Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 291: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Sáng sớm hôm sau, Tạ Khuynh lại thử dậy trên long sàng,

Quần áo hoàn chỉnh.

Mê Truyện Dịch

Buộc n.g.ự.c hoàn chỉnh.

Qυầи ɭóŧ hoàn chỉnh.

Kiểm tra xong, rất tốt.

Tạ Khuynh thừa dịp Cao Tấn không có ở đây, chui tọt vào Thiên điện, lúc rửa mặt còn thuận tiện đổi thuốc đổi băng vải.

Vết thương đã dần dần khép lại, Tạ Khuynh nhìn vết thương quá mau lành của mình, không khỏi cảm khái thuộc tính hồi phục của bản thân. Ngay cả khi nàng 'nhớ thì bôi thuốc không nhớ thì bỏ xó' mà vết thương này cũng không nhiễm trùng, không sinh mủ, sạch sẽ khép lại. Thật tuyệt.

Thay băng vải, rửa mặt xong, Tạ Khuynh lần nữa hóa trang thật tốt, sau đó nằm dài trên giường lười biếng ngủ bù, chờ lát nữa tỉnh lại tiếp tục nấu thuốc.

Tuy nói hôm qua nàng bị một câu 'Thị tẩm' của Cao Tấn đùa bỡn, nhưng vì tránh những phiền toái không cần thiết, nàng vẫn nên tận lực không xuất hiện trước mặt Cao Tấn vào ban ngày. Dù sao tên kia thần trí mơ hồ, luôn xem nàng là Tạ Nhiễm, mặc kệ hắn nói thật hay giả, đối với Tạ Khuynh mà nói đều không phải chuyện gì tốt.

Nàng luôn cảm thấy Cao Tấn đã phát hiện gì đó, có lẽ hắn đang hoài nghi Bình An là Tạ Nhiễm, cho nên mới thăm dò đủ kiểu.

Nhưng dò xét thì thế nào, chỉ cần Tạ Khuynh không thừa nhận, không bị vạch trần ngay tại chỗ, ai cũng không thể chứng minh thân phận nàng.

Theo lý mà nói, Tạ Khuynh quay về gặp được Cao Tấn, xác định được tình huống của hắn không có nguy hiểm tới tính mạng là có thể rời đi. Nhưng hiện tại nàng không thể, bởi vì cổ độc của Cao Tấn cần m.á.u nàng mỗi ngày, muốn chạy cũng phải đợi hắn uống hết bảy bộ thuốc rồi mới tính.

Khoảng thời gian uống thuốc này, nàng có thể tránh liền tránh, chờ độc của Cao Tấn giải, thoát ly hiểm cảnh, Tạ Khuynh muốn chạy lúc nào cũng được.

Thế là, cứ việc Minh Trạch cung chỉ hai người ở, nhưng ban ngày cơ bản không gặp mặt, ai làm chuyện người nấy. Đến giờ Tý ban đêm, Tạ Khuynh liền đúng giờ xuất hiện nhìn Cao Tấn uống thuốc, sau đó bồi hắn sốt đến nửa đêm, ngày thứ hai lại tiếp tục tỉnh lại trên long sàng, tiếp tục biến mất, vòng đi vòng lại.

Rốt cục đã tới ngày uống bộ dược cuối.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cũng chính là ngày đó, trong ngoài kinh thành thổi kèn lệnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Vào buổi tối, binh mã ngũ thành tràn vào thành, ở trên đường xua đuổi bách tính về nhà, hạ mệnh lệnh 'ra khỏi nhà xem nha phản tặc, lập tức gϊếŧ không tha', các tướng sĩ binh phòng trong thành cấp tốc chiếm lĩnh từng cứ điểm quan trọng trong thành, chờ loạn quân công thành. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Tiếng kèn vang, trên cửa thành phất phơ cờ hiệu, mười sáu cửa thành đều đóng kín. Mà ngoài thành, hỏa lực của Hằng vương Cao Dũng bày trận, chờ tín hiệu của nội ứng trong thành, hắn liền dẫn binh đạp phá cửa thành, xông thẳng tới cung cấm.

Mẫu phi hắn thân phận thấp kém, không có mẫu tộc ủng hộ, khiến cho hắn trở thành vị Hoàng tử không được coi trọng nhất trong đám Hoàng tử. Từ nhỏ hắn đã nhìn Cao Tấn được sủng ái hơn cả Thái tử, lại nhìn tận mắt Cố gia rơi đài, Cao Tấn bị nâng trên đám mây rơi vào vũng bùn, kết cục còn thảm hại hơn hắn, bị phụ hoàng sung quân đến Tịnh Châu chim không thèm ị.

Vốn tưởng Cao Tấn đời này đã không còn cơ hội xoay người, không ngờ chỉ mấy năm ngắn ngủi, hắn đã đem thuộc hạ cũ của Vũ Định hầu thua nạp hơn phân nửa về dưới trướng, đánh vào kinh thành, đem phụ hoàng cùng Thái tử song song ép chết, rồi đăng cơ.

Cao Dũng tự hỏi mình không kém hơn Cao Tấn chỗ nào, chuyện Cao Tấn có thể làm được, hắn cũng có thể làm được. Hắn chỉ thua Cao Tấn ở chỗ binh lực ủng hộ.

Bởi vậy khi Bắc Liêu đưa ra ý muốn xuất binh giúp đỡ, Cao Dũng cơ hồ không do dự đã đáp ứng. Có Bắc Liêu ủng hộ, Cao Dũng cảm thấy mình như hổ thêm cánh, việc thay thế Cao Tấn đã nằm trong bàn tay, tối nay chính là lúc hắn xưng vương! Nguồn copy từ TruyenLau.com

Trông thấy tín hiệu công thành, Cao Dũng hạ lệnh:

"Công thành."

Ngàn vạn binh lực chen chúc dưới thành, mũi tên của cung binh trên thành rơi xuống như mưa. Nhưng dù là thế, quả nhiên cũng không ngăn được binh lực dũng mãnh của Hằng vương.

Tạ Đạc một thân khôi giáp ở trên cửa thành ra lệnh, mũi tên của cung binh theo hiệu lệnh của hắn mà *****, quan binh thủ thành bị đá dưới thành ném trúng, m.á.u trên trán chảy ồ ạt. Nhưng hắn cũng không để ý, đi tới bên cạnh Tạ Đạc bẩm báo:

"Thiếu Tướng quân, thế công của địch quá mạnh, chỉ dựa vào cửa thành của chúng ta không thể chống được nhiều người như vậy a."

Tạ Đạc hô to:

"Chống không được cũng phải chống! Cửa còn người còn, cửa sập người vong!"

Các binh sĩ trên cửa thành nghe câu này liền hô to theo đáp lời, một tiếng tiếp một tiếng, ngay cả Hằng vương ở hậu phương đằng xa xem chiến cũng nghe thấy rõ ràng, cười lạnh:

"Không biết tự lượng sức!"

Hắn đã sớm nắm được bản đồ bố phòng binh lực trong thành, biết thủ vệ Tân Thành môn tối nay yếu kém nhất, chỉ hai trăm quan binh thủ thành, làm sao ngăn được hơn vạn tinh binh của hắn?



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu