Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 479: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

"Hai vị lang quân đã đi cùng Tạ nhị tiểu thư, há có đạo lý chỉ mời một người. Bản phu nhân chân thành mời hai vị lang quân cùng Tạ nhị tiểu thư cùng quang lâm bỉ thôn trang. Mong Tạ nhị tiểu thư và hai vị lang quân vui lòng đến dự."

Lê hoa thôn trang của Bình Âm phu nhân xưa nay chỉ chiêu đãi những bằng hữu mà bà vừa ý. Tuy đa số đều là nam bằng hữu, nhưng hôm nay gặp được một tiểu nương tử hợp nhãn cũng không dễ, chiêu đãi một phen thì đã sao.

Tạ Khuynh chớp chớp mắt với Cao Tấn, đôi mắt viết đầy mấy chữ 'ta muốn đi'. Dù cảm thấy không ổn nhưng Cao Tấn cũng không ngăn, xem như ngầm đồng ý.

Nhận được ý kiến của Cao Tấn, Tạ Khuynh dứt khoát nhận lời:

"Phu nhân đã nhiệt tình mời, vậy ta cung kính không bằng tuân mệnh, bất quá ta có lời muốn nói trước..."

Bình Âm phu nhân thấy vẻ mặt nàng nghiêm túc, cho là nàng muốn nói mấy câu như 'ta chỉ muốn tới uống rượu, đừng cho người ngoài biết ta và ngươi có quan hệ'. Bởi vì trước đó Bình Âm phu nhân đã gặp tình huống này rồi. Có vài vị phu nhân rõ ràng muốn cùng bà tương giao, nhưng lại ngại tiếng xấu bừa bãi của bà, muốn thử cảm giác hàng đêm sênh ca lại sợ thanh danh mình bị ảnh hưởng, liền đưa ra yêu cầu chỉ muốn lén gặp mặt. Đối với loại người này, Bình Âm phu nhân không thể hòa nhã nổi.

Mê Truyện Dịch

Bà nghĩ nếu Tạ nhị tiểu thư cũng nói loại lời không ra gì này, bà sẽ nhấc chân đi liền.

"Tạ nhị tiểu thư muốn nói gì?" Bình Âm phu nhân lặng lẽ hỏi.

Tạ Khuynh xích lại gần bà, nghiêm mặt nói:

"Tửu lượng của ta phi thường tốt, lúc phu nhân lấy rượu đừng hẹp hòi. Rượu chỉ vào miệng mà không đến bụng được thì chả còn ý nghĩa gì."
Website TruyenLau.com
Bình Âm phu nhân ngẩn người, bật cười ha hả:

"Yên tâm, bao no."

Có câu nói này, Tạ Khuynh cũng rất cao hứng, đoàn người vui vẻ đi theo Bình Âm phu nhân tới Lê hoa thôn trang.

Lê hoa thôn trang đúng như cái tên của nó, mặt trước mặt sau đều trồng đủ loại hoa lê. Lúc chưa tới chỉ cảm thấy nơi này không đơn giản là một tòa điền trang, khi tới rồi mới phát hiện, thậm chí nó có thể sánh với một trang viên thành lũy cỡ nhỏ, thủ vệ đông đảo.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Hiện tại là mùa hè. Cây lê trong trang sai trĩu quả, trừ ít trái còn xanh, đa số đều đã chín vàng.

"Các ngươi tới đúng lúc lắm, vào mùa lê chín rồi, hôm qua điền trang đưa tới cho ta một giỏ, ta nếm thử thấy hương vị tạm được."

Bình Âm phu nhân vừa dẫn mọi người vào thôn trang vừa nói.

Tạ Khuynh ngửa đầu đi trên đường mòn hai bên đường toàn là cây lê, trông thấy nhánh lê phía trước rũ xuống một quả vừa vàng vừa to, lập tức cảm thấy thôn trang này có điều kiện quá tốt rồi. Nguồn copy từ TruyenLau.com

"Nếu ta quen biết ngươi sớm một chút, ngươi tới đây vào ba bốn tháng trước lúc hoa lê nở khắp núi đồi, đó mới gọi là..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bình Âm phu nhân còn chưa nói xong, Cao Tấn đã hỏi:

"Phu nhân, lê trên cây này được hái không?"

Bình Âm phu nhân ngoái đầu nhìn thoáng qua Cao Tấn, không ngờ vị tiểu lang quân anh tuấn bất phàm này cả đoạn đường không nói câu nào, đến khi nói lại chỉ hỏi như vậy, lập tức gật đầu:

"Đương nhiên có thể, các ngươi theo ta tới thì chính là khách quý, lê ở chỗ ta các ngươi cứ hái thoải mái."

Cao Tấn không khách khí với bà, chỉ chắp tay nói một câu: "Đa tạ."

Sau đó hắn đi tới bên cạnh nhánh lê lúc nãy Tạ Khuynh nhìn thoáng qua, đưa tay hái quả lê chín mọng kia xuống, trực tiếp đưa cho Tạ Khuynh.

Tạ Khuynh hơi bất ngờ, vì vừa rồi nàng chỉ nhìn thoáng qua rồi lại nói chuyện cùng Bình Âm phu nhân, trong lòng không hề nói ra ý muốn hái.

Nàng không nói đương nhiên Cao Tấn cũng không nghe được, nhưng hắn vẫn hiểu ý nàng.

Sau khi đưa lê cho Tạ Khuynh, Cao Tấn tiếp tục im lặng đi theo sau lưng nàng. Tạ Khuynh cầm quả lê lớn, thỉnh thoảng cúi đầu nhìn một cái. Động tác này Bình Âm phu nhân thấy rõ, bà không nhịn được nhỏ giọng nói:

"Cao lang quân này xem ra hiểu rõ phong tình hơn Phù đại lang một chút."

Sóng mắt Tạ Khuynh khẽ động, nói:

"Ai cũng có điểm tốt riêng. Lang quân Phù gia lại càng có phẩm vị hơn. Một tay trà nghệ kia của hắn, tuyệt."

Nhắc tới trà nghệ, tựa hồ Bình Âm phu nhân rất có hứng thú. Bà quay đầu nhìn thoáng qua Phù Diên Đông, nói:

"Nghe nói đại lang Phù gia tính tình đầu gỗ, hắn lại am hiểu trà nghệ sao?"

Tạ Khuynh nói:

"Đương nhiên. Lúc trước ta cũng cảm thấy hắn đầu gỗ, ám chỉ gì cũng không hiểu, hai cái tay kia trừ cầm đao ra chả làm được gì. Nhưng từ khi thấy hắn pha trà, ta không dứt nổi nữa."

Hai nữ nhân chênh lệch tuổi tác bắt đầu trò chuyện về chủ đề Phù Diên Đông có 'bàn tay gợi cảm biết bao' và 'trà nghệ tinh xảo biết bao'.

Tạ Khuynh lưỡi xán hoa sen, thổi phồng trà nghệ của Phù Diên Đông lên đến mức chỉ trời mới có. Bình Âm phu nhân nghe vậy, thỉnh thoảng ngoái đầu nhìn Phù Diên Đông, làm hắn chấm hỏi đầy đầu, sau lưng đổ mồ hôi lạnh.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu