Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 352: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Chỉ cần Hãn vương không nghi ngờ Thác Bạt Diên, người ngoài có đồn Thác Bạt Diên thông đồng với địch ***** thế nào cũng vô dụng.

Mà sở dĩ Cao Nguyệt làm những việc này, Thác Bạt Diên chỉ có thể nghĩ ra một nguyên nhân:

Cao Nguyệt không muốn sống.

Dù nghe nói sứ đoàn Lễ triều đi vào Bắc Liêu, từ đáy lòng hắn cũng không tin tưởng những người kia sẽ mang hắn về nhà.

**

Đoàn sứ thần Lễ triều đặt chân vào dịch quán, Cao Tấn ở trong phòng xử lý tốt vết thương giúp Tạ Khuynh rồi đi ra, tay trái kẹp thanh trúc, treo lên trên cổ.

Tùy - Uông hai vị đại nhân đi tới nói cho hắn biết hành động của Cao Nguyệt trong đại điện.

"Phải làm sao mới ổn đây?"

Tùy đại nhân đội trên đầu một cái khăn lông ướt để hạ nhiệt, nửa đời này của ông, xem như những ngày thi khoa cử cũng chưa nơm nớp lo sợ như hai ngày nay ở Bắc Liêu, lên lên xuống xuống, muốn sống muốn chết.

"Chất tử hành thích trên điện, có cái tội danh này trên người, chúng ta thắng cũng khó mà mang hắn đi a."

Lúc này Uông đại nhân rất đồng cảm với Tùy đại nhân.

Nghĩ là chỉ tới đi sứ, thuận tiện ở lại làm khách, ai ngờ xém chút bị diệt cả đoàn. Thật vất vả thắng cược, cho là có thể đi về, vị chất tử tiểu điện hạ kia lại bày ra một màn như thế. Đây là không đùa c.h.ế.t bọn họ không cam tâm sao? Website TruyenLau.com

Cao Tấn trầm giọng:

"Cuộc gặp gỡ này không phải là thứ chúng ta có thể ngờ tới. Hành động này của hắn cũng là bất đắc dĩ. Bất kể như nào, lần này ta nhất định phải mang hắn về."

Tùy - Uông hai vị đại nhân nhìn nhau, mặc dù họ có thể thông cảm cho hành động của tiểu điện hạ, nhưng người ngài ấy hành thích là Đại vương nước người ta! Người ta không thể nào thả ngài ấy đi được, cho nên người ta chẳng cần lấy cái cớ gì xa xôi nữa, cứ trực tiếp bắt tiểu điện hạ lại là xong. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Cao Tấn bước tới hành lang dịch quán nhìn bầu trời xám xịt, hắn đưa tay tiếp một bông tuyết, nhìn nó hòa tan trong lòng bàn tay.

"Đợi thêm vài ngày."

Ánh mắt Cao Tấn lạnh lẽo, nhìn chằm chằm giọt nước vừa tan, nắm chặt bàn tay.

Sau khi đuổi hai vị đại nhân đi, Cao Tấn quay người về phòng, trông thấy Tạ Khuynh đang giãy dụa từ trên giường ngồi dậy, hắn vội vàng đi tới ấn nàng nằm lại. TruyenLau

"Nằm yên. Xương sườn bị gãy còn không an phận."

Tạ Khuynh rửa sạch tro đen và râu ria trên mặt, lộ ra diện mạo ban đầu, chẳng qua chỗ này xanh chỗ kia tím, còn không lành lặn bằng khuôn mặt bôi tro lúc nãy.

"Ui."

Tạ Khuynh động đậy mới thấy đau, nằm dài một lúc lâu cũng không dám nhúc nhích, chậm rãi hít thở một lát, mới hỏi Cao Tấn:

"Thương thế của ngươi sao rồi?"

Cao Tấn thay nàng chỉnh lại mấy sợi tóc lòa xòa trên trán, giơ cánh tay bị treo lên cho Tạ Khuynh nhìn một cái, nói:

"Đỡ hơn nàng một chút."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tạ Khuynh tức giận lườm hắn một cái, muốn vươn tay đánh nhưng cơ bắp như bị rót chì, căn bản không nhấc lên nổi, hình như khóe miệng cũng bị thương, trên mát hơi ngứa. Tạ Khuynh không khỏi hỏi Cao Tấn:

"Mặt ta bị thương phải không?"

Cao Tấn đang định trả lời, Tạ Khuynh đã tự hỏi tự đáp:

"Được rồi, ngươi không cần nói."

"Vì sao?" Cao Tấn hỏi.

Tạ Khuynh liếc mắt nhìn vết thương trên mặt hắn:

"Ngươi cũng bị đánh thành đầu heo rồi, ta có thể tốt hơn chắc."

Bỗng nhiên Cao Tấn cười, cúi đầu hôn một cái lên mặt Tạ Khuynh, nói:

"Hiện giờ xem như nàng phá tướng rồi, may mắn là gặp được hảo lang quân, có phá tướng ta cũng không chê."

Tạ Khuynh quay đầu tránh né, lòng gào thét:

[ ta cảnh cáo ngươi đừng lợi dụng lúc người khác gặp khó khăn. ]

[ may cho ngươi là hiện tại tay chân ta không thể động, bằng không nhất định cho ngươi một bàn tay. ]

[ để ngươi thể nghiệm cái gì là hảo bà nương. ]

Tâm tư Tạ Khuynh lộ rõ không chút ái ngại, Cao Tấn kỳ quái nhìn nàng, hỏi:

"Bây giờ nàng mắng cũng không tránh ta?"

Tạ Khuynh vô tội hỏi:

"Ngươi nói cái gì? Ai mắng ngươi?"

Cao Tấn cạn lời.

Tạ Khuynh đắc ý.

Mê Truyện Dịch

Trải qua chuyện ở trường đấu thú, Tạ Khuynh đã thản nhiên tiếp nhận việc tiếng lòng của mình bị Cao Tấn nghe rõ.

Dù sao nàng có để bụng cũng vô dụng, còn không bằng tiếp nhận, sau đó lợi dụng chỗ tốt này, nên nói cứ nói, nên mắng cứ mắng. Nàng mắng như thế Cao Tấn cũng không có cách, hắn đâu thể trị nàng tội danh: Mắng trẫm trong lòng.

Sau khi nghĩ rõ ràng, Tạ Khuynh không còn sợ hãi.

Cao Tấn niệm tình trên người nàng có vết thương, không chấp nhặt với nàng. Thấy giường Tạ Khuynh có chỗ trống, hắn nhanh chóng tìm cái gối đầu trực tiếp nghiêng người nằm xuống bên cạnh nàng, như có điều suy nghĩ mà chải vuốt mái tóc rối bời của Tạ Khuynh.

Tạ Khuynh thấy hắn có tâm sự, hỏi:

"Đang nghĩ gì đó?"

Cao Tấn đem sự tình Cao Nguyệt làm nói với Tạ Khuynh, khiến Tạ Khuynh cũng ngây ngẩn cả người, phản ứng đầu tiên của nàng là:



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu