Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 300: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tạ Đạc chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, mắt thấy thân thể mình sắp đụng vào thân cây, với lực đạo này, không c.h.ế.t cũng phải tàn phế.

Không ngờ tới hắn nhất ngữ thành châm, lão Tạ có lẽ phải chuẩn bị sinh nhi tử lần nữa.

Một giây trước khi thân thể Tạ Đạc đụng vào đại thụ, bên hông bị kéo căng. Một đầu Phi thiên trảo móc lấy đai lưng của hắn, dùng khí lực cực lớn kéo hắn khỏi thân cây. Dưới tác động của lực kéo kia, Tạ Đạc chỉ bị ngã xuống đất, lăn hai vòng trong cống rãnh ven đường.

Thật là đủ chật vật, nhưng ít ra bảo vệ được cái mạng nhỏ.

Tạ Đạc toàn thân đầy bùn bò lên từ cống rãnh, muốn nhìn vị ân công cứu lấy một mạch hương hỏa Tạ gia.

Là một nam nhân cưỡi ngựa, bóng dáng cao cao gầy gầy. Tạ Đạc cảm thấy tấm lưng kia có chút quen thuộc, lại có chút lạ lẫm, rất kỳ quái.

Cúi đầu nhìn Phi thiên trảo trong tay, thứ này cũng rất kỳ quái.

Là công cụ lúc binh lính đánh giặc dùng để leo tường thành. Vị ân công này ăn mặc thường phục, không giống người hành quân đánh giặc. Vậy vì sao hắn lại mang theo khí cụ công thành trong người?

Nhưng bất kể thế nào, ân công cứu được Tạ Đạc vẫn là sự thật không thể chối cãi. Ơn cứu mạng, đương nhiên thiên ân vạn tạ.

"Đa tạ ân công cứu giúp. Dám hỏi ân công tôn tính đại... Ách."

Đủ loại bí ẩn đều được cởi bỏ lúc Tạ Đạc khập khiễng đi đến trước ngựa ân công, chắp tay cảm tạ. Hắn ngây ngẩn cả người.

Vị ân công này, có một khuôn mặt đại ma vương. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Dù cho gương mặt ân công có một cái bớt cực xấu và sẹo mụn như sao trên trời, cũng không thể ngăn cản Tạ Đã nhận ra hình dáng của nàng.

"Ngươi --"

Tạ Đạc hồi phục lại từ trong khiếp sợ, chỉ vào Tạ Khuynh ngồi trên lưng ngựa, thiên ngôn vạn ngữ, muốn nói lại thôi.

"Ngậm miệng."
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Không đợi Tạ Đạc nói thành câu, Tạ Khuynh đã bá khí quát cho hắn im.

Nàng vẫn dùng giọng nam. Nhưng Tạ Đạc vốn biết nàng có kĩ năng này. Vì vậy càng thêm xác định thân phận nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tạ Khuynh thật vất vả chạy khỏi kinh thành đề phòng sâm nghiêm, đến cả Phi thiên trảo cũng lấy ra dùng. Ai ngờ, vừa ra khỏi thành liền thấy tín hiệu cầu cứu, phương hướng cũng vừa vặn nhất trí với quan đạo nàng muốn chạy, liền giục ngựa tới nhìn một cái. Không ngờ vừa tới nơi đã nghe Tạ Đạc nói với tên ngốc tử vô địch cái gì mà lão Tạ càng già càng dẻo dai, còn có thể sinh thêm nhi tử.

Nhìn thấy hắn bị tráng hán kia quăng ra ngoài, vì tránh cho lão Tạ tuổi già mất con, Tạ Khuynh chỉ có thể nhận mệnh cứu người. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Thác Bạt Diên mượn ánh trăng nỗ lực nhìn xem người tới là ai, thế nhưng hiểu biết của hắn với Tạ Khuynh không sánh được với phụ tử Tạ gia, chỉ mơ hồ nhìn ra trên mặt người kia có cái bớt đỏ như máu, những cái khác không rõ lắm.

"Thiếu Tướng quân, vị tráng sĩ đơn thương độc mã này sẽ không phải là viện binh của các ngươi chứ? Ta thật đúng là quá thất vọng. Các ngươi nhiều người như vậy đều không phải đối thủ của A Thạch Tới, thêm một kẻ nữa thì dùng được gì?"

Thác Bạt Diên vẫn ở đằng kia nói không ngừng, muốn lặp lại trò cũ với Tạ Khuynh. Dùng mồm mép phân tán tập trung của nàng, để lúc động thủ nàng không thể chuyên tâm.

Bất quá, hắn tính sai rồi. Chiêu này chỉ hữu dụng với loại tiểu tử mới bước chân vào đời là Tạ Đạc, chứ dùng với Tạ Khuynh thì không có cửa.

Nàng chỉ xem lời của Thác Bạt Diên như đánh rắm, lúc sắp động thủ còn quay đầu đặc biệt nhắc nhở Tach Đạc:

"Đối phó với loại to con mặc nhuyễn giáp đao thương bất nhập này, đánh bừa là ngu xuẩn nhất. Nhìn cho kỹ."

Tạ Đạc phát hiện Tạ Khuynh muốn một mình ra trận, vội vàng nói:

"Hắn thật sự rất mạnh, chúng ta cùng lên."

"Không cần!"

Tạ Khuynh rút chủy thủ trong giày ra, xoay hai vòng trên tay, không chút dài dòng phi thân xuống ngựa, nhẹ lướt về phía trước.

Chỉ thấy Tạ Khuynh đơn thương độc mã đánh về phía mãnh sĩ Bắc Liêu A Thạch Tới, thân thể nàng nhẹ nhàng linh hoạt, như một trận gió khiến A Thạch Tới khó mà nắm bắt. Rõ ràng thấy người ở trước mắt, nhưng khi hắn đưa tay ra bắt, người đã dịch chuyển lên cao.

Mê Truyện Dịch

Tạ Khuynh sạch sẽ lưu loát đạp mạnh vào cổ A Thạch Tới, muốn lợi dụng sức eo hất người ngã trên đất. Nhưng A Thạch Tới đứng rất vững, trên eo Tạ Khuynh có thương tích, không thể phát huy toàn bộ khí lực.

Dù vậy, nàng cũng thành công làm A Thạch Tới lung lay mấy bước, không còn khí thế Thái Sơn khó lay động như trước. Tạ Khuynh nắm chắc thời cơ, chủy thủ trong tay chuyển động hai hướng, trực tiếp kéo khuỷu tay A Thạch Tới.

Thác Bạt Diên nhìn ra được hướng đi của Tạ Khuynh, lớn tiếng ngăn cản: "Đừng."

Nhưng mà câu nói của hắn với Tạ Khuynh chỉ là đánh rắm. Tạ Khuynh giơ tay c.h.é.m xuống không chút hàm hồ. A Thạch Tới gầm lên giận dữ, che một bên khuỷu tay gào thét như dã thú.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu