Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 406: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Nói xong muốn hất tay Thái thị ra, ai ngờ Thái thị tóm quá chặt, Tạ Khuynh hất mãi không được.

"Khuynh nhi! Ngươi phải biết rằng, đây không phải là giúp ta! Đây là giúp Tạ gia, giúp phủ Tướng quân, ngươi *****̃ng họ Tạ, chẳng lẽ ngươi hi vọng Tạ gia bị người khác đè đầu cưỡi cổ hay sao?" Thái thị nói lời thấm thía.

Tạ Khuynh hoàn toàn không đi theo kịch bản của bà:

"Hy với chả vọng, cũng bị đè đầu cưỡi cổ ngần ấy năm rồi, ngài còn chưa thích ứng được à?"

Thái thị nghẹn họng, rất muốn xé toạc cái miệng ăn nói không biết lựa lời này của Tạ Khuynh.

"Có cơ hội xoay người thì ai không muốn chứ? Đúng không?"

Thái thị kéo Tạ Khuynh ngồi xuống, thuyết phục:

"Mấy năm qua ngươi không về, trên tay đại nương không có người khác, bị khi dễ, năm nay vừa vặn có ngươi ở đây, ngươi còn có thể trơ mắt nhìn người khác khi dễ đại nương sao?"

Tạ Khuynh không nói chuyện, chỉ dùng ánh mắt liếc qua Thái thị, lúc này vô thanh thắng hữu thanh.

Chỉ cần Thái thị có não, nhất định sẽ cảm nhận được chân tình thật cảm trong đôi mắt Tạ Khuynh -- nàng có thể.

"..."

Thái thị âm thầm cắn chặt răng.

Bất quá một người trời sinh khéo léo như bà há có thể vì chút kíƈɦ ŧɦíƈɦ như vậy mà từ bỏ mục đích, bà chính là một nữ nhân vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn đấy!

Trọng chỉnh sĩ khí tiếp tục khuyên, lúc này còn tiện thể đưa lên ít 'Hoa quả khô' :

"Chỉ cần ngươi chịu giúp đại nương thắng cuộc thi đánh cúc, đại nương sẽ cho ngươi con ngựa tốt nhất, gậy đánh cầu tốt nhất, trang bị tốt nhất, sau khi thắng... Thưởng thật lớn!"

Tạ Khuynh đối với ngựa tốt nhất, gậy đánh cầu tốt nhất, tranh bị tốt nhất đều không có hứng thú, nhưng mà phần thưởng lớn kia thì... Đọc truyện tại TruyenLau.com

"Thưởng cái gì?"

Nói sớm để nàng còn suy xét a.

Thái thị giơ ba ngón tay, dùng giọng điệu như nói chuyện với người nhà quê chưa hiểu việc đời để nói với Tạ Khuynh:
Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Ba trăm lượng. Thêm một đôi trâm trân châu."

Lông mày bên phải của Tạ Khuynh nhảy lên một cái, có chút không vừa ý: "Ba trăm lượng? Còn chưa đủ mua hai vò rượu nữa, đại nương đùa ta hả?"

Thái thị chấn kinh:

"Rượu ngươi mua làm bằng vàng sao? Ba trăm lượng có thể mua mấy ngàn vò Điêu hoa bạch, tửu trang còn mang tới tận cửa!" TruyenLau.com

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tạ Khuynh không muốn để ý đến bà, giải quyết dứt khoát nói:

"Trâm trân châu ngài giữ lại chơi đi, ba ngàn lượng, ta thắng cho ngài! Được thì viết giấy cam kết, không được thì ta đi ngay."

Thái thị bị Tạ Khuynh dùng công phu sư tử ngoạm làm cho muốn chửi ầm lên, bà chưa bao giờ thấy ai mặt dày vô sỉ như vậy!

Bà thật sự muốn phun ngụm nước bọt rồi bảo Tạ Khuynh cút, ba ngàn lượng để thuê nàng ta đi đánh cúc hả? Ba ngàn lượng đó mua cái mạng quèn của nàng ta luôn còn được! Đi ra ngoài tìm sát thủ cũng chỉ năm mươi lượng, nàng ta há miệng liền đòi ba ngàn lượng...

Thái thị đỡ trán.

Thánh thần thiên địa ơi!

Lão già Tạ Viễn Thần này cho nàng ta ăn cái gì mà lớn lên đáng ghét như vậy!

Tạ Khuynh nói đi là đi, không chút do dự.

Nàng bước ra khỏi chủ viện, mắt thấy sắp bước ra cửa thuỳ hoa, Thái thị mới đuổi theo, nộ khí rào rạt nói:

"Nếu ngươi không thắng được, xem ta có lột da ngươi ra không!"

Tạ Khuynh dừng bước, mặt mũi viết đầy mấy chữ cung hỷ phát tài:

"Không dám."

Thế là, dưới sự yêu cầu mãnh liệt của Tạ Khuynh, gọi sư gia của phòng thu chi tới viết giấy cam kết, nêu rõ Thái thị mời Tạ Khuynh vào đội đánh cúc, nếu thắng trận trong Noãn Đông yến năm nay, tiền thưởng ba ngàn lượng.

Tới phiên hai người ký tên lăn dấu tay, Tạ Khuynh đắc ý mà ký xuống, thấy Thái thị cau mày sững sờ nhìn chằm chằm chữ ba ngàn lượng trên tờ cam kết, cánh tay lên lên xuống xuống đến mấy lần, chính là không nỡ ấn xuống.

Tạ Khuynh nhìn mà nóng lòng sốt ruột, lúc Thái thị do dự lần nữa, Tạ Khuynh nắm lấy tay của bà, trực tiếp *****, dấu tay đỏ tươi xuất hiện trên giấy, Thái thị nhìn mà đứt ruột.

Ký xong thì đã thành cam kết, Tạ Khuynh cầm tờ của mình, hành lễ cáo lui với Thái thị, thổi một điệu dân gian của biên quan, hoan hoan hỉ hỉ rời khỏi chủ viện.

Thái thị phải nói là hối hận, bình thường lên kiệu cũng cần người đỡ mà nay bỗng nhiên sức lực lớn vô cùng, tay không bẻ gãy cây bút lông trong tay, phát ra một tiếp 'rốp' thâm thúy.

Tiên sinh phòng thu chi viết giấy cam kết thấy chủ mẫu tức giận, làm sao dám lưu lại nữa, hỏa tốc thu dọn bút mực giấy nghiên rời đi.

Thái thị quẳng cây bút gãy làm hai đoạn xuống đất, cố gắng hít sâu bình phục tâm tình.

Thôi, chưa chắc nàng ta sẽ thắng!

Đội đánh cúc dưới tay của Hàn quận thái phi chính là niềm kiêu ngạo ở kinh thành, đoạt quán quân liên tục suốt tám năm, không có địch thủ, Tạ Khuynh... Dựa vào cái gì mà thắng được?

Nói đến cùng, Thái thị căn bản không phải muốn Tạ Khuynh đi thắng cuộc thi đấu này cho bà, mà chỉ cần nàng tham gia Noãn Đông yến, bây giờ xác định nàng sẽ tham gia, cũng xem như Thái thị đạt được mục đích. Về phần ba ngàn lượng kia... Kích cúc đội nằm dưới sự khống chế của bà, đến lúc đó bà ra lệnh một tiếng, khiến người khác không phối hợp, Tạ Khuynh đơn thương độc mã có lợi hại hơn nữa, thắng được thì có quỷ!

Mê Truyện Dịch



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu