Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 353: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

"Hắn cùng Thác Bạt Diên có quan hệ gì?"

Chuyện Cao Nguyệt ở trên điện mượn danh nghĩa Thác Bạt Chiêu hành thích, nhìn thế nào cũng thấy người được lợi nhất là Thác Bạt Diên, nên Tạ Khuynh mới hỏi câu này.

Cao Tấn lắc đầu: "Không biết. Chờ sau này dẫn hắn về rồi hỏi đi."

Tạ Khuynh nói:

"Hắn ở trên điện hành thích, chắc giờ đã vào thiên lao rồi. Chúng ta còn có thể mang hắn về sao?"

Cao Tấn gật đầu:

"Có thể, chỉ là phải đợi mấy ngày nữa."

Tạ Khuynh không hiểu:

"Tại sao phải đợi?"

Cao Tấn nói:
TruyenLau.com
"Trước khi lẻn vào Bắc Liêu ta đã lưu lại mật chỉ cho phụ thân nàng, để ông đem cánh phía Bắc của Võ Uy quân điều khiển thêm năm dặm hướng về bờ sông, ép thẳng tới chủ doanh An Tây bộ lạc của Bắc Liêu. Bộ lạc An Tây là kho lúa của quân Bắc Liêu, dê bò và rất nhiều binh lực."

Thân thể Tạ Khuynh chấn động, xương sườn bị gãy lại đau nhức, Cao Tấn nhanh chóng ấn nàng về giường:

"Nói chuyện thì cứ nói, nhúc nhích làm gì?"

Tạ Khuynh nằm hỏi:
Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Không phải chứ, ngươi tính toán khai chiến với Bắc Liêu hả?"

Cao Tấn lắc đầu:

"Sắp vào đông rồi, bộ lạc An Tây liên quan tới kế sinh nhai của toàn bộ Bắc Liêu, bọn hắn sẽ không đánh với chúng ta lúc này." Đọc truyện tại TruyenLau.com

"Ngươi chắc chắn?"

Tạ Khuynh biết rõ đánh trận cực khổ. Nếu như đánh để bảo vệ quốc gia thì đó là việc nên làm. Nhưng nếu chỉ vì một người thì không đáng. Bởi vì một khi khai chiến, dù thắng hay thua thì tử thương cũng không chỉ một người.

Mê Truyện Dịch

Cao Tấn nói:

"Nàng nhớ Thác Bạt Trượng không? Lão là thúc thúc của Hãn vương, bị con trai A Thạch Mãng của thủ lĩnh An Tây gϊếŧ. Nhưng đã vài ngày trôi qua, nàng có thấy lão Hãn vương động tới A Thạch Mãng không? Lão không dám! Bởi vì dê bò của bộ lạc An Tây ảnh hưởng tới toàn bộ khẩu phần lương thực mùa đông của Bắc Liêu."

Bộ lạc An Tây chiếm vai trò quan trọng để Bắc Liêu vượt qua mùa đông, cho nên dù Hãn vương biết A Thạch Mãng gϊếŧ Thác Bạt Trượng, lão cũng chỉ dám kéo dài thời gian, không dám tạo áp lực để phía An Tây giao người.

Đồng dạng, nếu lúc này Võ Uy quân tới gần bộ lạc An Tây, Bắc Liêu vì bảo toàn An Tây tất nhiên sẽ đưa ra chút thỏa hiệp nhượng bộ.

"Nguyên lai ngươi đã tính toán kỹ."

Tạ Khuynh nói xong, thấy bộ dạng Cao Tấn vẫn tâm sự nặng nề, lại hỏi:

"Vậy sao nhìn ngươi vẫn như rất lo lắng?"

Cao Tấn thở dài một tiếng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Ta lo là mấy ngày nay... Cao Nguyệt ở trong thiên lao, nếu có người không chịu nổi muốn xử lý hắn, vậy chúng ta ở ngoài phải bó tay."

Thiên lao Bắc Liêu.

Cao Nguyệt ôm đầu gối ngồi trên cái giường lạnh băng trong nhà lao, trên cao góc nhà tù có một cái song sắt nhỏ, có thể trông thấy từng mảnh bông tuyết từ đó bay xuống. Chẳng qua không đợi đáp đất, bông tuyết đã hòa tan giữa không trung.

Bên ngoài có tuyết rơi.

Cao Nguyệt còn nhớ rõ lúc hắn vừa tới Bắc Liêu, cũng là vào lúc tuyết đầu mùa thế này, gió thổi lạnh thấu xương.

Bất quá Cao Nguyệt của bây giờ đã không còn là Cao Nguyệt ngày xưa.

Ngày xưa hắn sợ muốn chết, hiện tại... Chết hắn cũng không sợ.

Cao Nguyệt tự xưng là hiệp khách, hắn dùng lực lượng của mình bảo hộ người mà hắn muốn bảo hộ, báo đáp người mà hắn muốn báo đáp. Người hắn hận đã qua đời, người hắn yêu thương không có, cả cuộc đời ngắn ngủi này hắn không còn gì tiếc nuối.

Chết được rồi.

Nghĩ như vậy, đột nhiên khóa phòng giam của Cao Nguyệt truyền tới tiếng động, cửa bị mở ra từ bên ngoài, hai ngục tốt hung thần ác sát thô lỗ kéo Cao Nguyệt không chút phản kháng ra khỏi nhà tù.

Lúc trông thấy Thác Bạt Chiêu, Cao Nguyệt không có chút bất ngờ nào.

Thác Bạt Chiêu cười lạnh sai người cột Cao Nguyệt lên giá hành hình. Hắn đứng trước đống hình cụ lựa chọn nửa ngày, cuối cùng lấy ra một cây bàn ủi, cầm tới lò lửa đốt, vừa đốt vừa nói:

"Thực sự là không ngờ tới, ta sẽ bị một tiểu tử như ngươi trêu đùa! Nói ta nghe xem, ai sai sử ngươi, sai sử thế nào, thành thật khai báo đi, nếu không lát nữa ngươi sẽ phải nếm mùi đau khổ."

Cao Nguyệt phối hợp bị trói, dựa lưng lên giá hành hình, hỏi:

"Ta nói thì ngươi sẽ bỏ qua cho ta sao?"

Thác Bạt Chiêu quay đầu nhe răng cười:

"Ngươi đoán xem?"

Cao Nguyệt hững hờ nói:

"Nếu nói hay không cũng như nhau, ta cần gì phải nói."

Thác Bạt Chiêu gảy gảy cây bàn ủi trong lò lửa:

"Nói, có thể chịu khổ ít một chút. Không nói... Hừ hừ."

Cao Nguyệt liếc mắt sang lò lửa một cái, hỏi:

"Nói thế nào ta cũng là chất tử Lễ triều, bây giờ sứ đoàn Lễ triều còn đang ở Bắc Liêu, ngươi cứ động thủ với ta như vậy, không tốt a?"

Bỗng dưng Thác Bạt Chiêu cười điên cuồng:

"Tiểu tử này ngươi cho rằng sứ đoàn Lễ triều kia thật sự tới cứu ngươi sao? Đừng có ngây thơ."

"Hôm nay bọn hắn liều mạng đâu phải vì ngươi, là vì mạng sống của chính bọn hắn. Bọn hắn biết, nếu nói không cứu ngươi thì Bắc Liêu cũng sẽ không bỏ qua! Những người kia đã sớm biết ngươi đang ở Bắc Liêu, nhưng bọn hắn đưa Thác Bạt Diên về nhiều ngày như vậy, cũng chưa từng nhắc tới ngươi nửa chữ trước mặt Hãn vương."



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu