người xuất gia không có chú ý nhiều như vậy."

Tạ Khuynh: ... TruyenLau

Lão hòa thượng không ăn một mình, còn múc miếng thịt lớn nhất đút cho tiểu hòa thượng. Tiểu hòa thượng dùng vẻ mặt ghét bỏ lắc đầu, ngoảnh mặt qua một bên, nhìn cũng không muốn nhìn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thấy tiểu hòa thượng như thế, lão hòa thượng thất vọng lắc đầu:

"Vẫn là không có ngộ đạo."

Tạ Khuynh chớp chớp mắt, nghĩ thầm đạo này ngươi ngộ cũng quá rộng rồi.

Mà lúc này mấy người chung quanh trông thấy lão hòa thượng ăn thịt *****̃ng bắt đầu bàn luận khe khẽ:

Ta đã nói hắn là hòa thượng giả mà.

Giả quá giả, hòa thượng thế mà ăn thịt.

Đúng lúc này, trận đánh nhau trong khoang ăn cơm kết thúc, mấy người lúc trước ngồi cùng một bàn với Tạ Khuynh áp giải một nam một nữ đi ra, ánh mắt sắc bén của hắn đảo qua đám người bị quan binh tụ tập đến boong tàu, hỏi:

"Người của tất cả khoang tàu đều ở đây?"

Người bị hỏi trả lời: "Vâng, thưa Thiếu khanh."

Người kia đến gần đám người, cho người áp một nam một nữ kia tới, lãnh khốc nói:

"Khai mau, còn ai nữa."

Mê Truyện Dịch

Nữ nhân kia phun hắn một búng máu:

"Cẩu tặc, có bản lĩnh thì gϊếŧ ta!"

Tạ Khuynh nhìn không chớp mắt, trong lòng suy đoán vị đại ca này có gϊếŧ nữ nhân kia không.

Chỉ thấy đại ca rút một thanh nhuyễn kiếm từ trong tay áo, không nói câu nào liền gác lên cổ nam nhân bị áp bên cạnh nữ nhân kia, nghiễm nhiên chính là ý tứ 'Ngươi không nói, ta liền gϊếŧ nam nhân của ngươi'.

Lại không ngờ nữ nhân kia là một kẻ mạnh miệng, không thèm để ý thanh kiếm gác trên cổ nam nhân kia, đại nghĩa lẫm nhiên nói:

"Ngươi muốn gϊếŧ liền..."

Lời còn chưa dứt, liền nghe nam nhân bị kiếm kề vào cổ hô to một tiếng:

"Không thể gϊếŧ! Ta nói! Ở, ở chỗ đó... Nam nhân của nàng ở bên cạnh hai hòa thượng kia..."

Tạ Khuynh âm thầm cười nhạo, không ngờ người bị kề đao lên cổ không phải nam nhân của nữ nhân kia, khó trách nàng không xem trọng, nam nhân của nàng đang ở cạnh hai hòa thượng... Ách, hòa thượng?

Tạ Khuynh nhìn sang bên cạnh, chỉ thấy lão hòa thượng không ăn thịt nữa, cứ như vậy bưng bát nhìn tiểu hòa thượng bên cạnh, mà tiểu hòa thượng thì đang bị một cây chủy thủy lóe ánh sáng lạnh gác lên cổ...

Nam nhân chính quy của nữ nhân kia cưỡng ép tiểu hòa thượng đứng dậy từ trong đám người, hét lớn với đại ca:

"Thả huynh đệ của ta ra, nếu không ta sẽ gϊếŧ tiểu hòa thượng này!"

Tạ Khuynh cảm thấy rất bất ngờ, nam nhân này mở miệng thế mà không phải thả lão bà của ta, mà là thả huynh đệ của ta.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu