Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 418: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Lão bản chạy chậm tới bên cạnh Cao Tấn, thấy chưởng quầy tiểu nhị đều nhìn sang bên này, phất tay đuổi bọn họ đi, sau đó mới cong cong người nửa quỳ xuống bên ghế Cao Tấn, nói:

"Chủ tử, ngài đã tới? Là có dặn dò gì sao?"

Cao Tấn đỡ lão bản đang khẩn trương đến run chân dậy, để hắn tự nhiên một chút.

Nhưng chân lão bản giống như không nghe lời chủ, run đến mức không đứng được, cuối cùng không còn cách nào, chỉ có thể vịn một tay lên bàn mới miễn cưỡng đứng vững.

Cao Tấn chỉ vào Tạ Khuynh rồi nói với lão bản:

"Không có việc gì, phu nhân muốn uống Say Hoa Âm."

Mê Truyện Dịch

Lão bản nghe được hai chữ phu nhân, nhịn không được nhìn sang Tạ Khuynh. Nàng xua tay phủ nhận. Lão bản dứt khoát hô lớn đến mức trong lâu ngoài lâu đều nghe được:

"Người đâu, mau dọn hai xe Say Hoa Âm tới."

Thanh âm vang dội, quy mô to lớn, khiến Tạ Khuynh ngay tại chỗ thể nghiệm cảm giác xã tử*.

Người đến Yên Nhạc phường ăn cơm uống rượu đều biết giá Say Hoa Âm. Bình thường khách tới uống hai vò đã xem như giàu có, giàu hơn nữa thì bốn năm sáu bảy tám vò cũng không xê xích gì nhiều.

Không ngờ hôm nay bọn họ nhìn thấy một Thiếu phu nhân thật hào khí, thế mà gọi hai xe!

Thế này, trong nhà chắc có mỏ vàng.

Tạ Khuynh bị ánh mắt xung quanh chăm chú nhìn đến mức phải che mặt, cuối cùng không còn cách nào, chỉ có thể lên nhã gian lầu hai ngồi.

Vào nhã gian, lão bản Yên Nhạc phường hóa thân thành tiểu nhị ân cần nhất trong lịch sử, đi theo làm tùy tùng hầu hạ, đặc biệt là đối với Tạ Khuynh, phải gọi là xuân phong hóa vũ, tân chí như quy*... Đến mức Cao Tấn nhìn không nổi, phải đuổi hắn đi.

Sau khi lão bản đi ra ngoài, Tạ Khuynh mới dám hỏi Cao Tấn:

"Chuyện gì vậy? Người này từ trong cung ra hả? Đại tổng quản?"

Cao Tấn bật cười:

"Uống rượu của nàng đi."
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tạ Khuynh nhìn bàn bên cạnh chất đầy mấy tầng Say Hoa Âm, tâm tình phức tạp, hạnh phúc tới quá bất ngờ. Giống như nàng đang tìm cách bào chút vụn vàng từ trên người Cao Tấn, hắn bỗng mở một tòa kim khố ra cho nàng vào muốn lấy bao nhiêu tùy ý.

Cầm một vò lên, mở nắp kề vào mũi ngửi thử, vẫn là rượu đó, vẫn là mùi đó, nhưng uống vào lại giống như thiếu đi một loại tư vị, một loại... Tư vị nghèo khó.

Lần trước trút sạch hầu bao chỉ đủ mua một vò, trừ hai năm ở trong cung không uống rượu ra, đã bao giờ Tạ Khuynh văn nhã như thế, lần đầu tiên nàng uống rượu mà từng ngụm từng ngụm một. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Chỉ một hơi vơi đi nửa vò, Tạ Khuynh uống đến thần thanh khí sảng, thật lòng cảm khái một câu với Cao Tấn:

"Có tiền, thật tốt."

Cao Tấn ngồi đối diện uống bằng chén nhỏ, nghe vậy lắc đầu:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Trâu gặm mẫu đơn, chậc. Cũng may là ta." TruyenLau.com

Tạ Khuynh liên tục gật đầu:

"Đúng đúng đúng, may mà là ngươi, người bên ngoài ai có thể chơi lớn như thế."

Khen xong, Tạ Khuynh trình bày khát vọng nội tâm:

"Cao lão bản, ở đây uống không hết ta có thể gói mang về không?"

Cao Tấn giương mắt nhìn nàng, bỗng nhiên dang chân ra, dùng tay vỗ vỗ một bên đùi hững hờ nói:

"Ái chà, cái đùi này của Cao lão bản đã rất lâu rồi không có một tiểu mỹ nhân xinh đẹp dịu dàng ngoan ngoãn nào ngồi lên, nếu người nào đó muốn uống rượu thì..."

Nụ cười trên mặt Tạ Khuynh dần tắt, thật muốn tát bay khuôn mặt ra vẻ, làm cay mắt người nhìn này đi.

Nhưng nàng không thể!

Nàng muốn uống rượu!

Một vò hai trăm lượng, ở đây ít nhất cũng hai mươi mấy vò, không phải chỉ ngồi lên đùi lão bản sao, có gì to tác đâu!

Cao Tấn rung rung cái chân không an phận kia, ám chỉ thật rõ ràng. Tạ Khuynh ngửa đầu uống một ngụm rượu, bước từng bước nặng nề chịu nhục, liền mạch dứt khoát ngồi lên đùi người nào đó, rất nhanh tìm lại cảm giác giả làm thục nữ của những ngày còn trong cung.

Không chỉ ngồi lên đùi như ý ai kia, nàng còn tặng kèm một cái ôm cổ thắm thiết và dùng ngón tay vẽ vòng tròn lên n.g.ự.c ai kia đầy gợi cảm.

Thanh êm mềm mại như hoàng anh xuất cốc, chỉ vừa nói ra một chữ:

"Cao..."

Còn hai từ 'lão bản' chưa nói xong đã nghe Cao Tấn đưa ra yêu cầu xưng hô riêng:

"Gọi Tấn lang."

Tạ Khuynh ngước mặt nhìn lên trời, lại nhìn sang bàn rượu, đem câu nói 'Bên A đều đúng' mặc niệm nhiều lần, sau đó mới chuyên nghiệp mười phần gọi một câu chính bản thân nàng còn không chịu nổi:

"Tấn ~ lang ~ người ta..."

"Phụt--"

Giọng làm nũng của Tạ Khuynh có lực sát thương quá lớn, làm Cao Tấn cười xỉu lên xỉu xuống, đến mức toàn thân hắn run lẩy bẩy, muốn ngừng mà không được, ảnh hưởng đến Tạ Khuynh khiến nàng không thể phát huy diễn kỹ, nhịn không được nhéo cánh tay của kẻ không biết tốt xấu nào đó mới miễn cưỡng dằn xuống tràng cười tới gần c.h.ế.t của hắn.

"Được rồi được rồi, không ngồi nữa không ngồi nữa." Tạ Khuynh nổi giận.

Đang định đứng dậy đã bị Cao Tấn ôm eo kéo xuống. Hắn dụ dỗ nói:



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu