Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 384: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Thái thị nghe Tạ Khuynh nói, âm thầm siết chặt hai tay:

"Hừ, ngươi tự tin như vậy, chỉ sợ không chỉ vì phụ thân ngươi đi. Tạ Khuynh, có phải ngươi cảm thấy Bệ hạ đối với ngươi nhớ mãi không quên, ngươi liền có thể to gan nói với ta như vậy?"

"Ta cho ngươi biết, ngươi nghĩ là Bệ hạ đặc biệt đi biên quan tìm ngươi sao? Ngươi cho rằng hắn đối xử tốt với ngươi là thật lòng thích ngươi sao?"

"Đại nương khuyên ngươi một câu, trước khi nằm mơ thì nên cân nhắc xem mình có bao nhiêu cân lượng. Ngươi là thân phận gì? Nếu không phải mang lên cái tên của Nhiễm nhi, với thân phận của ngươi cả cung nữ cũng không tính, Bệ hạ sẽ thực tình thích ngươi?"

"Sở dĩ Bệ hạ đi biên quan, là vì hắn muốn cứu chất tử bị nhốt ở Bắc Liêu, hắn đối xử tốt với ngươi là vì nể mặt cha ngươi, hắn muốn cha ngươi làm việc cho hắn, đương nhiên phải khách khí với ngươi. Nhưng nếu ngươi không tự mình hiểu lấy, đem sự khách khí của hắn ra làm lợi thế đối phó chúng ta, vậy tương lai ngươi sẽ phải khóc."

"Làm người thì ánh mắt phải nhìn xa một chút, chớ có vì món lợi nhỏ trước mắt mà đánh mất tiền đồ cẩm tú ở tương lai."

"Đừng nói đại nương không suy nghĩ cho ngươi, chỉ cần mấy ngày này ngươi ngoan ngoãn, cái gì cũng không làm, đợi phong thanh qua đi, đại nương sẽ cho ngươi bấy nhiêu của hồi môn." Thái thị giơ năm ngón tay, tiếp tục khuyên nhủ:

"Tuy ngươi đã không còn là thân hoàn bích, gả chồng không dễ nhưng đại nương cam đoan với ngươi, nhất định sẽ tìm cho ngươi một nhà trong sạch. Người mẹ đẻ làm thiếp kia của ngươi không để lại cho ngươi dù một miếng vải bố, nam nhân nào nguyện ý cưới nữ nhân tay trắng về nhà? Chỉ cần ngươi nghe lời, đại nương sẽ đặt đồ cưới phong phú cho ngươi, để ngươi phong quang xuất giá, đến nhà chồng cũng có thể ngẩng cao đầu ưỡn n.g.ự.c làm người, đây mới là cái ngươi cần tranh thủ, hiểu chưa?"

Tạ Khuynh thật sự muốn biết, Thái thị lấy sự tự tin này ở đâu ra.

"Cha ta đã nói với đại nương chưa?" Tạ Khuynh đột nhiên hỏi:

"Tính khí ta như con lừa, kéo không đi đánh không lùi."

"Nếu ngươi nói chuyện đàng hoàng với ta, nói không chừng ta sẽ nghe ngươi, dù sao ta cũng không để bụng công lao hay không công lao, không quan trọng. Nhưng đại nương muốn uy ***** ta, ta lại nhịn không được."

Tạ Khuynh nói xong liền đứng dậy đi về hướng ngoại viện, Thái thị cuống quít ngăn cản:

"Ngươi muốn làm gì?"

Tạ Khuynh cười đáp:

"Đương nhiên là ra chỗ yến tiệc, nói với tất cả mọi người chuyện tốt mà con gái ngươi làm a."

Thái thị kinh hãi: "Ngươi dám!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tạ Khuynh nhướng mày lạnh nhạt nói: TruyenLau.com

"Ngươi nhìn cho kỹ, xem ta có dám hay không."

Nói xong, Tạ Khuynh hất tay Thái thị ra, nhanh chóng đi tới cửa sân. Thái thị thấy làm gì cũng không thể cản được nàng, bỗng nhiên hét lớn một tiếng:
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Mê Truyện Dịch

"Tạ Khuynh! Ngươi quay lại----"

Tạ Khuynh ngoái đầu:
Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Quay lại mẹ ngươi!"

Vừa dứt lời Thái thị 'bịch' một tiếng quỳ xuống, thần sắc bi thương:

"Ngươi, ngươi đừng đi, ta quỳ xuống xin ngươi, là ta không tốt, hết thảy đều là lỗi của ta. Ta không nên uy ***** ngươi, nếu ngươi đi tiền viện nói ra chân tướng, đời này của Nhiễm tỷ nhi sẽ bị hủy!"

Thái thị nói tới đây liền đỏ cả mắt, nơi nào còn dáng vẻ tự tin vênh mặt hàm sai khiến. Nguyên lai những tự tin kia đều là ngụy trang, bây giờ bà chỉ là một mẫu thân làm mọi việc vì nữ nhi.

Tạ Khuynh chưa bao giờ nhận được tình thương của mẹ, giờ khắc này nàng do dự, cũng giống như lần đó Thái thị ở trong viện này cầu Tạ Khuynh chiếu cố Tạ Nhiễm ở biên quan vậy.

Vẫn là câu nói kia, Tạ Khuynh cũng không muốn hủy hoại Tạ Nhiễm, chỉ là tức cách làm của hai mẹ con này.

Nếu Thái thị chịu hạ thấp tư thái cầu xin, vậy Tạ Khuynh cũng không còn lý do gì cố hủy hoại Tạ Nhiễm.

Thái thị cảm ơn Tạ Khuynh xong, đôi mắt đỏ hoe bước ra khỏi tiểu viện, không bao lâu đã có mấy nha hoàn đến quét dọn, rất nhanh liền mời Tạ Khuynh vào ở.

Tiệc mừng thọ của lão phu nhân phủ Tướng quân, mở đại tiệc tiếp đón khách khứa, trò khôi hài lúc giữa trưa không sinh ra chút ảnh hưởng nào nữa, Tạ gia vẫn đãi khách như bình thường, buổi chiều dạo chơi trong vườn hoa, nghe hí kịch, đánh bài, các nam nhân hẹn nhau phi ngựa, ngâm thơ đối câu uống trà, Tạ gia hết lòng chiêu đãi.

Về phần đại tiểu thư Tạ Khuynh trở về, nhiều lắm là tăng thêm đề tài nói chuyện cho người ta lúc trà dư tửu hậu, không sinh ra chút ảnh hưởng gì tới Tạ gia.

Dù sao chuyện của đại tiểu thư này, trong kinh thành không ai không biết, không người không hiểu.

Hài tử do một thiếp thất tùy quân trước khi cưới của Tướng quân sinh ra, bị Tướng quân mang tới biên quan nuôi dưỡng hơn hai mươi năm, trong hai mươi năm này chưa hề về kinh một lần, trừ việc không thể phủ nhận nàng đúng là trưởng nữ của phủ Tướng quân, ngoài ra còn gì nữa đâu?



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu