Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 220: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tạ Khuynh hiểu được, bởi vì lúc nàng nghe Cao Tấn muốn dùng tù binh đổi chất tử cũng nghĩ như TL Kỳ vậy. Nàng còn như vậy huống chi là TL Kỳ tự thân đánh trận này.

"Ngươi đừng như vậy, cũng chưa chắc sẽ đổi." Tạ Khuynh trấn an.

TL Kỳ ý thức được mình thất thố, bình tĩnh lại, tạ lỗi với nàng:

"Xin lỗi, ta quá kích động."

Tạ Khuynh vỗ vai hắn:

"Xin lỗi cái gì, giả vờ nho nhã. Uống rượu!"

TL Kỳ bật cười, uống liền ba chén, Tạ Khuynh đoạt lại bầu rượu:

"Được rồi được rồi. Chừa cho ta một chút."

Tạ Khuynh đem số rượu còn lại uống cạn, bình luận:

"Đồ ăn trong kinh rất ngon, chỉ có rượu nhạt toẹt."

TL Kỳ nói: Website TruyenLau.com

"Chờ ngươi trở về, mời ngươi đến quán Thập Tam Nương uống rượu."

Tạ Khuynh liên tục gật đầu:

"Tốt, một lời đã định. Ta muốn uống Giấc mộng Nam Kha quý nhất!"
Website TruyenLau.com
Thập Tam Nương có tay nghề ủ rượu đỉnh nhất biên quan, rượu Vong Ưu của nàng vừa mạnh vừa thuần, uống một bình xong, lão bà cũng nhìn không ra, chớ nói chi là phiền não. Còn Giấc mộng Nam Kha càng cao hơn một bậc, bởi vì giá khá cao nên không nổi tiếng bằng. Nhưng bất kì ai uống qua cũng đều tấm tắc khen.

Tạ Khuynh chỉ uống một lần, cũng là nhờ phúc của vị Tô lang quân trước mắt này.

"Giấc mộng Nam Kha?" sau khi kinh ngạc, TL Kỳ lật lọng: TruyenLau

"Vậy hẳn là quên đi thôi. Một tháng ta được bao nhiêu quân lương, một bình cũng không mời nổi."

Tạ Khuynh cười nhạo:

"Ngươi không có tiền có thể bán thân a. Thập Tam Nương thích ngươi như vậy, ngươi theo nàng, về sau các huynh đệ uống rượu còn phải trả tiền sao?"

Mặt TL Kỳ ngỡ ngàng, tam quan vỡ nát:

"Lời này mà ngươi cũng nói ra được? Ta gọi Thập Tam Nương là a di, bà chỉ nhỏ hơn nương ta ba tuổi thôi. Chỉ vì chút rượu, ngươi cũng thật nhẫn tâm."

Tạ Khuynh lại không để bụng:

"A di thì thế nào? Ngươi còn ghét bỏ, người ta chưa chắc gì đã để ý ngươi đâu."

TL Kỳ không còn cách nào, lườm nguýt Tạ Khuynh:

"Không thèm nói chuyện với kẻ lưu manh nhà ngươi."

Tạ Khuynh nhún nhún vai:

"Không nói thì thôi."

TL Kỳ chán nản, lại hỏi:

"Tướng quân nói đêm cung yến đó ngươi bị tập kích?"

Tạ Khuynh tiếp tục vén rèm nhìn cảnh đường phố, trả lời:

"Sao cái gì lão Tạ cũng nói với ngươi thế? Xem ngươi là con nuôi rồi à. Hôm nào ngươi dập đầu với hắn đi, hai chúng ta sẽ 'người hữu tình cũng thành huynh đệ'. Ta nói trước, ta làm tỷ tỷ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

TL Kỳ nghe nàng nói chuyện, càng nghe càng bốc hỏa:

"Suốt ngày nói hưu nói vượn, ai chịu nổi ngươi!"

Tạ Khuynh thấy chả sao:

"Ai thích chịu thì chịu."

TL Kỳ nhịn xuống xúc động muốn đánh c.h.ế.t nàng, hỏi:

"Ngươi thật sự không có việc gì?"

Tạ Khuynh xoay người, giang cánh tay xoay một vòng:

"Mắt ngươi mù sao? Ta có việc gì hay không ngươi không nhìn ra được à?"

Nói xong, trước khi TL Kỳ kịp phản bác, Tạ Khuynh thức thời thêm vào một câu:

"Ta không sao, Thống lĩnh thị vệ mới có sao."

TL Kỳ hỏi:

"Thống lĩnh thị vệ là ai?"

"Tô Biệt Hạc a." Tạ Khuynh nói:

"Họ Tô giống ngươi, dáng dấp... Dễ nhìn hơn ngươi."

"Tô Biệt Hạc... Chính là vị thống lĩnh áo đen ngày đó phụ trách hộ vệ ngoài cung Thái Hòa sao?"

Đêm cung yến, dưới hiên hắn đã trông thấy bóng lưng nam nhân mặc chế phục Thống lĩnh thị vệ.

Tạ Khuynh nhớ lại, gật đầu:

"Ừm, chắc là vậy."

"Hắn bị thương ở đâu? Có nặng hay không?" TL Kỳ hỏi.

"Bị thương không nặng. Chính là trúng độc, giờ đã giải rồi, không sao." Tạ Khuynh nói.

Sáng sớm hôm qua nàng đã phái người hỏi thăm thương thế của Tô Biệt Hạc, viện chính Thái Y viện chăm sóc hắn một buổi tối, nói là độc đã giải, không có gì đáng ngại.

TL Kỳ nghe hai từ 'trúng độc' thì ngẩn người, vô thức nói:

"Trúng độc... Không dễ giải vậy đi."

Tạ Khuynh cười:

"Ai nha, trong cung nhiều Thái y, Thái Y viện luôn có biện pháp. Giải được hay không thì cũng đã giải rồi. Hiện tại chỉ còn mục đích tập kích của nữ nhân kia là chưa biết."

Mạo hiểm hành thích Cao Tấn, Tạ Khuynh có thể hiểu được. Tốn sức ám sát một phi tử không quan trọng, có thể làm cái gì?

"Ngươi là quân sư, giúp ta ngẫm lại xem sao người kia phải ám sát ta. Nếu nàng ta ám sát Cao Tấn thì ta đã không thấy kỳ quái như vậy." Tạ Khuynh nói.

TL Kỳ cười cười, ánh mắt nhìn về phương xa, trả lời:

Mê Truyện Dịch

"Ngươi coi ta là thần tiên sao? Ta làm sao biết được thích khách kia nghĩ gì."

Tạ Khuynh chỉ là thuận miệng hỏi một chút, cũng không trông cậy hắn cho nàng đáp án.

Lúc này, Đại Mao từ vại mật đi ra nhìn thấy tờ giấy Hầu Tử lưu lại, vô cùng lo lắng chạy tới Thiên Hương lâu. Thế là, Tạ Khuynh lại cùng bọn hắn uống thêm một chặp.

Tạ Khuynh cùng các huynh đệ chè chén ở tửu lâu nửa ngày, đem cả đám uống đến gục, bảo bọn họ đừng đến phủ Tướng quân tìm nàng, Tướng quân phu nhân gia quy rất nghiêm, bình thường không cho nàng ra ngoài gặp khách, đợi nàng có cơ hội sẽ tự chạy ra gặp bọn họ vân vân.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu