Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 226: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cao Tấn nói:

"Vậy cùng ăn đi, ăn xong lại tìm cũng không muộn."

TL Kỳ không ngờ là mình sẽ được mời, chưa biết nên nhận lời hay cự tuyệt. Cao Tấn cũng không cho hắn cơ hội suy nghĩ, nắm tay Tạ Khuynh đi vào tiệm bánh.

Tạ Khuynh đi đằng trước, quay đầu lại vẫy vẫy tay với TL Kỳ, để hắn đừng khách khí mà đuổi theo. Lúc này TL Kỳ mới hoàn hồn.

Ba người vừa bước chân qua ngạch cửa, đã nghe thấy ngoài tiệm truyền đến tiếng kinh hô:

"Cao công tử? Tạ nương tử?"

Cao Tấn và Tạ Khuynh nhìn nhau, cảm thấy 'Cao công tử cùng Tạ nương tử' này rất có thể gọi hai người.

Quay đầu nhìn lại, trông thấy một người thanh niên anh tuấn, mặc quần áo thư sinh, chen chúc khỏi đám người, không ngừng phất tay chạy tới chỗ ba người họ, toàn thân trên dưới đều tản ra loại kích động 'tha hương ngộ cố tri'.

[ con hàng này cũng tới? ]

[ khá lắm, đủ một bàn mã điếu. ]

Thác Bạt Diên nhập gia tùy tục, cởi đi phục sức truyền thống của Bắc Liêu, mặc vào y phục Lễ triều. Khí chất xuất chúng, ăn nói bất phàm, khẩu âm không có nửa điểm ngoại tộc. Nếu không biết rõ hắn thì thất sự là không nhìn ra.

Hắn ba chân bốn cẳng vọt tới chỗ Cao Tấn và Tạ Khuynh, TL Kỳ nhích sang hai bước nhường chỗ cho hắn.

"Thật là các ngươi. Cao công tử dẫn Tạ nương tử đi chơi à? Đời người khó gặp, thật sự quá trùng hợp." Thác Bạt Diên mỉm cười chắp tay chào hỏi.

Cao Tấn và TL Kỳ chào đáp lại, Cao Tấn nói:

"Quả thật trùng hợp, Thác Bạt huynh đệ tới dạo phố?"

Thác Bạt Diên cười sang sảng, phe phẩy quạt xếp trong tay, phong lưu phóng khoáng thừa nhận: Đọc truyện tại TruyenLau.com

"Đúng vậy, Cao công tử. Đã sớm nghe nói Tinh Kỳ phường của Lễ triều kinh đô bao hàm toàn diện. Tại hạ đã sớm mong ngóng, không ngờ có thể gặp được hai vị ở chỗ này. Không bằng tại hạ làm chủ, mời mấy vị đi nhã gian uống một chén rượu, được chứ?"

Tạ Khuynh thầm mắng:

[ uống cái đầu ngươi! ]

[ lão tử muốn ăn bánh hồ đậu. ]

"Uống rượu thì thôi vậy. Nếu Thác Bạt huynh đệ nguyện ý, cùng chúng ta vào tiệm này đi." Đọc truyện tại TruyenLau.com

Cao Tấn hoàn toàn cảm nhận được sự bức thiết của Tạ Khuynh với bánh hồ, đương nhiên sẽ không để nàng thất vọng.

Quả nhiên, hắn vừa nói ra, Tạ Khuynh liền thầm khen trong lòng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

[ cẩu tử, làm tốt lắm! ] Website TruyenLau.com

Vốn dĩ Thác Bạt Diên chỉ nghĩ tương thỉnh không bằng ngẫu nhiên gặp, muốn tìm cách thân cận với Cao Tấn thôi. Mời khách ở đâu, ai mời, cũng không quá quan trọng. Nếu Cao Tấn đã mở miệng thì hắn cũng không thể chê, sảng khoái đáp ứng.

Lát sau, bốn người cùng ngồi vào một bàn trong tiệm bánh.

Tiệm này mở nhiều năm rồi, đồ đạc bày biện cũ kỹ. Lúc này là giờ cơm nhưng khách trong tiệm cũng không nhiều lắm. Đương nhiên tiểu nhị ở đây cũng không nhàn nhã như ở Thiên Hương lâu, vừa tiếp khách vừa làm việc. Sau khi hỏi bốn người muốn dùng gì, tiểu nhị đặt ấm trà cùng vài cái chén xuống liền xuống sau bếp bận rộn.

Bốn người một bàn, Cao Tấn hai tay ôm ngực, TL Kỳ hai tay chống đùi, Thác Bạt Diên nhàn nhã phe phẩy quạt trong tay. Tuy rằng mọi người đều mang dáng vẻ hòa khí, nhưng không gian lại trở nên xấu hổ một cách thần kỳ.

Tạ Khuynh lướt qua khuôn mặt ba người, cầm lấy ấm trà và chén trà, rót cho mình rồi vô thức uống một ngụm, sau đó rất tự nhiên đưa tới trước mặt Cao Tấn.

Cao Tấn nâng chén trà đặt ở chóp mũi nhẹ ngửi hai cái, nhưng lại không uống. Tạ Khuynh thấy vậy, nói:

"Hương vị bình thường, lang quân tạm uống một chút."

Cao Tấn nhếch khóe miệng mỉm cười, giống như là nể mặt mũi của Tạ Khuynh uống một ngụm, vẫn chưa đưa ra đánh giá gì với hương vị của trà. Nhưng chỉ với việc hắn không uống ngụm thứ hai cũng đủ biết hương vị không quá tốt.

Tạ Khuynh thấy hắn uống mới tự rót cho mình một chén. Nàng đặt ấm trà về chỗ cũ, nói với TL Kỳ và Thác Bạt Diên:

"Hai vị tự nhiên."

Thác Bạt Diên nhìn bốn phía một vòng, không quá vừa lòng với hoàn cảnh tiệm nhỏ này, chẳng qua Cao Tấn đã mở miệng mời nên hắn phải cố mà vào, chứ uống trà thì không cần.

Dù là TL Kỳ rộng lượng rót trà cho cả hai, rồi đặt trước mặt hắn. Hắn cũng chỉ dùng nan quạt gõ gõ xuống mặt bàn cảm tạ, chứ không có ý tứ muốn động tới chén trà.

Thấy hắn như vậy, TL Kỳ hừ lạnh một tiếng, không quan tâm, uống trà của mình.

Thác Bạt Diên phe phẩy cây quạt hỏi Tạ Khuynh:

"Tạ nương tử chăm sóc Cao công tử phải gọi là cẩn thận tỉ mỉ từng chút, phu thê tình thâm. Thật làm người ta ghen tị."

Tạ Khuynh không hiểu:

"Thác Bạt công tử thấy chỗ nào cẩn thận tỉ mỉ?"

Mê Truyện Dịch

[ cái ghế Cao Tấn đang ngồi vốn có mấy giọt dầu, ta cũng không thèm nói với hắn. ]

[ nói ta cẩn thận tỉ mỉ? Mắt mù sao? ]

Tạ Khuynh nghĩ thầm. Mặt Cao Tấn biến sắc, đứng không được ngồi không xong.

Thác Bạt Diên nói:

"Trà có dễ uống hay không, ngài cũng chủ động thử trước thay Cao công tử, cái này còn chưa được tính là cẩn thận tỉ mỉ sao?"



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu