Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 248: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Nhưng Thác Bạt Diên chẳng hề để ý, mỉm cười hỏi:

"Nàng làm sao đòi? Bao giờ đòi? Nếu không thì ngay hôm nay đi. Vừa vặn hôm nay ta rảnh, nàng muốn đòi kiểu gì ta cũng chiều."

Tạ Khuynh chưa bao giờ thấy qua người nào mặt dày vô sỉ như vậy. Cùng loại người này múa mép khua môi chính là tự ngược. Bởi vì vô luận ngươi nói cái gì cũng như nước đổ đầu vịt.

Đã nhìn thấu loại người này, Tạ Khuynh không thèm nói nhảm nữa, ngậm miệng quay lưng đi. Thác Bạt Diên vẫn đi theo nàng. Mắt Tạ Khuynh lóe lên tia sáng, dẫn hắn vào một cái hẻm không người.

Chờ Thác Bạt Diên theo vào rồi, Tạ Khuynh không nói một lời trực động thủ. Thác Bạt Diên không phải đối thủ của nàng, rất nhanh đã bị chế phục, hai cánh tay bắt chéo ra sau lưng:

"Còn dám đi theo thì sẽ không đơn giản như vậy nữa đâu."

Vừa nói xong, mấy thị vệ liền vọt tới bảo hộ Thác Bạt Diên. Thác Bạt Diên không để ý tới uy ***** của Tạ Khuynh, ngược lại nói mấy câu tiếng Bắc Liêu với thị vệ của hắn. Tạ Khuynh lớn lên ở biên quan, có thể nghe hiểu chút chút. Thác Bạt Diên kêu thị vệ đừng quản, lui hết ra, còn nói Tạ Khuynh là nữ nhân của hắn, kêu mấy thị vệ tôn trọng nàng vân vân.

Đối với loại người không biết xấu hổ tự cho là đúng này, bắt hắn cũng cảm thấy sai lầm.

Tạ Khuynh buông tay, đi về hướng mấy thị vệ Bắc Liêu đang đứng ở đầu ngõ nói một câu tiếng Bắc Liêu thông tục dễ hiểu: "Cút!"

Thị vệ Bắc Liêu không dám cản nàng, chỉ có thể nhường đường. Sau khi Thác Bạt Diên được thả vẫn luôn xoa bả vai, dưới ánh mắt chăm chú của bọn thị vệ nói một câu làm người nghe muốn té xỉu:

"Quá đáng yêu!"

Mê Truyện Dịch

Đáng yêu???
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Bọn thị vệ Bắc Liêu xám mặt, không hiểu nổi phẩm vị chủ tử mình.

Thác Bạt Diên hiếm lắm mới gặp được Tạ Khuynh, sao để nàng đi dễ dàng như vậy, tiếp tục đuổi theo, vừa chạy vừa kêu:

"Tạ Khuynh, chờ ta một chút! Ta còn có rất nhiều lời chưa nói với nàng!"

Nhưng mà, Tạ Khuynh nghe thấy sau lưng có tiếng Thác Bạt Diên. Nàng không chút do dự nhảy lên nóc nhà chạy mất.

Thác Bạt Diên đứng dưới đất, nhìn về hướng Tạ Khuynh biến mất, âm thầm nhíu mày. Website TruyenLau.com

Hắn ngược lại không tiếp tục truy đuổi mà xen lẫn vào dòng người trên phố.

Thật ra Tạ Khuynh cũng chưa đi, mà là trốn ở một nóc nhà gần đó, bí mật quan sát Thác Bạt Diên, đợi hắn rời đi mới dám thò đầu ra.

Âm thầm suy tư tại sao Thác Bạt Diên lại xuất hiện ở phụ cận nhà Tô Biệt Hạc. Website TruyenLau.com

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Dù sao chỗ đó cũng không phải phong cảnh thắng địa gì như Tinh Kỳ phường.

Tạ Khuynh muốn đuổi theo Thác Bạt Diên nhìn xem. Nhưng mấy thị vệ Bắc Liêu bên người hắn cũng rất khó chơi. Nàng đơn thương độc mã theo dõi cũng có chút không lý trí, thế là dứt khoát gác sang một bên.

Trên đường mua chút thoại bản, đồ ăn vặt và rượu, Tạ Khuynh lòng vòng hồi phủ Tướng quân.

Vẫn đi cửa sau như cũ, nhảy nhảy vài cái liền đến sân nhỏ của nàng, không kinh động tới ai.

Hôm nay nàng cố ý mua nhiều thêm hai vò rượu, chuẩn bị chờ buổi tối Cao Tấn tới cùng uống.

Buổi chiều nàng ở trong phòng xem thoại bản, uống chút trà, ăn chút đồ ăn vặt. Đợi đến khi mặt trời sắp ngã về tây thì thu thập tàn cuộc một chút, nhất là mấy món ăn vặt, lặng lẽ giấu đi, tránh lúc Cao Tấn tới lại lải nhải.

Lúc Thái thị phái người mang hộp cơm tới, nha hoàn đặt xuống liền đi ngay. Tạ Khuynh mang hộp cơm vào phòng, đem mấy món bên lấy ra, thêm một đĩa trái cây, thêm chút hoa quả khô và hai vò rượu lên bàn.

Chuẩn bị xong hết thảy, nàng an vị dưới đèn vừa lật sách vừa chờ Cao Tấn.

Thỉnh thoảng chỉnh vị trí bầu rượu một chút, tưởng tượng khung cảnh tối nay nàng uống gục Cao Tấn, Tạ Khuynh nhịn không được nhếch khóe miệng.

Nhưng Tạ Khuynh chờ từ hoàng hôn đến đêm khuya, ngồi trước cửa sổ phía Tây nhô đầu ra mấy lần, Cao Tấn vẫn không xuất hiện.

Đợi thêm một lát, Tạ Khuynh buồn ngủ, dứt khoát không đợi nữa, tắt đèn trèo lên giường.

Nhưng đêm nay nàng lật qua lật lại, cảm giác như mình ngủ thiếp đi mà đầu óc vẫn chưa bao giờ ngừng. Từng giấc mơ nối tiếp nhau, loạn thất bát tao, muôn hình vạn trạng.

Trong tất cả những giấc mơ đó, cái cuối cùng là đáng sợ nhất. Bởi vì nàng thấy Cao Tấn một tiễn xuyên tim, đính lên long ỷ của hắn, m.á.u chảy đầy đất.

Tạ Khuynh bừng tỉnh, toàn thân ướt mồ hôi lạnh. Nàng nhìn xung quanh, trông thấy trời đã sáng, mà giường thì không có vết tích có người thứ hai.

Đêm qua Cao Tấn không đến.

Vùi mặt vào tay xoa mấy cái, Tạ Khuynh xuống giường tìm một bộ y phục sạch sẽ, nhảy khỏi tường tìm khách ***** tắm rửa.

Lúc ngồi trong thùng tắm, nàng vẫn nhịn không được nhớ lại giấc mộng kia.

Quá m.á.u me, quá đáng sợ. Dù chỉ là nhớ lại vẫn khiến toàn thân Tạ Khuynh đang ngâm trong nước nóng trở nên lạnh ngắt.

Lo lắng không biết có phải Cao Tấn trong cung đã xảy ra chuyện.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu