Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 467: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Ông lập tức quỳ xuống, Tạ Khuynh vội vàng xua tay:

"Được rồi được rồi."

Nói xong, Tạ Khuynh tìm chỗ trong hành lang thẩm vấn của Đại Lý tự trực tiếp ngồi xuống. Đại Lý tự khanh Tôn đại nhân không biết thân phận Tạ Khuynh, đang định trách cứ thì Phù Diên Đông đứng bên cạnh nói vào tai ông vài câu. Tôn đại nhân liền kinh ngạc vạn phần nhìn về phía Tạ Khuynh, đầu gối hơi khụy xuống, lưỡng lự không biết nên thỉnh an hay không.

"Thôi đi. Các ngươi còn dám tùy tiện phái quan sai tới bắt một vương gia về tra hỏi, giờ giả vờ giả vịt lễ nghĩa làm gì? Vào thẳng vấn đề đi, Sóc vương còn phải về luyện võ." Tạ Khuynh không nhịn được trách mắng.

Những lời này làm Đại Lý tự khanh và Kinh Triệu Doãn đồng loạt cúi đầu đứng nghiêm.

Bởi vì dựa theo quy củ, quả thực Đại Lý tự khanh và Kinh Triệu Doãn không có tư cách bắt một vương gia có phong hào đường đường chính chính. Nhưng vị vương gia này có thân phận đặc thù. Nói hắn là vương gia thì không danh chính ngôn thuận, nên mới dám sai người đi thẳng tới bắt.

Đương nhiên Cao Nguyệt hiểu rõ tâm tư những người này. Hắn đúng là vương gia, nhưng văn võ cả triều có mấy người tán thành thân phận này của hắn?

Trong mắt nhiều người, hắn là một kẻ vận khí tốt, giẫm lên phủ Tiền Thái tử một bước lên mây.

Bị gọi đến Đại Lý tự, thật ra Cao Nguyệt rất khẩn trương. Vì Đại Lý tự và Kinh Triệu phủ đồng thời tới tìm, tất nhiên là xảy ra đại sự. Nhưng hắn lại không biết cụ thể là chuyện gì, sẽ có hậu quả thế nào, trong lòng hắn rất thấp thỏm.

Thẳng đến khi Tạ Khuynh mở miệng mắng Đại Lý tự khanh vài câu, Cao Nguyệt mới có lại chút tự tin.

Đại Lý tự khanh lau mồ hôi trên trán, Kinh Triệu Doãn cũng không tốt hơn bao nhiêu. Nhưng người cũng đã mang về, giờ mà thả ra thì cũng kỳ, chỉ có thể căng da đầu tra hỏi.

Phù Diên Đông mở miệng thuật lại chuyện Thế tử Thọ Khang bá c.h.ế.t đêm qua, cùng với xung đột phát sinh giữa Cao Nguyệt và nạn nhân.

Mê Truyện Dịch

"Trong An Nhạc phường có rất nhiều người trông thấy Ngô Thế tử và Sóc vương điện hạ phát sinh xung đột. Ngô Thế tử đánh Sóc vương điện hạ một bạt tay, sau đó hai người đánh nhau, bị khách của An Nhạc phường can ngăn. Một canh giờ sau, Ngô Thế tử đã c.h.ế.t ở hẻm Yên Hoa."

Tạ Khuynh nghe xong, hỏi Cao Nguyệt:
TruyenLau
"Đêm qua ngươi đánh nhau với hắn?"

Cao Nguyệt gật đầu: "Đúng."

"Vì sao lại đánh?" Tạ Khuynh hỏi.
Website TruyenLau.com
"Hắn uống say, nói ta sổ điển vong tông*, mắng ta là đỉa hút máu. Ta đáp lễ một câu 'Ta không nói chuyện với chó dại' hắn liền động thủ đánh ta. Ta nhịn không được đánh trả. Bất quá ta chưa đánh được mấy cái, tiểu nhị An Nhạc phường đã can ngăn." Cao Nguyệt nói năng trật tự rõ ràng.

Tạ Khuynh gật đầu, cảm thấy hắn nói rất mạch lạc. Phù Diên Đông nói:

"Dám hỏi Sóc vương điện hạ, đêm qua sau khi ra khỏi An Nhạc phường, ngài đi đâu?"

Cao Nguyệt nói: Đọc truyện tại TruyenLau.com

"Sau đó ta về phủ."

"Có nhân chứng chăng?" Phù Diên Đông hỏi.

Cao Nguyệt nói: "Người làm trong phủ ta được tính không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Không tính. Nhưng những người khác không phải người trong phủ thì được tính."

Cao Nguyệt lắc đầu:

"Không có, ta độc lai độc vãng."

Phù Diên Đông lại hỏi:

"Sóc vương phủ ở thành đông. An Nhạc phường lại ở thành nam. Vì sao đêm qua Sóc vương lại đột nhiên xuất hiện ở An Nhạc phường?"

Cao Nguyệt nghĩ nghĩ, trả lời:

"Ta nghe nói Say Hoa Âm của An Nhạc phường uống rất ngon, nên tới nếm thử."

Phù Diên Đông có vẻ không tin:

"Ai có thể chứng minh ngài đột nhiên muốn tới An Nhạc phường?"

Cao Nguyệt nghẹn lời, sau đó lắc đầu: "Không có."

Tạ Khuynh nghe đến đây không nhịn được nữa, nói:

'Ta có thể chứng minh. Chiều hôm đó hắn luyện võ trong cung, ta khen Say Hoa Âm uống rất ngon. Sau đó hắn xuất cung muốn đi nếm thử là hợp tình hợp lý, không có vấn đề."

Phù Diên Đông nói:

"Ngài làm chứng..."

Tạ Khuynh nhíu mày:

"Không được tính phải không? Vậy ngươi muốn nghe ai làm chứng? Hắn đã nói hắn độc lai độc vãng, ngươi còn nhất quyết đòi phải có người làm chứng, hắn là phạm nhân hả? Làm chuyện gì cũng phải có người đứng bên cạnh trông? Lại nói, Ngô Thủ Chí bị gϊếŧ là chuyện xảy ra sau khi hai người ra khỏi An Nhạc phường. Chỉ bằng việc hắn từng xung đột với Ngô Thủ Chí mà ngươi đã cảm thấy hắn là hung thủ, có phải hơi ức ***** người khác rồi không?"

Phù Diên Đông thấy Tạ Khuynh tức giận, gọi người mang một khối ngọc bội mà một mảnh vải áo rách dâng lên, nói:

"Nương nương bớt giận. Ngọc bội và mảnh vải này đều được phát hiện trong ngõ hẻm, bên cạnh t.h.i t.h.ể Ngô Thế tử."

Nói xong, Phù Diên Đông quay đầu hỏi Cao Nguyệt:

"Sóc vương điện hạ nhìn thử xem hai món đồ này có phải của mình không?"

Nếu dám đưa đồ cho Cao Nguyệt xem, đương nhiên Phù Diên Đông đã xác minh lai lịch từ trước.

Quả nhiên khi Cao Nguyệt trông thấy hai món đồ này, giật mình, gian nan gật đầu:

"Là của ta."



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu