Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 266: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Bằng hiểu biết của Tạ Khuynh đối với Cao Tấn, hắn im lặng chính là ngầm đồng ý.

Nhận mệnh bưng chén cháo lên, Tạ Khuynh đút từng muỗng, Cao Tấn cũng hết sức phối hợp, nàng đưa cháo đến liền há miệng ăn. Dù trình độ đút cơm của Tạ Khuynh gà mờ, chỉ lo đút tới tấp không biết lau miệng thì hắn cũng mặc kệ.

Rất nhanh Cao Tấn đã ăn xong nửa chén cháo. Trong hộp thức ăn còn mấy món khác. Tạ Khuynh đưa bánh phù dung tới bên miệng Cao Tấn. Hắn lạnh lùng nhìn, lại không há miệng. Tạ Khuynh hiểu ý, bẻ nửa bên ăn thử, rồi mới đút nửa còn lại cho Cao Tấn. Ngay cả Tạ Khuynh còn cảm thấy cử chỉ này có chút mê hoặc, nhưng con hàng Cao Tấn kia thế mà lại ăn không ngần ngại.

[ con hàng này hiện tại đầu óc không rõ ràng mà tâm phòng bị còn nặng như thế. ]

[ được thôi. Hắn cũng không sai, ăn đồ thừa còn hơn bị độc chết. ]

Hộp thức ăn nhiều món như thế, rất nhanh đã bị hai người chia nhau ăn sạch sẽ. Tạ Khuynh còn có chút chưa thõa mãn, bất quá cũng xem như có cái lấp bụng rồi.

Vừa thu dọn bàn thức ăn vừa lặng lẽ nhìn Cao Tấn, ánh mắt nàng lưu luyến trên mấy chỗ nhuốm máu.

[ vết thương còn chưa xử lý. ]

[ da dày thịt béo cũng không thể chà đạp như vậy. ]

Lúc nàng nhìn Cao Tấn thì hắn cũng đang nhìn nàng. Chờ Tạ Khuynh phát giác được, lập tức chột dạ né tránh, nhanh tay thu thập xong chén đĩa, chuẩn bị rời đi.

Ai ngờ vừa muốn rút lui, liền bị Cao Tấn nắm lấy cổ tay. Tạ Khuynh không rõ nguyên do, hỏi:

"Bệ hạ còn gì phân phó?"

Ánh đèn lờ mờ càng làm nổi bật hai tròng mắt u ám của Cao Tấn, phảng phất như vừa chớp nhoáng qua cảm xúc gì đó khó diễn tả bằng lời.

"Trẫm muốn tắm rửa." Cao Tấn nói.

Tạ Khuynh sửng sốt, lát sau phản ứng lại mới nói:

"Vâng, nô tài đi nói với Lý Tổng quản ngay."

Cao Tấn buông tay Tạ Khuynh, đứng dậy đi vào trong, lưu lại một câu:
Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Ngươi đến hầu hạ."

Tạ Khuynh: ...

Tạ Khuynh cầm hộp thức ăn trống rỗng mở cửa điện, bình an vô sự ra ngoài, có thể nói là làm tất cả mọi người ngoài điện trợn mắt trắng.

Trương Khiêm cùng Lý Tổng quản ở phía xa chờ đồng thời nhìn nhau, nghi hoặc đi tới. Trương Khiêm đánh giá tiểu thái giám này, khó có thể tin hỏi:

"Ngươi không bị thương?" Nguồn copy từ TruyenLau.com

Tạ Khuynh lắc đầu.

Lý Tổng quản tiếp nhận hộp cơm trong tay nàng, hỏi:

"Để ngươi vào đưa ngự thiện, khuyên Bệ hạ ăn, sao ngươi lại trực tiếp ra..."
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lý Tổng quản chỉ nói một nửa đã cảm thấy trọng lượng hộp thức ăn không đúng. Hắn mở nắp ra, đập vào mắt toàn là bát đĩa, không còn thức ăn. Hắn kinh ngạc hỏi Tạ Khuynh:

"Bệ hạ... Ăn hết?"

Tạ Khuynh gật đầu:

"Vâng, ăn."

Lý Tổng quản cảm thấy có vấn đề:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Lúc nãy không phải Bệ hạ còn muốn gϊếŧ ngươi sao? Giờ lại ăn?"

Tạ Khuynh đã sớm có chuẩn bị:

"Lúc đầu Bệ hạ không muốn ăn, còn muốn gϊếŧ nô tài. Sau đó nô tài nhắc tới Quý phi nương nương, Bệ hạ liền dừng tay."

Lý Tổng quản nghi hoặc không thôi:

"Quý phi... Nương nương?"

Hắn đứng ngây ra não bổ nửa ngày, bỗng nhiên đ.ấ.m vào lòng bàn tay, bừng tỉnh đại ngộ:

"Đúng đúng đúng, trách không được! Bệ hạ mấy ngày nay khác thường, chỉ sợ đều là vì Quý phi mà ra, dù sao..."

Dù sao Quý phi nương nương cũng là trước mắt bao ngươi 'chết' dưới tay Bệ hạ. Lý Tổng quản âm thầm nghĩ, chỉ sợ mấy ngày này Bệ hạ điên cuồng, đều có liên quan đến cái c.h.ế.t của Quý phi.

Tạ Khuynh không hiểu:

"Dù sao cái gì?"

Lý Tổng quản trừng mắt nhìn nàng một cái, cảnh cáo:

"Không nên hỏi thì đừng hỏi!"

Tạ Khuynh âm thầm viết tên hắn vào sổ đen.

Mê Truyện Dịch

"Vâng. Nô tài nhớ kĩ." Tạ Khuynh rũ mắt nói, truyền đạt lại phân phó của Cao Tấn:

"Đúng rồi, Lý Tổng quản, Bệ hạ nói muốn tắm rửa."

Lý Tổng quản kinh ngạc, sau đó không dám chậm trễ chút nào:

"Chậc, sao ngươi không nói sớm! Người đâu! Mau tới đây, chuẩn bị nước nóng!"

Bên kia Lý Tổng quản bận rộn một phen, Tạ Khuynh bên này đứng ở cửa đại điện chờ đợi. Lý Tổng quản thấy nàng còn không đi, hỏi:

"Nhặt được cái mạng còn không đi mau? Chờ ăn tết hả?"

Tạ Khuynh lần nữa viết tên vị Lý Tổng quản này vào sổ ghi nợ, còn in đậm gạch chân.

Mặt ngoài kinh sợ trả lời:

"Hồi Lý Tổng quản, Bệ hạ nói... Để nô tài đi vào hầu hạ tắm rửa."

"Cái gì?" Lý Tổng quản đang định an bài người của mình vào điện hầu hạ, nghe vậy giật mình: "Muốn ngươi hầu hạ?"

Tạ Khuynh gật đầu:

"Vâng. Bệ hạ còn nói, cầm thêm chút kim sang dược gì đó trị thương vào, lại mang thêm chút trái cây điểm tâm."

Lý Tổng quản đầy mặt nghi ngờ nhìn Tạ Khuynh, tựa hồ khó mà tin tưởng. Chẳng qua rất nhanh đã có thanh âm từ trong điện truyền ra đánh vỡ hoài nghi của Lý Tổng quản:

"Tiểu thái giám đưa cơm đâu? Gọi hắn vào đây!"

Tạ Khuynh bất đắc dĩ cười khổ nhìn Lý Tổng quản, vẻ mặt kia như đang nói:

Nhìn đi, ta không có nói láo!

Lý Tổng quản chỉ cảm thấy không tài nào hiểu nổi*, nghĩ nát óc cũng không ra tiểu thái giám mặt vừa rỗ vừa bớt kia có cái gì mà Bệ hạ coi trọng.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu