Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 368: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Thẳng đến một lúc lâu, trong phòng bếp không còn động tĩnh gì nữa, chỉ có thanh âm tức giận của Cao Tấn vang lên ở cửa sân hậu viện:

"Đi ra ăn cơm."

Thái độ rất ác liệt, giá mà bụng Tạ Khuynh không quá đói, nàng sẽ cho hắn ăn bơ.

Lắp bắp bước vào cửa phòng bếp, Cao Tấn đem vò rượu TL Kỳ mang tới chuyển vào phòng bếp, bóc hết mấy thổ phong bên trên. Tạ Khuynh một lời khó nói hết chỉ vào những vò rượu:

"Sao ngươi lại mở hết ra? Đây đều là rượu ngon, quý lắm đó, ta còn định để dành từ từ uống mà."

Cao Tấn hừ lạnh, cầm vò rượu cuối cùng phủ đầy bụi lên, ngay trước mặt Tạ Khuynh mở nắp ra, đặt qua một bên.

Đối với hành vi phản nghịch này của Cao Tấn, Tạ Khuynh trừ lắc đầu cũng chỉ là lắc đầu.

Cao Tấn bưng vò rượu uống một ngụm, chỉ cảm thấy rượu này vào miệng cam liệt, tinh khiết nồng hậu, xác thực là rượu ngon. Thấy Tạ Khuynh cứ nhìn chằm chằm mấy vò rượu bị bật nắp, Cao Tấn dùng chiếc đũa gõ gõ lên vò rượu, phát ra thanh âm keng keng thu hút sự chú ý của Tạ Khuynh.

"Êy, ta cực khổ làm một bàn đồ ăn lớn như vậy, ngươi nhìn cũng không nhìn một cái, chỉ chăm chăm vào mấy vò rượu này, có phải hơi quá đáng rồi không?" Cao Tấn nói.

Tạ Khuynh dời ánh mắt khỏi vò rượu, nhìn thoáng qua bàn thức ăn, thật đúng là một bàn lớn, chưng xào nấu, thế mà hơn cả mười mấy món, phủ đầy cái bàn hành quân.

Hai chiếc đũa được đưa tới trước mặt Tạ Khuynh, cơn giận của Cao Tấn còn chưa tan:

"Thật không biết đời trước thiếu ngươi cái gì."

Tạ Khuynh tiếp nhận đôi đũa, yên lặng gắp một miếng thịt đưa vào miệng, tâm tình lập tức được thắp sáng. Nàng chỉ vào món đồ ăn đó, liên tục tán dương:

"Ăn ngon ăn ngon. Thịt này ăn quá ngon."

Được khen, sắc mặt Cao Tấn mới tốt một chút.
TruyenLau
Hai người ngồi xuống ăn cơm, Tạ Khuynh nếm mỗi món một miếng, rồi đưa ra những đánh giá a dua nịnh hót đúng trọng tâm.

Nếm xong hết các món, tâm tư của Tạ Khuynh lại đặt lên mấy vò rượu, đưa tay ra lấy thì bị Cao Tấn ngăn lại:

"Ăn cơm trước. Trong bụng trống trơn, muốn uống say sao?" TruyenLau.com

Tạ Khuynh liếc mắt sang mấy vò rượu, nói:

"Nhiều thêm mấy hũ nữa cũng không say nổi."

Cao Tấn kiên trì:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Ăn cơm chiều, mới cho uống."

Tạ Khuynh không lay chuyển được hắn, chỉ có thể tòng mệnh, bưng bát cơm lên chuyên tâm ăn. Tay nghề của Cao Tấn không thể gọi là đỉnh của chóp, nhưng mấy món thường ngày vẫn làm rất được. Tạ Khuynh ăn tận hứng, hai người thỉnh thoảng trò chuyện về chủ đề ăn uống, ánh đèn nhỏ trong phòng bếp này ấm áp suиɠ sướиɠ, giống như bao ánh đèn của những gia đình bình thường trên thế gian.

Ngoan ngoãn ăn cơm xong, Tạ Khuynh mới duỗi tay về phía Cao Tấn, ánh mắt nhìn mấy vò rượu trên bếp lò sau lưng hắn.

Cao Tấn buông bát đũa, lúc đứng lấy rượu, thuận đường lấy khăn cho Tạ Khuynh lau dầu mỡ trên miệng.

Tạ Khuynh được uống rượu như ý nguyện, liên tiếp uống hai ngụm lớn, mùi rượu nồng đậm giúp vị giác của nàng thỏa mãn một trăm phần trăm.

Bất quá đại khái là vì ăn no nên Tạ Khuynh mới uống được nửa vò đã ngưng.

"Ngươi nó ngươi có lãng phí hay không, nhiều rượu như vậy đều mở nắp ra hết rồi, tranh thủ thời gian che lại đi, để đó mai mốt ta còn uống.

Sau khi phát hiện mình không uổng nổi, việc đầu tiên Tạ Khuynh làm là đậy nắp mấy vò rượu lại, mặc dù không còn thổ phong nhưng nắp rượu cũng có thể che kín được chút chút.

Cao Tấn từ chối cho ý kiến, lúc Tạ Khuynh đi đậy nắp vò rượu, hắn yên lặng đứng dậy thu thập chén đũa trên bàn. Tạ Khuynh ôm mấy vò rượu đến một nơi hẻo lánh trong phòng, trông thấy Cao Tấn dọn bát, trong lòng có chút băn khoăn, đi tới nói:

"Ngươi nấu cơm, ta rửa chén."

Cao Tấn không khách khí, trực tiếp đặt bát đũa đang dọn dang dở xuống, vừa lau tay vừa hỏi:

"Ngươi làm được không?"

Tạ Khuynh cười nói:

"Cái gì mà ta làm không được? Chỉ là muốn làm hay không thôi."

Cao Tấn nghe vậy ngồi bên cạnh bếp lò, bưng vò rượu hắn đang uống dở lên, vừa uống từng ngụm nhỏ vừa nhìn Tạ Khuynh thu dọn bát đũa.

Tạ Khuynh đặt đồ ăn thừa vào mâm, bát đũa thì cho vào bồn gỗ lớn, dọn đến bên giếng ngoài phòng bếp.

Mê Truyện Dịch

Nàng ra ngoài rửa chén, Cao Tấn liền ôm vò rượu ngồi lên ngạch cửa, yên lặng nhìn nàng.

Tạ Khuynh cảm nhận được ánh mắt của hắn, có chút mất tự nhiên, nhưng nàng không nói gì, vùi đầu rửa chén.

Giữa hai người phảng phất như có một nỗi buồn biệt ly đang lên men ấp ủ, nhất là Tạ Khuynh, nghĩ đến bữa cơm tối nay là bữa cuối cùng đời này hai người ngồi ăn với nhau, lòng Tạ Khuynh có gì đó nghẹn lại, phải hít sâu mấy hơi mới dịu bớt.

Nàng muốn Cao Tấn nói gì đó với nàng, tâm sự việc nhà, thậm chí cãi nhau, nội tâm nàng cũng dễ chịu hơn một chút.

Nhưng Cao Tấn đột nhiên như bị câm, một câu cũng không nói, an vị ngồi trên ngạch cửa uống rượu.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu