Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 377: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tạ Khuynh gọi hắn chính là muốn nhắc nhở phía trước hắn có đồ vật, cẩn thận trượt chân.

Bụng nàng bị thương, không thể dùng sức nhiều, thế là dùng chiêu thái cực, mượn lực kéo lực, đem Phù Diên Đông vốn chỉ ngã nhẹ kéo hẳn về sau, để lưng hắn ngã lên đùi Tạ Khuynh.

Tư thế này dù hơi bất nhã, nhưng cũng đỡ hơn té ngửa dập mông.

Hai người một trên một dưới nhìn nhau, không khác gì với hình ảnh anh hùng cứu mỹ nhân mà mấy quyển thoại bản bán trên phố hay viết. Chỉ tiếc, Phù Diên Đông là một tên đàn ông nam tính chính cống, nếu hắn có vẻ đẹp hơi hướng sang mỹ nhân, thì hình ảnh này càng duy mỹ hơn chút.

Phù Diên Đông như lò xo bật dậy khỏi ***** Tạ Khuynh, tức hổn hển nhìn thoáng qua giày của mình và hai cục cít dê bị hắn giẫm bẹp trên mặt đất, ghê tởm đến cực điểm giận dữ rời đi.

Thế là, Tạ Khuynh liền nhìn thấy một cái túi tiền bị rơi trên mặt đất, màu đen hoa văn đồng xu, vừa nhìn đã thấy phú quý.

Xem ra cái tiền thưởng này, ông trời cũng thấy nàng nên được nhận.

Nghĩ như vậy, mũi chân Tạ Khuynh móc một cái, túi tiền đã nằm trong tay Tạ Khuynh. Quay lại khoang tàu lật xem một lượt, nàng tương đối hài lòng với số tiền trong đó, hai tấm ngân phiếu ngàn lượng, ba thỏi bạc hai mươi lượng, còn có một sợi dây ngũ sắc như của tiểu hài nhi thường đeo lúc Đoan Ngọ, có lẽ cũng nhiều năm rồi.

Mà đợi đến khi Phù Diên Đông phát hiện mất túi tiền, hắn đã xuống thuyền sắp đến kinh thành.

**

Tạ Khuynh cầm túi tiền của người ta, sinh hoạt thoải mái dễ chịu, còn thuận tiện giúp lão hòa thượng mời đại phu khám chân. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Lúc xuống thuyền, một già một trẻ hai hòa thượng đặc biệt đứng ở bến tàu chờ Tạ Khuynh xuống để nói lời cảm tạ.

"Ân tình của thí chủ, lão nạp không thể báo đáp, nay tặng một cây thiêm, nếu sau này thí chủ gặp khó khăn, có thể tới Bạch Mã tự tìm lão nạp."

Tạ Khuynh nhìn que gỗ chỉ dài bằng nửa bàn tay trong tay mình, trên đó không có một chữ, nếu không phải có chút màu lót và hoa văn ngân hạnh thiếp vàng, có lẽ Tạ Khuynh sẽ hoài nghi lão hòa thượng vừa gọt xong ở trên thuyền rồi đưa nàng cho có lệ.

"Ta gặp khó khăn có thể đi Bạch Mã tự tìm ngươi, ngươi sẽ giúp ta giải quyết sao?" Tạ Khuynh hỏi lão hòa thượng. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Lão hòa thượng nói: "Lão nạp sẽ bói toán cho thí chủ."

Tạ Khuynh: ...
Nguồn copy từ TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Rất cạn lời.

Cũng mặc kệ, đây vẫn là tấm lòng thành của lão hoàng thượng, Tạ Khuynh cảm ơn, nhìn bóng dáng hai sư đồ khập khễnh đỡ nhau đi.

Nàng đem que gỗ bỏ vào trong túi tiền nhặt được, chỉ cảm thấy lần này đi thuyền có trải nghiệm thật kỳ lạ. Bất quá chuyện trên thế gian này vốn muôn màu muôn vẻ, người sống lâu rồi cái gì cũng thấy, không kỳ quái.

Xuống thuyền, Tạ Khuynh mua một con ngựa lập tức chạy vào kinh thành.

Mê Truyện Dịch

Nàng rời đi vào lúc kinh thành hỗn loạn nhất, vật đổi sao dời, giờ kinh thành đã hồi phục như xưa, không hề rối loạn, là một khung cảnh tường hòa thái bình.

Tạ Khuynh cưỡi ngựa đi trên đường phố phồn hoa, nhìn phố phường đông đúc nhộn nhịp, rồi lại nghĩ tới cảnh tượng tiêu điều ở biên quan. Dù không muốn thừa nhận, nhưng Tạ Khuynh rất nhớ nhung kinh thành huyên náo phồn hoa.

Không có trực tiếp về Tướng quân phủ, Tạ Khuynh đi thẳng đến Thiên Hương lâu ăn chân giò.

Thiên Hương lâu vẫn đông khách như mây, giờ Tạ Khuynh không cần tiếp tục giấu đầu lộ đuôi nữa, nàng đã có thể dùng cái tên Tạ Khuynh hành tẩu, liền không lên nhã gian lầu hai mà trực tiếp ngồi xuống ở đại đường lầu một.

Trong đại đường bí mật khó giữ nếu nhiều người biết, Tạ Khuynh cố ý chọn nơi hẻo lánh ngồi, vẫn có thể nghe thấy mấy người bàn bên cao đàm khoát luận*:

"Ài, ngươi có nghe nói không? Đích nữ Tạ gia có công cứu giá, vậy mà nguyện ý hi sinh danh tiết nữ tử của mình, giả vờ vào cung làm phi, vì giúp Bệ hạ bắt lấy những tên loạn thần tặc tử này."

"Nghe nói. Vị đích nữ Tạ gia này thật là không đơn giản, đương nhiên, không đơn giản nhất vẫn là Tạ gia. Thật đúng là trung quân ái quốc, vì thay Bệ hạ cống hiến sức lực, cả danh tiết nữ nhi cũng không thèm để ý."

"Vậy đích nữ Tạ gia vào cung làm Quý phi thế mà là giả sao?"

"Ngươi còn không biết? Đương nhiên là giả! Ngươi không nhớ rõ Tạ gia lúc trước vừa đưa tang đích nữ sao? Nghe nói đó chính là dùng để che giấu tai mắt người khác, lẫn lộn nghe nhìn của loạn đảng. Bây giờ đích nữ Tạ gia kia êm đẹp trở về, không phải đã quá rõ ràng rồi sao?"

"Vậy... Quý phi trong cung, nàng không làm nữa hả?"

"Không làm! Ta nghe nói, lão an* nhân của phủ Tướng quân và Tướng quân phu nhân cùng nhau vào cung gặp Bệ hạ thay Quý phi nương nương cầu thư từ hôn đó."

"Ta vẫn cảm thấy không thể tin nổi. Bất quá hôm nay lão an nhân phủ Tướng quân mừng thọ sáu mươi, gia di tỷ Trương đại nhân ở sát vách ta hình như cũng có chút thân với bên đó, quay đầu ta để nương tử âm thầm hỏi thăm một chút, xem rốt cuộc có chuyện này không."



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu