Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 243: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Một vị mỹ nhân phong thái yểu điệu đi ngang qua Tạ Khuynh, làn gió thơm tươi mát nhẹ lướt qua làm Tạ Khuynh quả thật muốn đi theo nàng. May mắn sau lưng bị một cánh tay khóa vào trong ngực, che lại mắt nàng, còn thuận tiện cướp đi cây quạt.

Tạ Khuynh bất mãn kéo bàn tay đang che mắt nàng ra, muốn thoát khỏi ***** ai kia, nhưng tránh không thoát.

Thấy vị mỹ nhân phong thái yểu điệu kia đi vào chỗ rẽ, Tạ Khuynh mới tiếc nuối thu hồi ánh mắt. Cao Tấn nhìn bộ dạng thấy sắc nổi lòng tham này của nàng, dùng quạt xếp che khẩu hình, thấp giọng trêu chọc bên tai nàng:

"May mắn nàng là nữ."

Nếu là nam, không biết sẽ háo sắc thành cái dạng gì. Cao Tấn nghĩ thế.

Tạ Khuynh lại cây ngay không sợ c.h.ế.t đứng:

"Tới cũng tới rồi, phải xem một chút chứ."

"Ta mang nàng tới ăn cơm, không phải mang nàng đi xem người." Cao Tấn nói.

Tạ Khuynh không sợ, nhún vai:

"Nhìn hoa nhìn cây nhìn mỹ nhân, khác gì nhau đâu?"

Cao Tấn hừ lạnh:

"Không, được, nhìn. Nếu không muốn trở về thì tự quản tốt mắt mình đi."

[ người này có tật xấu à, hay là đang ghen? ]

Cao Tấn thuận miệng đáp: Đọc truyện tại TruyenLau.com

"Ta chính là đang ghen, làm sao? ]

Tạ Khuynh im lặng:

[ ta biểu hiện rõ ràng vậy sao? ]

[ làm sao hắn biết ta đang hoài nghi hắn? ] TruyenLau

Như chứng thực ý nghĩ của Tạ Khuynh, Cao Tấn nửa thật nửa giả đáp:

"Bớt nghĩ đông nghĩ tây đi, chớ mắng ta! Nàng nghĩ cái gì ta đều biết hết!"
Đọc truyện tại TruyenLau.com
[ ôi chao, nổ banh xác! ]

[ không sợ gió lớn đau đầu lưỡi! ]

[ Cao Tấn là con rùa đen vương bát đản. Ta mắng ngươi đó, ngươi làm gì ta? ]

[ có bản lĩnh thì nghe a! ]

Tạ Khuynh căn bản không để cảnh cáo của Cao Tấn vào mắt, trong lòng điên cuồng nghĩ đông nghĩ tây, điên cuồng mắng hắn.

Cao Tấn phát hiện dù bản thân có nghe thấy nàng thầm mắng mình, thì cũng đúng là không thể làm gì thật.

Tạ Khuynh vẻ mặt vô tội:

"Cao công tử, trong lòng ta chỉ có thể đem ngài khen thành đóa hoa, làm sao có thể mắng ngài chứ. Ngài đã lo lắng nhiều rồi."

Cao Tấn: ...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nghẹn một cục tức, Cao Tấn thở dài một hơi, nghiến răng nghiến lợi:

"Vậy, thì, tốt!"

Hai người đang âm thầm cãi nhau, từ trên bậc thang tinh xảo đi xuống một quý phu nhân đeo khăn che mặt. Nàng y phục khéo léo, cử chỉ hào phóng, lúc hành tẩu so với quan gia phu nhân bình thường còn quý phái hơn.

Nếu không phải đây là chỗ đặc thù thì nhìn thấy vị phu nhân này, Tạ Khuynh sẽ cảm thấy như mình bước vào công hầu phủ đệ.

Hình như nàng không thường xuyên xuất hiện ở đại đường, sau khi xuống lầu, mấy cô nương ở đây mặc kệ đang làm cái gì, đều bỏ dở tiến lên hành lễ với nàng.

Phu nhân kia nâng nâng tay, các cô nương mới về lại chỗ cũ.

Nàng nhìn lướt qua hành lang, liền trực tiếp đi về hướng Cao Tấn và Tạ Khuynh, ánh mắt đầu tiên dừng ở Cao Tấn, sau đó rất có hứng thú dừng trên người Tạ Khuynh đánh giá.

Đi đến trước mặt hai người, nàng đoan trang hành lễ, thật sự dùng lễ tiết của phu nhân công hầu phủ đệ mà chào. Vì quá mức chính thức, Tạ Khuynh vội vàng đáp lễ theo bản năng. Cao Tấn tiến lên nâng cánh tay của phu nhân kia đỡ dậy, thân thiết nói:

"Nguyên nương không cần đa lễ."

Hai người cử chỉ thân mật, Tạ Khuynh nhìn rõ trong mắt, khó mà không nghĩ lung tung:

[ ha! Tình nhân cũ a! ]

[ vị phu nhân có khí chất như vậy, sẽ không phải là ngoại thất mà cẩu tử nuôi bên ngoài chứ? ]

[ nếu là ngoại thất, sao cẩu tử không đón nàng ấy vào cung? ]

Cánh tay Cao Tấn lần nữa đặt lên vai Tạ Khuynh, bàn tay vòng đến trước mặt nàng, bụm miệng nàng, ánh mắt đều là cảnh cáo.

Tạ Khuynh cùng hắn bốn mắt nhìn nhau, dùng ánh mắt kháng nghị im ắng giao lưu.

Mê Truyện Dịch

Vị Nguyên nương phu nhân kia mỉm cười nhìn hai người, sau một lúc lâu mới hỏi Cao Tấn:

"Cao lang, ngài còn chưa giới thiệu với nô gia vị công tử này là ai."

Cao Tấn đang muốn mở miệng, Tạ Khuynh một tay giật phăng bàn tay đang che miệng nàng, dùng giọng nam cướp lời:

"Ta là quan nhân của hắn."

Lúc nãy Nguyên nương đã nhìn ra Tạ Khuynh là nữ giả nam, lại không ngờ nàng mở miệng ra lại là giọng đàn ông đến không thể đàn ông hơn nữa. Nguyên nương giữ vững bình tĩnh cũng không khỏi nghi hoặc.

"Các hạ là vị lang quân?" Nguyên nương thăm dò hỏi.

Tạ Khuynh thoải mái gật đầu, dùng giọng nam đáp lời:

"Đương nhiên, không thể giả được!"

"Vậy... Hai vị..." Nguyên nương lại hỏi.

Tạ Khuynh lại tiếp:

"Không có nha, ta là quan nhân của ngài ấy! Cao lang của ngươi đổi khẩu vị rồi. Bây giờ ngài ấy thích kiểu như ta."

Nguyên nương bị Tạ Khuynh nói cho lọt vào sương mù, cũng sắp tin tưởng. Cao Tấn ở bên cạnh nhìn không nổi nữa, kéo cổ tay Tạ Khuynh trực tiếp đi lên lầu, vừa đi vừa nói:

"Nguyên nương đừng nghe nàng. Trích Tinh các trống sao?"

Nghe Cao Tấn nói, Nguyên nương mới phản ứng lại, đi theo hai người lên lầu:



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu