Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 193: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tạ Khuynh ngẩn người: "Cẩu hoàng đế."

Đáp án thành thật này làm Cao Tấn bật cười, trừng phạt bấm bấm khuôn mặt đỏ bừng của Tạ Khuynh, lại nói vào tai nàng:

"Nàng mới là cẩu."

Tạ Khuynh muốn vươn tay đánh người nhưng tứ chi vô lực, đánh lên người Cao Tấn như là đ.ấ.m lưng cho hắn, Cao Tấn lại bắt lấy tay nàng, lại hỏi:

"Nàng có thích ta hay không?"

Tạ Khuynh nuốt một ngụm nước bọt, quả quyết lắc đầu: "Không thích."

Đáp án này nằm trong dự liệu của Cao Tấn, cho dù lòng chua xót hắn vẫn có thể tiếp nhận được.

"Có phải là vì ta đối với nàng không tốt?" Cao Tấn hỏi.

Tạ Khuynh 'ừm' một tiếng.

Cao Tấn nói:

"Vậy sau này ta đối xử với nàng thật tốt, nàng thích ta có được không?"

Tạ Khuynh chớp chớp mắt, như là đang nghiêm túc tự hỏi, Cao Tấn lẳng lặng chờ đáp án của nàng, một hồi lâu sau, Tạ Khuynh mới lắc đầu nói:

"Không được."

Mê Truyện Dịch

"Vì cái gì?" Cao Tấn vội vàng hỏi.

Lúc này Tạ Khuynh suy nghĩ không quá lâu đã trả lời: "Nữ nhân của ngươi.... Nhiều lắm." Đọc truyện tại TruyenLau.com

Cao Tấn giải thích:

"Trước đó ta không biết nàng là Tạ Khuynh, hiện tại biết, ta sẽ đuổi họ đi hết. Từ nay về sau chỉ cần một mình nàng thôi, nàng thích ta có được không?"

Tạ Khuynh vẫn lắc đầu như cũ, Cao Tấn có chút nóng nảy: Website TruyenLau.com

"Vì cái gì vẫn không được?"

Tạ Khuynh hít sâu một hơi, mí mắt bắt đầu đánh nhau, yếu ớt nói: "Không tự do."

Cao Tấn nói:

"Tự do, ta cho nàng tùy ý xuất cung, muốn đi đâu thì đi, muốn làm gì thì làm, như vậy cũng không được sao?"

"Không được." Nguồn copy từ TruyenLau.com

"Lại là vì sao?"

"Ta muốn.... Hồi biên quan. Không muốn ở trong cung."

Cao Tấn nhìn nàng say khướt, dù trong lòng biết không nên thừa dịp này hỏi vấn đề kế tiếp, nhưng hắn vẫn không nhịn được:

"Là vì TL Kỳ nàng mới muốn hồi biên quan sao?"

Tạ Khuynh lặp lại cái tên kia một lần, như đang suy nghĩ đó là ai, lục soát một vòng, nhớ tới sự tình có liên quan tới cái tên này, bỗng nhiên cười lạnh:

"TL Kỳ tiểu bụi đời kia là cái thá gì? Lão tử gặp một lần đánh hắn một lần!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thời điểm Cao Tấn nghe đáp án này, lòng lạnh lẽo: Nàng quả nhiên đối với TL Kỳ tình cũ khó quên.

Hắn chật vật hỏi: "Nàng còn thích TL Kỳ phải không?"

Tạ Khuynh đếm đếm mấy ngôi sao trên trời mãi không hết, vô thức đáp: "Thích...."

Cao Tấn buông nàng ra, tự mình lăn qua một bên, tâm tình phức tạp, mặc dù kết quả này hắn đã sớm đoán được. Hắn cho là lòng Tạ Khuynh có người khác, nhưng chưa nghe nàng chính miệng thừa nhận hắn vẫn không từ bỏ.

Hiện tại nàng đã thừa nhận rồi, nàng thừa nhận nàng vẫn đối với TL Kỳ tình cũ khó quên!

Cao Tấn nằm im ở đó nhìn bầu trời đen nhánh, chỉ cảm thấy tâm tình của mình hiện giờ cũng tối tăm y như vậy.

Một lúc lâu cũng không biết nên nói cái gì, thẳng đến khi Tạ Khuynh lầm bầm lầu bầu thêm vào một câu:

"Người ta thích nhiều lắm. TL Kỳ hắn là con chim gì!" nói xong, Tạ Khuynh bắt đầu báo danh:

"Ta còn thích Tam doanh Triệu Vĩnh, hắn thổi tiêu dễ nghe lắm; còn có Tam thập lục doanh Trương Ninh, Ninh ca nhi tay như cọng hành, đẹp hơn tay ta nhiều. Nhưng hắn c.h.ế.t sớm, chưa đánh được mấy trận đã chết, tay bị người ta chặt đứt, tìm cũng không thấy, thời điểm hắn c.h.ế.t ta mới mười sáu, ta còn khóc ba ngày.... Còn có Tứ thập bát doanh Lữ Dương, hắn múa kiếm cực kỳ xinh đẹp; còn có Thập nhị doanh Mạnh Giáp, hắn lớn lên rất soái, ừm.... Không có soái bằng ngươi, ngươi soái nhất. Hì hì."

Cao Tấn nghe nàng kể ra một loạt cái tên như vậy, có chút choáng váng không dám tin.

Vì lẽ đó, những người vừa nãy được kể tên, đều đã từng được nàng thích?

Tình sử dài như vậy, nàng còn không biết xấu hổ ngại hắn nhiều nữ nhân?

Cũng chưa có ngốc, còn nhớ rõ cuối cùng khen hai câu bù đắp, ta soái nhất..... Nếu ta soái nhất, vậy nàng có thể thích ta nhất không?

Cao Tấn không thể ngờ rằng, mình uống rượu với nàng, thành công chuốc say, muốn hỏi nàng vài lời trong lòng, cuối cùng hỏi ra nhiều người như vậy.

Càng buồn bực!

Tạ Khuynh bị tiếng ve ngoài điện đánh thức, ồn ào nhức cả đầu.

Miệng đắng lưỡi khô trở mình, chỉ nghe thấy thanh âm quan tâm của Khương ma ma:

"Nương nương, ngài thấy chỗ nào khó chịu?"

Tạ Khuynh lẩm bẩm: "Không khó chịu. Khát nước."

"Nước đây, nô tì đỡ nương nương dậy." Khương ma ma rất nhanh đã lấy nước tới.

Tạ Khuynh được Khương ma ma đỡ dậy, nước uống thanh ngọt chảy xuống cổ họng, xua tan khô rát trong yết hầu.

"Giờ nào rồi?" Tạ Khuynh hỏi.

"Bẩm nương nương, đã gần trưa."

Tạ Khuynh đột nhiên mở to đôi mắt, ngoài điện ông mặt trời treo cao, trong điện nắng sáng ngời chói mắt, đôi mắt mở ra chốc lát lại nhắm chặt.

Sao lại là buổi trưa?

Đêm qua nàng đi Minh Trạch cung giải thích hiểu lầm với Cao Tấn, lúc sắp đi Cao Tấn gọi nàng lên nóc Minh Trạch cung uống rượu....

Sau đó uống mãi.

Uống xong xảy ra chuyện gì?

Tạ Khuynh ôm đầu suy nghĩ một hồi, phát hiện nàng lại không nhớ gì hết!



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu