Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 396: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

"Ta nghe người ta nói, nếu hai người cùng ngâm chân trong một cái chậu, kiếp sau sẽ làm gia súc bốn chân."

Tạ Khuynh cố ý hù dọa Cao Tấn, quả nhiên hắn nghe vậy mặt mũi tràn đầy kinh ngạc:

"Thật hả? Vậy làm sao bây giờ?"

Tạ Khuynh vừa muốn cười hắn, đã nghe hắn nói tiếp:

"Nếu là thật, vậy ta phải làm nửa đằng trước, ngươi làm nửa đằng sau đi."

Tạ Khuynh: ...

"Như vậy hai ta đều là cầm thú, ai cũng đừng hòng ghét bỏ ai." Cao Tấn nói.

Mê Truyện Dịch

Tạ Khuynh bị lời âu yếm không giống ai của hắn làm dở khóc dở cười, thật lâu mới phản ứng lại được.

"Ngươi nói ai là cầm thú?"

"Hai ta đó."

"Ngươi là cầm thú, ta không phải!"
TruyenLau.com
"Ha, chính ngươi nói mà ngươi còn không nhận?"

"Đi ra đi ra, ta không có nói..."

Tiếng khắc khẩu nhàm chán trong phòng như lửa cháy tí tách, ngăn cản lạnh giá của mùa đông ngoài cửa.

** TruyenLau.com

Sáng hôm sau, Tạ Khuynh tỉnh dậy trong tiếng đập cửa.

Vô thức sờ sờ bên cạnh, đệm giường không chút hơi ấm, xem ra Cao Tấn cũng không quên trách nhiệm cửu ngũ chí tôn, tranh thủ chạy về khi cửa cung vừa mở.

Người bên ngoài cho là Tạ Khuynh không nghe thấy tiếng đập cửa, lại gọi một lần:
TruyenLau
"Đại tiểu thư, lão phu nhân mời ngài đến Phúc Thọ đường cùng ăn sáng."

Tạ Khuynh mở hẳn hai mắt ra, miễn cưỡng đứng dậy, choàng cái áo ngoài lên liền đi ra mở cửa, trả lời:

"Thay ta cảm ơn hảo ý của lão phu nhân, nói hôm qua ta vừa về, tàu xe mệt mỏi, không có tinh thần gì, không thể bồi lão nhân gia ăn sáng."

Lúc Tạ Khuynh nói chuyện, đôi mắt nha hoàn kia luôn nhìn vào trong phòng sau lưng Tạ Khuynh, giống như đang tìm kiếm gì đó.

"Ngươi nghe thấy lời ta nói không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tạ Khuynh nhích người qua, hỏi.

Nha hoàn kia bị ngăn cản tầm mắt, vội vàng lui về sau một bước, hành lễ với Tạ Khuynh:

"Vâng, nô tỳ nghe được. Vậy nô tỳ lập tức đi truyền đạt lại cho lão phu nhân biết. Nô tỳ cáo lui."

Hành lễ xong nha hoàn kia liền quay đầu đi thẳng, rời khỏi tiểu viện của Tạ Khuynh. Không cần phải nói, nha hoàn này tám chín phần là Thái thị phái tới.

Thái thị không nắm chắc được đêm qua Cao Tấn và Tạ Khuynh trở về lúc nào, bởi vì cả hai ra ngoài từ cửa chính, đến lúc về lại đi đường khác.

Thái thị muốn biết đêm qua Cao Tấn có ở lại chỗ Tạ Khuynh hay không, lại chẳng thể tới hỏi công khai, liền mượn danh nghĩa lão phu nhân cho nha hoàn tới điều tra.

Tạ Khuynh thở dài một tiếng, hôm qua nàng không nói với Cao Tấn, sở dĩ nàng không muốn vào cũng, kỳ thật cũng bao gồm việc nàng lười nhác ứng phó những chuyện hậu trạch thế này.Trong Phúc Thọ đường.

Thái thị ngồi bên cạnh Tào thị, lúc múc cháo cho Tào thị thường hay ngoái đầu ra ngoài xem.

Tào thị nói:

"Đừng nhìn. Nha hoàn hỏi xong sẽ tự trở về."

Thái thị thu hồi ánh mắt, đưa chén cháo cho Tào thị:

"Mẫu thân, là ta lo lắng. Hôm qua ngài cũng thấy đó, quan hệ giữa Bệ hạ và Khuynh tỷ nhi... Nếu đêm qua Bệ hạ ngủ lại trong phủ Tướng quân, vậy truyền ra khó nghe biết bao nhiêu?"

Tào thị là một lão Bồ Tát, vốn cũng không phải tiểu thư nhà phú quý gì, chẳng qua là tu tốt, tuổi còn trẻ gả cho một nam nhân, sinh mấy nhi tử, trong số đó có một người là Võ Khúc Tinh hạ phàm, đưa Tạ gia từ một quân hộ bình thường lớn mạnh như bây giờ.

Còn thỉnh cáo mệnh cho một người không có nửa miếng công tích gì cho quốc gia là Tào thị, cưới nữ nhi Quận vương gia về làm con dâu...

Tào thị đã không còn gì tiếc nuối.

Cho dù con dâu cường thế chút cũng không sao, một cái gia nghiệp lớn như thế một mình con dâu xử lý hết, không cường thế làm sao giữ được. Bởi vậy ngày thường Tào thị đều nghe theo Thái thị, con dâu nói cái gì bà nghe cái đó. Đây cũng là lý do chủ yếu để mối quan hệ mẹ chồng con dâu hòa hợp nhiều năm như vậy.

"Cũng không có gì. Nàng và Bệ hạ vốn ở trong cung... Đã làm phu thê, hiện giờ ngủ nhiều thêm một đêm, ngủ ít đi một đêm cũng có gì khác nhau đâu. Người đừng mẫn cảm quá." Tào thị khuyên.

Thái thị bị tính tình ba phải mọi việc đều không sao này của Tào thị làm mất vui, nhưng đây lại là mẹ chồng mình, đắc tội không nổi, có đạo lý cũng không thể nói rõ ra, mà dù không nói, Thái thị cảm thấy Tào thị cũng nên tự hiểu ý đi chứ.

"Trước kia là trước kia, ở trong cung là nàng giả vờ làm Nhiễm tỷ nhi, lại không phải thật sự. Ta sợ nàng dùng thủ đoạn hồ mị tử gì đó, câu Bệ hạ lọt vào sương mù, làm ra mấy việc không hợp lẽ thường."

Tào thị uống cháo, ăn miếng dưa muối:

"Có việc gì không hợp lẽ thường. Dù Bệ hạ có chiêu nàng vào cung cũng không sao, dù gì cũng là họ Tạ..."

Tào thị chưa nói xong đã bị Thái thị nhìn chằm chằm, nhanh chóng sửa miệng, nói:

"Không đâu. Bệ hạ và nàng sẽ không làm ra mấy chuyện không hợp lẽ thường đâu. Ài, ngươi nếm món này đi,..."



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu