Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 322: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Lúc bọn họ tiến vào vừa lúc gặp nô bộc tạp viện đang đút nước chcẩu xá. Tạ Khuynh liếc mắt nhìn trong đám nô bộc, liền chú ý tới người đứng thứ ba đếm ngược từ dưới lên.

Tạ Khuynh đã từng thấy chân dung người hầu cận của Cao Nguyệt, người đứng thứ ba kia giống đến bảy tám phần.

[ là hắn. ]

Mê Truyện Dịch

[ người thứ ba đếm ngược. ]

Tạ Khuynh nghĩ thầm, đang muốn bất động thanh sắc nhắc nhở Cao Tấn thì đã thấy hắn nhìn nàng gật gật đầu, biểu thị hắn cũng thấy.

[ nhưng làm sao chúng ta nói chuyện với hắn bây giờ? ]

[ không thể quá cố tình, cố tình sẽ làm người khác hoài nghi. ]

Cao Tấn nghe vậy, nói:

"Thiếu gia nhà ta vốn là mềm lòng. Ngươi dẫn ngài ấy tới xem mấy thứ này, chính là muốn ngài ấy mua bằng được chứ gì. Nói giá đi, để ta nghe thử xem có thích hợp hay không."
Website TruyenLau.com
Người kia thấy Cao Tấn cố ý mặc cả, hai người liền tụ lại một chỗ thảo luận.

Cao Tấn lặng lẽ nhìn Tạ Khuynh một cái. Tạ Khuynh lập tức hiểu ý. Nhân lúc Cao Tấn đang 'mặc cả', nàng đi về hướng lồng chó phía sau, giả vờ như muốn tìm con ch.ó kia.

Sau khi tìm được chó, Tạ Khuynh ngồi xổm ở bên ngoài lồng nhìn một lúc, bỗng nhiên lại gọi một người đang đổ nước chcẩu xá uống, nói:
Website TruyenLau.com
"Êy, ngươi mang nước lại đây đút nó đi."

Người kia quay đầu lại, ú a ú ớ nửa ngày. Tạ Khuynh giả vờ phẫn nộ, nắm lấy hắn:

"Ngươi nói cái gì?" TruyenLau

Người cùng Cao Tấn mặc cả nghe thấy động tĩnh bên này, vội vàng chạy tới hòa giải:

"Ôi chao, thiếu gia bớt giận. Người này bị câm, hắn không nói chuyện được."

Tạ Khuynh bán tín bán nghi:

"Câm à? Được thôi, ngươi kêu hắn đút nước chcẩu xá của ta đi, rồi tắm cho nó luôn, toàn thân đầy m.á.u thế này làm sao mang ra ngoài."

Người của cẩu xá nói:

"Hắn là người câm, không làm được..."

Tạ Khuynh giả vờ tức giận, chất vấn:

"Ta có bắt hắn nói chuyện sao? Hắn chỉ câm thôi chứ đâu có cụt tay cụt chân, mang chút nước tới chcẩu xá mà cũng không được sao?"

Người của cẩu xá không muốn đắc tội vị tiểu thần tài này. Người tạp dịch câm điếc này thân phận có chút đặc thù, cẩu gia đã căn dặn tuyệt đối không để hắn tiếp xúc với người ngoài. Nhưng hắn vốn là kẻ câm, muốn nói cũng nói không được. Vì hắn mà đắc tội khách nhân thì không đáng.

Thế là, người kia đi tới giới mấy câu với người hầu cận đang sợ hãi rụt rè. Người hầu cận kia run lẩy bẩy mang nước đến, người của cẩu xá dùng chìa khóa mở cửa lồng ra, để hắn vào đút nước chcẩu xá.

Tạ Khuynh đưa mắt ra hiệu với Cao Tấn, thầm nghĩ:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

[ tốt nhất là kéo tên đó đi bàn bạc giá cả thêm một phen nữa, để ta vào nói chuyện cho rõ ràng. ]

[ nhưng mà làm sao nói với Cao Tấn ý nghĩ của ta đây? ]

Vừa nghĩ như vậy xong, Tạ Khuynh đã nghe Cao Tấn nói với người của cẩu xá:

"Cái giá vừa rồi ngươi nói, ta cảm thấy vẫn chưa ổn lắm đâu. Hay là ngươi đi hỏi lão bản của ngươi lần nữa đi, chỉ cần giảm một chút thì ta mua."

Người kia nghe xong liền dẫn Cao Tấn đi tìm lão bản.

Tạ Khuynh nhìn bóng lưng rời đi của Cao Tấn, nỗi băn khoăn trong lòng càng bành trướng:

[ chẳng lẽ con hàng kia thật sự nghe được những gì ta nghĩ? ]

[ không phải đâu. ]

Nghi hoặc thì nghi hoặc, Cao Tấn vất vả lắm mới tạo được cơ hội cho Tạ Khuynh, nàng đương nhiên không thể lãng phí, cúi người bước vào lồng chó.

Người hầu cận kia thấy Tạ Khuynh tiến vào liền muốn đứng lên, bị Tạ Khuynh vươn tay ngăn cản.

Chó bị thương dễ dàng xúc động cắn người, cho nên trên miệng đều bị bịt lưới sắt. Con chó này bị thương rất nặng, đã thoi thóp. Người hầu cận dùng nước rửa vết m.á.u trên miệng nó, nó cũng chỉ ư ư hai tiếng rồi thôi.

Tạ Khuynh vỗ vỗ người hầu cận, dùng ngón tay chấm vào nước, viết lên mặt đất hai chữ: Cao Nguyệt.

Nhìn thấy cái tên này, người hầu cận tựa hồ hơi kích động. Tạ Khuynh để hắn bình tĩnh lại, tiếp tục viết: Còn sống?

Người hầu cận liên tục gật đầu.

Tạ Khuynh lại viết: Ở đâu?

Người đó nghĩ nghĩ, học dáng vẻ Tạ Khuynh, dùng nước viết xuống một hàng chữ:

ngõa xá Đông thành, Yên Ly.

Tạ Khuynh cẩn thận nhìn, ghi tạc trong đầu, vốn còn muốn hỏi thêm chút nữa, đã nghe thấy tiếng bước chân truyền đến.

Hầu cận cuống quít đổ nước lên mấy chữ hai người vừa viết, trao đổi ánh mắt với Tạ Khuynh xong, lại cúi đầu tiếp tục tắm chó.

Tạ Khuynh bước ra khỏi lồng chó, cảm xúc hơi sa sút. Cao Tấn lại gần nói:

"Ta đã trả tiền, chúng ta có thể mang chó đi rồi. Thiếu gia đừng thương tâm."

Tạ Khuynh cố gắng bấm một cái thật mạnh lên đùi mình, nước mắt như ngọc trai đảo quanh hốc mắt, rồi rơi xuống. Nàng nói:

"Lúc nãy ta vào xem, nó giống như sắp không xong rồi. Thật đáng thương!"

Người của cẩu xá nghe xong vội vàng nói:

"Ài, mặc kệ con ch.ó kia c.h.ế.t hay sống ta cũng không trả lại tiền đâu nha. Ta sẽ sắp xếp người mang nó ra, các ngươi cứ mang đi là được."



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu