Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 268: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

"Lại đây!"

Tạ Khuynh không còn cách nào, căng da đầu đi vào.

Nhìn bóng lưng Cao Tấn như đại gia đang chờ phục vụ, nàng âm thầm mắng cho một trận, mắng thống khoái rồi mới ôn hòa nhã nhặn tới hầu hạ.

Cao Tấn khá phối hợp, để Tạ Khuynh cởϊ áσ ngoài của hắn xuống, lộ ra vết thương bên trong. Mảng m.á.u lớn đỏ thắm kia làm đau mắt Tạ Khuynh, nàng thở dài nói:

"Bệ hạ, trước tiên rửa sạch miệng vết thương đã."

Cao Tấn không lên tiếng, Tạ Khuynh coi như hắn đáp ứng, dùng chậu lưu ly chứa chút nước ấm tới, vịn Cao Tấn ngồi vào một băng ghế đá.

Tạ Khuynh phát hiện tổn thương của Cao Tấn cơ bản đều tụ tập trên hai cánh tay đã cảm thấy nghi hoặc. Lúc làm sạch nhìn kỹ mới phát hiện, những vết thương này không giống như bị công kích mà có. Vết đao trước sâu sau cạn, không giống bị người khác chém, mà giống tự mình cắt.

[ mấy vết thương này sẽ không phải vì hắn muốn bảo trì thanh tỉnh mà cố ý cắt chứ? ]

[ nếu thật vậy thì đúng là... ]

Mê Truyện Dịch

Lòng Tạ Khuynh ngũ vị tạp trần, lúc tẩy rửa vô thức nhẹ tay, vừa lau vừa thổi, sợ vết thương đụng nước làm hắn đau.

Nàng xử lý vết thương, còn Cao Tấn thì đang nhìn nàng. Website TruyenLau.com

Từ khuôn mặt không nỡ nhìn thẳng kia dời xuống eo nàng. Ngày đó kiếm của hắn xác thực đã đ.â.m trúng nàng, không biết vết thương thế nào.

Tạ Viễn Thần hao tâm tổn trí diễn một màn kịch lớn, đương nhiên là vì đem nàng ra khỏi cung, tuyệt đối sẽ không để nàng ở lại kinh thành. Nếu nàng nửa đường chạy về, vậy hẳn là một đường xóc nảy, chắc chắn liên lụy vết thương.

Chừng nào nữ nhân này mới biết tự đối xử tốt với thân thể nàng?

"Bệ hạ, vết thương không thể thấm nước, hay là nô tài thay ngài lau sơ."

Tạ Khuynh dùng vải ướt lau sạch sẽ vết thương trên hai cánh tay hắn, may mắn là không sâu, hẳn là hắn cố ý cắt để bảo trì thanh tỉnh. Nhưng bất kể tổn thương thế nào cũng không nên thấm nước. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Cao Tấn thu hồi ánh mắt, trả lời: "Không ngại."

Nói xong liền đứng dậy thoát nốt quần áo trên người, chuẩn bị xuống bể tắm. Tạ Khuynh thấy vậy muốn tới hỗ trợ, bị Cao Tấn né tránh. Hắn nói:

"Ta tự mình tắm."

Tạ Khuynh kỳ quái nhìn khuôn mặt lạnh như băng của Cao Tấn, thầm nghĩ: Nguồn copy từ TruyenLau.com

[ tự ngươi tắm được gọi ta làm gì? ]

[ đùa à? ]

Cao Tấn không để ý tới nàng, đi thẳng đến bể cởϊ qυầи áo. Hắn tự làm, Tạ Khuynh cầu còn không được. Nàng không quản nữa, đi thua thập quần áo dính máu.

Còn chưa thu xong đã nghe bên bể tắm truyền tới tiếng nước, Tạ Khuynh quay đầu lại nhìn đã thấy Cao Tấn lặn xuống, hai cánh tay bị thương cũng chìm nghỉm, Tạ Khuynh hốt hoảng chạy tới:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Bệ hạ, vết thương không thể thấm nước."

Cao Tấn phảng phất như không nghe thấy, vẫn dùng tay vẩy nước tắm. Tạ Khuynh nóng nảy, chỉ có thể cởi giày xuống nước, mặc kệ tất cả kéo Cao Tấn đang ngồi giữa bể vào gần bờ, đem hai cánh tay hắn dang ra đặt lên thành bể. Làm xong hết Tạ Khuynh mới ý thức được thân phận hiện tại của mình, sai người sai thời điểm!

[ lại nữa! ]

[ lại quên thân phận, có còn là phi tử của hắn nữa đâu. ]

[ tiểu thái giám mạo phạm Hoàng đế là tội gì? ]

Lặng lẽ nhìn thoáng qua Cao Tấn, Tạ Khuynh kinh hãi:

[ ha! Con hàng này quả nhiên đang nhìn ta, không nói lời nào, chắc là đang suy nghĩ xem nên gϊếŧ ta kiểu gì đây mà. ]

[ c.h.ặ.t đ.ầ.u hay trượng tễ? ]

[ giờ ta tự tát mình còn kịp không? ]

Tạ Khuynh vừa nói liền vươn tay động thủ, ai ngờ Cao Tấn như đã sớm dự đoán trước, kịp thời nắm lấy cổ tay nàng, kéo nàng qua chỗ hắn, trầm giọng chất vấn:

"Ngươi làm cái gì vậy?"

Tạ Khuynh ấp úng trả lời:

"Nô tài mạo phạm Bệ hạ, tội đáng muôn chết."

Cao Tấn không nói gì, chỉ từ trên cao nhìn xuống nàng. Lúc này Tạ Khuynh mới phát hiện khoảng cách giữa cả hai quá gần, gần đến mức nàng có thể cảm nhận được hô hấp của Cao Tấn.

[ hình như... Càng không được bình thường? ]

[ ê ê cái ánh mắt gì đó? ]

[ nhìn một tiểu thái giám có cần dùng ánh mắt thâm tình vậy không? ]

[ mặc dù, nhưng mà, ta là nam aaaaa! ]

"Bệ, Bệ hạ."

Tạ Khuynh có ý đồ nhắc nhở Cao Tấn, ai ngờ Cao Tấn lại giống như chẳng cảm thấy tư thế này có gì không đúng. Sau một lúc lâu, hắn nói một câu làm Tạ Khuynh mồ hôi đầm đìa, kém chút xỉu ngang:

"Ngươi nhìn rất giống Quý phi."

Tạ Khuynh lập tức ngừng thở, khẩn trương đối mặt với Cao Tấn, cố ý đưa bên mặt có bớt cùng tàn nhan cho Cao Tấn xem, để hắn thanh tỉnh một chút.

Mực vẽ tàn nhan và bớt là Khương ma ma cố ý điều phối, gặp nước không trôi, đổ mồ hôi không mờ, là bảo vật thiết yếu của những người dịch dung hành tẩu.

Quả nhiên, sau khi nàng 'ghê tởm' Cao Tấn một lát, hắn liền thu hồi ánh mắt, nâng eo Tạ Khuynh ra khỏi nước, để nàng ngồi bên bể tắm, đem khăn lông khô cung nhân chuẩn bị cho hắn đắp lên đầu Tạ Khuynh, lạnh giọng phân phó:



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu