Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 292: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Mà trong thành có binh mã ngũ thành, chờ lúc bọn họ chạy tới, quân đội Hằng vương đã sớm đánh vào Tân Thành môn, hắn tập trung binh lực, một đường gϊếŧ tới hoàng cung.

Hai trăm thủ vệ Tân Thành môn tuy rằng ngoan cường thủ vững, nhưng xác thực không thắng nổi hơn vạn tinh binh công thành. Tạ Đạc cùng phó tướng bị mấy tinh binh leo lên thành gác đao lên cổ uy *****. Tạ Đạc không còn cách nào, chỉ có thể hạ lệnh mở cửa thành.

Vì thế phó tướng phun cho Tạ Đạc một bãi nước miếng, mắng hắn tham sống sợ chết, hạng người sống không có xương*.

Binh mã Hằng vương đại hoạch toàn thắng, lúc Hằng vương đi qua Tân Thành môn, trông thấy Tạ Đạc bị các tinh binh áp chế quỳ gối xuống bên đường, hắn ở trên lưng ngựa ngạo mạn cười nhạo:

"Tạ gia thật đúng là không người kế tục rồi."

Hiển nhiên Hằng vương - một tên loạn thần tặc tử - cũng xem thường Tạ Đạc chỉ có cái mồm đạo lý chứ sống không chút khí tiết.

Dù là kết quả cuối cùng đều là thua, nhưng nếu Tạ Đạc có thể kiên trì đến một binh một tốt, tắm m.á.u chiến đấu hăng hái, cũng không khiến người ta xem thường như thế.

Binh mã Hằng vương thuận lợi vào thành, hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang, sĩ khí như hồng, tưởng như bọn họ đã dẹp xong tòa thành trì này, như Vương gia của bọn họ đã ngồi lên bảo tọa trong điện Kim Loan.

Vạn tinh binh tiến vào từ Tân Hoa môn. Sau khi phát tín hiệu thuận lợi vào thành với người trong kinh thành, bọn họ liền giống như đi vào chỗ không người mà bước trên phố Trường An phồn hoa nhất kinh thành.

Mưu sĩ dưới trướng Hằng vương nhìn bốn phía xung quanh, cảm thấy có chút không đúng, liền hỏi Hằng vương:

"Vương gia, có thể trong thành này có trá."

Cao Dũng nhìn về phía trước, về đội ngũ phảng phất như không thấy điểm cuối, đắc chí vừa lòng, chỗ nào còn nghe lời mưu sĩ:

"Đừng nghi thần nghi quỷ. Tất cả bố cục trong thành chúng ta nắm trong lòng bàn ta. Cửa thành cũng bị chúng ta công chiếm rồi, còn có cái trá gì nữa?"

Mưu sĩ nói: "Phố Trường An này sao không có một ai? Chẳng lẽ dân chúng biết hôm nay chúng ta công thành?"

Hằng vương cười lạnh:

"Ngươi biết cái gì? Thám tử đã sớm đến báo, trước khi Thẩm Thái sư truyền tin cho chúng ta công thành, việc đầu tiên làm là túc thành. Phố Trường An đã sớm được ông ta thanh lý, lúc này mới giúp chúng ta tiến quân thần tốc thẳng một mạch. Ngươi nhìn mấy quầy hàng hai bên đường đi, ngã nghiêng đổ bể, không sai được."

Mưu sĩ nửa tin nửa ngờ, hắn muốn nói phố Trường An này sạch sẽ gọn gàng, không chút dáng vẻ nào như bị đấu tranh thanh lý. Mặt đất không có thi thể, không có vết máu, cũng không có vết nước quét tước tẩy rửa. Còn quầy hàng hai bên đường tuy phần lớn bị đẩy ngã trên đất, nhưng phương hướng nó ngã cũng quá nhất trí rồi...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mà nhà của bách tính trong thành thậm chí còn không đốt đèn, cả tòa thành an tĩnh tới mức quỷ dị. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Nhưng hiện giờ Vương gia chỉ một lòng muốn bức vua thoái vị, căn bản không bình tĩnh mà nghe hắn phân tích những việc nhỏ nhặt này. Nói nhiều chỉ khiến Vương gia không vui, chuyện ngu xuẩn tự chuốc cực khổ này, mưu sĩ như hắn không thích làm.

Trong phòng chữ Thiên của lầu cao nhất khách ***** kinh thành, các cửa sổ mở ra, bên trong không đốt đèn, nhưng bên cửa sổ đáng hai bóng người.

Hai huynh đệ Thác Bạt Xiển cùng Thác Bạt Diên.

Góc nhìn của bọn họ thời khắc này, chính là quân đội Hằng vương thuận lợi thông hành trên phố Trường An.

"Không ngờ năng lực làm việc của Thẩm Thiên Phong vậy mà không tệ. Thật sự nắm được quyền bố phòng kinh thành vào tay. Quân đội Cao Dũng đã vào thành lâu như vậy mà trên phố Trường An vẫn chưa có binh mã của Ngũ thành ti đến ngăn cản." Thác Bạt Xiển vỗ cái bụng nặng trĩu nói với Thác Bạt Diên bằng ngôn ngữ Bắc Liêu. TruyenLau.com

Đối lập với sự lạc quan của hắn, Thác Bạt Diên lại cau mày.

Không đúng, Thẩm Thiên Phong không có khả năng hoàn toàn khống chế Ngũ thành Binh Mã t, ông ta không có bản lĩnh đó.

Nhưng mấy ngày nay hắn đi dạo cả ngày trên từng con phố, cũng không nhìn thấy dấu hiệu thay quân của binh sĩ kinh thành. Nếu nói đại quân đã sớm điều động, sao có thể không chút động tĩnh, binh mã kinh thành Lễ triều thật sự lỏng lẻo tới mức này?

Bỗng nhiên một pháo hoa đưa tin nổ tung trên không, chiếu sáng nửa bầu trời đêm hoàng thành.

Đây là tín hiệu hoàng cung bên kia bắt đầu chính thức bức vua thoái vị. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Thác Bạt Diên tính toán canh giờ, thời gian ước định là giờ Tý, lúc này còn kém nửa canh giờ, sao trong cung đã bắt đầu rồi? Là Thẩm Thiên Phong nóng vội, hay là có ẩn tình khác.

Một phen suy nghĩ qua đi, Thác Bạt Diên nhanh chóng nói với Thác Bạt Xiển:

"Đại ca, tình huống có biến. Chúng ta đi trước đi."

Thác Bạt Xiển không hiểu: "Trò hay vừa mở màn, không xem xong mà đi cái gì?"

"Ta cảm thấy không đúng. Mọi thứ quá thuận lợi." Thác Bạt Diên nói.

Mê Truyện Dịch



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu