Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 470: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cao Nguyệt chỉ vào tấm chân dung hỏi những tiểu nhị khác:

"Các ngươi có biết đây là ai không?"

Mấy tiểu nhị bắt đầu nhìn tấm chân dung suy tư, đa số đều lắc đầu, biểu thị đây không phải khách quen của An Nhạc phường, không có ấn tượng gì.

Bỗng nhiên có một tiểu nhị nghi ngờ nói:

"Hôm qua sau khi hai vị lang quân này vào An Nhạc phường, hình như chỉ ngồi một bàn ở góc hẻo lánh. Vào lúc nào thì tiểu nhân không nhớ ra, bất quá khẳng định bọn họ không gọi món nào. Vì lẽ đó tiểu nhị bưng bê và dọn bàn không có ấn tượng gì."

Câu này vừa nói ra, mấy tiểu nhị khác cũng phụ họa:

"Đúng đúng đúng, chắc là vậy rồi. Tiểu nhân chuyên phụ trách bưng thức ăn lên, nếu bọn họ có gọi đồ ăn, lúc tiểu nhân bưng lên chắc chắn có chút ấn tượng."

"Nói như vậy thì, hôm qua ai châm trà cho bọn họ? Đại Hiên Tử đâu, lúc ngươi châm trà cho khách có từng nhìn thấy bọn họ không?"

Mấy tiểu nhị ngươi tới ta đi tính toán vài câu, giống như thật sự hỏi được chút ấn tượng. Tiểu nhị châm trà cẩn thận nhớ lại. Quả thực là hắn có châm trà cho hai vị này. Quy củ của An Nhạc phường là mặc kệ khách có gọi món hay không, bước vào cửa thì phường sẽ cung cấp nước trà miễn phí.

Mê Truyện Dịch

"Có, hình như có." Tiểu nhị châm trà nói:

"Bất quá hai vị này ngồi không bao lâu đã đi, trong tiệm không ai quen biết cả."

Không ai biết là được rồi, Tạ Khuynh gọi Cao Nguyệt tới bên cạnh Cao Tấn, ba người nhỏ giọng nói chuyện:

"Mấy ngày gần đây ngươi có cảm thấy bị ai theo dõi không?"

Tạ Khuynh hỏi Cao Nguyệt.

Cao Nguyệt ngẫm lại nửa ngày, không biết phải trả lời thế nào. Đúng là hắn có học võ, nhưng chỉ vừa được Tạ Khuynh dẫn nhập môn không bao lâu. Có ai theo dõi hay không, hắn chưa đủ trình biết đâu.

Cao Tấn đáp thay: TruyenLau

"Nói nhảm. Nếu hắn biết có người theo dõi thì đã sớm phát hiện có chỗ không đúng rồi."

Tạ Khuynh ngẫm lại, có đạo lý.

Nếu Cao Nguyệt sớm biết có người theo dõi, sao lại không phát giác chứ, nàng đúng là nói nhảm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - TruyenLau.com

Cao Nguyệt nói:

"Ý nương nương là, hai người kia rất có thể là theo sau lưng ta bước vào An Nhạc phường?"
TruyenLau
Hôm qua Cao Nguyệt tới An Nhạc phường chỉ là ngẫu nhiên. Hắn cũng không mang theo tùy tùng, đương nhiên không có chuyện bị tiết lộ hành tung.

Lúc ở trong cung hắn nghe Tạ Khuynh nói vài câu, là Say Hoa Âm của An Nhạc phường uống rất ngon. Sau khi luyện võ xong hắn đột nhiên muốn nếm thử loại rượu khiến Hoàng hậu nương nương khen không dứt miệng có mùi vị gì. Thế là đang trên đường hồi phủ lại chuyển hướng qua An Nhạc phường.

Đã là ngẫu nhiên thì không tồn tại chuyện mai phục. Chỉ có thể là từ đầu tới cuối bọn hắn đã theo sau lưng Cao Nguyệt, mặc kệ hắn đi đâu, chỉ có như thế mới có thể giải thích vì sao tiểu nhị An Nhạc phường không quen biết bọn hắn, mà bọn hắn sau khi vào An Nhạc phường lại không gọi bất cứ thứ gì, đồng thời vội vàng rời đi từ cửa sau lúc tranh chấp giữa Cao Nguyệt và Ngô Thủ Chí chưa kết thúc.

Những bức họa này đều vẽ những người Cao Nguyệt nhớ rõ là hôm qua đã đi tới kéo hắn ra. Theo lý thuyết thì hai người này ngồi trong góc, dù muốn can ngăn cũng không tới phiên bọn hắn mới phải. Nhưng cố tình bọn hắn lại tồn tại trong ký ức Cao Nguyệt. Nếu không phải có ý đồ xấu thì bọn hắn làm người quá nhiệt tình rồi.

Hai người kia thấy Cao Nguyệt phát sinh tranh chấp, nhất thời nảy ra ý đi tới can ngăn, cùng lúc đó thừa dịp loạn lấy đi ngọc bội tùy thân và xé một góc ao của Cao Nguyệt. Sau khi đắc thủ bọn hắn không dám ở lại, cũng không dám bước ra từ cửa chính An Nhạc phường, sợ gặp quan sai hay những người khác tới xem náo nhiệt, cửa sau chính là sự lựa chọn tốt nhất.

Xấu chuỗi như thế, chuyện liền rõ ràng.

Xem ra dù mười phần điệu thấp, khai phủ cũng lặng lẽ nhưng việc Cao Nguyệt được phong làm Sóc vương vẫn khiến người ta không vừa mắt.

[ đối phương để ý tới Cao Nguyệt, không muốn hại mạng hắn lại muốn dùng cách này vu hãm hắn gϊếŧ người... Là đạo lý gì? ]

[ ai để mắt tới hắn? ]

Tạ Khuynh nghi hoặc, nhìn sang Cao Tấn. Cao Tấn lắc đầu biểu thị tạm thời hắn cũng chưa đoán ra.

Cao Nguyệt nhíu mày trầm tư, không biết là đang nghi ngờ hay là sợ hãi. Cao Tấn thấy thế, vỗ vỗ lên vai hắn. Cao Nguyệt lập tức lấy lại tinh thần.

"Đừng nói mấy thứ vô dụng đó nữa! Không ai gặp qua hai người đó sao?" Phù Diên Đông nghe mấy tiểu nhị lao xao bàn tán, cắt ngang bằng một câu hỏi.

Mấy tiểu nhị nhìn nhau, lắc đầu:

"Chưa gặp qua ạ."

Cao Tấn gọi Phù Diên Đông tới, bảo hắn kề tai lại nói vài câu. Phù Diên Đông lĩnh mệnh đi làm việc.

Không bao lâu, chưởng quầy của An Nhạc phường cũng tới, sau lưng còn có hai người ăn mặc như hộ viện.

"Nghe nói xung quanh An Nhạc phường đều có đặt trạm gác ngầm, ai ra ai vào các ngươi đều biết?" Phù Diên Đông hỏi chưởng quầy.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu