Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 459: Thánh Thượng Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Ta

Cao Nguyệt không thể nào ngờ được, cách dạy dỗ của Hoàng hậu nương nương và hoàng thúc hoàn toàn khác biệt. Hoàng thúc mắng chửi hung ác lại không nỡ đánh hắn. Còn Hoàng hậu chỉ với một khắc đồng hồ đã đánh hắn bảy tám lần, hơn nữa không phải là tùy tiện đánh mà là đánh thật! Là loại khiến da thịt đau đớn cháy bỏng!

"Sức lực chỉ có bấy nhiêu thôi sao? Đứng lên!"

Tạ Khuynh từ trên cao nhìn xuống, dùng kiếm chọt chọt vào cánh tay Cao Nguyệt đang nằm cuộn tròn cả người, thúc giục hắn đứng dậy.

Bề ngoài Cao Nguyệt dịu dàng ngoan ngoãn, kỳ thật tính tình hắn cứng cỏi vô cùng, giữa n.g.ự.c thiếu niên có một cỗ ngạo khí không chịu thua. Hắn cắn răng chịu đựng đau đớn, lần Nữa nhặt kiếm gỗ lên tấn công Tạ Khuynh.

"A---"

Sau khi hét lớn một tiếng, Cao Nguyệt xuất chiêu mạnh mẽ hơn hẳn. Nhưng tốc độ và sức lực của hắn hiện giờ vẫn không là gì so với Tạ Khuynh. Nhiều lắm là lần trước chống đỡ hai chiêu, lần này chống đỡ ba chiêu bốn chiêu, cuối cùng vẫn không thoát khỏi vận mệnh bị đánh bẹp.

Cao Tấn trong Công Chính điện nhìn sắc trời bên ngoài, cung nhân đã chuẩn bị nến và đèn lồng, lát nữa thôi mặt trời sẽ lặn mất, hắn có thể tới Khôn Nguyên cung ăn cơm với Tạ Khuynh.

Bất quá nàng và Cao Nguyệt chè chén ở Đông Thái điện nửa ngày, có lẽ ban đêm sẽ không muốn ăn nữa. Nghĩ như vậy, Cao Tấn không khỏi lắc đầu cười, nâng chung trà lên định uống một ngụm.

Lúc này Vạn công công bước vào:

"Bệ hạ, ngài mau tới Đông Thái điện một chuyến đi, Hoàng hậu nương nương sắp đánh c.h.ế.t Sóc vương rồi."

Cao Tấn: Phụt---

Không phải vừa nãy còn nói hai người họ vui vẻ hòa thuận, ăn bánh uống trà hàn huyên cả buổi chiều sao?

Cao Tấn vốn nghĩ Tạ Khuynh sẽ dùng cách trái ngược với hắn, trước tiên giao lưu với Cao Nguyệt, dùng cách nói chuyện phiếm để bồi dưỡng chút tín nhiệm rồi mới động thủ.

Cái phương thức trò chuyện để thấu hiểu nhau thế này, không áp dụng mười ngày nửa tháng là không thấy kết quả. Cao Tấn đã chuẩn bị sẵn tâm lý nhìn hai người nói chuyện phiếm suốt mười ngày nửa tháng.

Sao chưa hết một ngày đã lao vào đánh nhau?

Chẳng lẽ hắn đoán sai?

Mang theo sự khó hiểu, Cao Tấn rất nhanh đã đi tới Đông Thái điện. Ai ngờ lúc hắn tới trùng hợp gặp Tạ Khuynh bước ra từ Đông Thái điện. Chỉ thấy nàng kéo ống tay áo lên quá khuỷu tay, vừa đi vừa dùng tay quạt, như rất nóng nực.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Thấy Cao Tấn, Tạ Khuynh đi tới chào hỏi:

"A, sao ngươi quay lại?"

Cao Tấn nhìn ra phía sau Tạ Khuynh, đợi một hồi cũng không thấy Cao Nguyệt đi ra, không nhịn được hỏi:

"Nguyệt Nhi đâu?" TruyenLau.com

Tạ Khuynh chỉ chỉ:

"Ở bên trong."
Website TruyenLau.com
Cao Tấn thấy ngữ khí nàng nhẹ nhàng, thầm nghĩ chắc không có vấn đề gì lớn, tự đi tới cửa điện xem xét, liền nhìn thấy Cao Nguyệt nằm bẹp trên thảm không nhúc nhích, quần áo rách mấy lỗ, đến mặt cũng có vết thương, hoàn toàn là thảm trạng sau khi bị hành hung.

Cao Tấn chỉ vào Cao Nguyệt, nhìn Tạ Khuynh, muốn nói rồi lại thôi suốt nửa ngày, mới nhỏ giọng hỏi được một câu:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Chuyện gì xảy ra? Đánh chết?"

Mê Truyện Dịch

Tạ Khuynh chớp chớp mắt, gật đầu lia lịa:

"Đúng vậy đúng vậy, ta đánh chết."

Cao Tấn biết nàng nói đùa, đang muốn hỏi tiếp đã nghe thấy trong Đông Thái điện có động tĩnh. Miệng Cao Nguyệt bị đánh tê rần ú ớ nói câu:

"Tiếp, tiếp tục."

Nhìn dáng vẻ kia chắc chưa biết Tạ Khuynh đã đánh xong bỏ đi rồi, còn chưa khuất phục. Tạ Khuynh thấy thế cũng hơi bất ngờ:

"Chà, còn đánh được nữa hả? Để ta đánh thêm một trận."

Nói xong bước chân vào điện, Cao Tấn vội ôm chặt lấy nàng:

"Tổ tông của ta, nàng thật sự muốn đánh c.h.ế.t hắn?"

Tạ Khuynh bị Cao Tấn ôm ngang eo, chân cách mặt đất một khoảng, không thoải mái lắm, nàng phản kháng:

"Thả ta xuống! Hắn còn đánh được. Ta phải tôn trọng hắn."

Cao Tấn xốc eo Tạ Khuynh lên cao một chút để chân nàng cách mặt đất xa hơn nữa. Sau đó tay còn lại của hắn bám vào cửa điện, lặng lẽ nhìn lén vào trong. Thấy Cao Nguyệt dù đã giãy dụa đứng lên nhưng vẫn lung la lung lay, phỏng chừng một cơn gió thổi tới cũng có thể xô ngã...

Thật sự bị đánh quá thảm, Cao Tấn nhịn không được xấu hổ.

Tạ Khuynh còn đang giãy giụa:

"Thả ta xuống, ta phải tôn trọng đối thủ!"

Cao Tấn khẽ quát:

"Tôn trọng cái rắm! Đánh nữa sẽ c.h.ế.t thật."

Nói xong mặc kệ sự phản đối của Tạ Khuynh, Cao Tấn trực tiếp vác nàng lên vai bước nhanh ra khỏi Đông Thái điện.

Vừa ra ngoài Cao Tấn liền cuống quít gọi Vạn công công đến phân phó:

"Đưa Sóc vương về Sóc Vương phủ, cho Thái Y viện phái hai Thái y tới chuẩn trị."

Cao Tấn phân phó xong, Tạ Khuynh đang bị hắn vác trên vai liền nói:

"Chèn ơi, không cần mời Thái y đâu, chỉ bị thương ngoài da thôi, ta không tổn thương tới phế phủ hắn."

Vạn công công ngửa đầu nhìn thoáng qua Hoàng hậu nương nương trên vai Bệ hạ, nhất thời không biết phải nghe ai.

Cao Tấn tức giận bóp bóp lên người Tạ Khuynh:



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu